Sau ná»a tiếng Äợi, em vẫn không xuá»ng. Huân nhắn tin mắng thằng bé rá»t cuá»c có chá»u xuá»ng Än hay không.
Khoảng nÄm phút sau, Huỳnh Äi xuá»ng bằng Äôi chân trần. Huân bắt gặp liá»n nhÃu mà y.
- Dép Äâu?
Phải Äến lúc anh há»i thì em má»i ngá» nháºn, váºy mà mình lại quên không mang dép bông. Äá»nh giải thÃch nhưng trong ngưá»i thá»±c ra Äang má»t má»i nhiá»u, Huỳnh chá» muá»n Än mau Äá» còn Äi ngá»§ thôi.
Nháºn ra sá»± bất thưá»ng từ Huỳnh, anh Huân chá» có thỠưu ái không mắng em nữa. Lấy dép mình Äang mang ÄÆ°a cho em. Vì anh có tất nên không mang thì chẳng sao, bạn bé nà y Äi chân trần xuá»ng ná»n nhà lạnh như bÄng thì má»i là vấn Äá».
- Anh xá»i giúp Ngò ná»a bát ạ.
- Än Ãt thế?
Huỳnh chá» Äáp bằng má»t ánh mắt rất u sầu. Huân ÄÆ°a bát cho em rá»i Äứng quan sát. Äúng như anh nghÄ©, em chá» ÄÆ°a cÆ¡m trắng và o miá»ng thôi. Khi vá» bà n Än, Huân ÄÆ°a tay gắp và o bát em má»t con tôm bóc vá» vá»i má»t Ãt rau chân vá»t. Ngo Ngò nhìn nhưng không tươi tá»nh lên là bao.
Thấy Äôi mắt như cụp xuá»ng, tay cầm không ná»i ÄÅ©a, Huân nghÄ© ngợi trong lòng rá»i Äứng lên. Huỳnh thấy anh tiến gần, nghÄ© bản thân không Än rau nên sắp bá» anh mắng, Äâm ra sợ lắm. Nhưng tháºt ra anh Huân nà o Äâu hứng dữ như thế.
- Biết ngay mà - Huân áp tay lên trán Ngò, sau Äó là vùng dưá»i gò má - Ngò bá» bá»nh rá»i.
Tay nháºn thấy chá» hÆ¡i ấm, có lẽ không quá ba mươi tám Äá». CÅ©ng vì em cứ chạy Äi chÆ¡i táºn chÃn mưá»i giá» má»i vá» Äó, trong lòng giá» Äây rất muá»n mắng em.
- Hong sao ạ, mai Ngò khá»e à .
- Nóng ran thế nà y kia mà .
Huân kéo ghế Äang ngá»i vá»i em, nhìn bát cÆ¡m như chẳng Äụng tá»i, anh cÅ©ng không thấy là m lạ. Cụm từ mai Ngò khoẻ má»i khiến anh quan tâm ấy.
- Tà lên phòng, tôi tiêm cho má»t mÅ©i.
- Không ÄÆ°á»£c!
Em phản ứng dữ dá»i như váºy, anh Huân báºt cưá»i.
- Sợ kim tiêm à ?
Bá» há»i trúng tim Äen, Huỳnh Äá» mặt, gục xuá»ng bà n. Anh Huân phải vá» vá» lưng nÄn ná» em Än cÆ¡m. Anh gắp má»t Ãt cÆ¡m, tay không ngừng xoa Äầu Huỳnh.
- Bây giá» Än nhé?
Ngo Ngò gáºt Äầu, nghe lá»i mà há miá»ng ra.
- Lát nữa cho tôi tiêm không?
- Anh Huân có ÄÃnh bông gòn cho Ngò hong?
à em Huỳnh sợ máu, bình thưá»ng nếu tiêm bằng loại kim không quá lá»n, anh không ÄÆ°a bÄng gạc hay gòn cho bá»nh nhân. Nhưng bạn Äã ngá» lá»i thì anh bác sÄ© cÅ©ng nên là m theo thôi. Anh dá»u dà ng dá» dà nh:
- Có, rá»i mang bánh ra dá» em ÄÆ°á»£c không?
Ngò lắc Äầu. Bánh không có phải thứ em muá»n.
- Em chá» muá»n ÄÆ°á»£c anh ôm thôi.
Anh Huân không nhá»n ÄÆ°á»£c mà vuá»t tóc em, nhìn Äứa nhá» vì cảm lạnh mà nÅ©ng ná»u vá»i mình.
- ÄÆ°á»£c rá»i, ôm em Äến khi em ngá»§ ha? - Anh thoả thuáºn - Giá» thì Än nà o.
Vì có anh Huân ngá»i cạnh nên em Än rất ngoan. Má»t phần vì ÄÆ°á»£c anh dá» dà nh, Än cÅ©ng dá» hÆ¡n. Phần khác là vì em không Än mau thì bắt buá»c anh phải ngá»i Äây, Huỳnh không muá»n phiá»n anh Äâu.
- Anh Huân, Ngò ra ngoà i mua thuá»c uá»ng, hong tiêm ÄÆ°á»£c hong?
- Không.
Thương lượng bất thà nh, mặt vì nóng quá mà Äá» á»ng, Huân cảm thấy mình không nên xem thưá»ng Äiá»u Äó. Anh quyết Äá»nh rá»i bà n, Äi tìm nhiá»t kế. Vừa thấy anh Äang lắc nhiá»t kế thì ná»i tâm Ngò muá»n khóc thét. Cái nhiá»t kế Äấy kẹp và o Äâu ấy, Ngò sợ lắm Ngò há»ng chá»u Äâu.
Anh chá» vá»i vươn tay chưa ká»p chạm và o Huỳnh thì cáºu nhảy dá»±ng lên, ôm lấy mông nhất quyết không cho Huân Äụng và o. Bá» sá»t nên tư duy cÅ©ng ngá»c hÆ¡n bình thưá»ng.
- Kẹp nách thôi.
Nghe anh Äáp thì em má»i biết mình bá» lá», bá»ng cảm thấy rất xấu há» mà ngá»i trá» lại. Khi ấy có bà n tay lá»n cá»§a anh xoa Äầu cho.
- Em Ngò ngá»i yên cho bác xem nóng thế nà o nà o.
Anh dá» em nghe ngá»t là nh quá, em há»ng quấy nữa. Lúc nà y là dá»p cho Huỳnh nhìn cáºn mặt anh hÆ¡n. Äôi mắt dần trá» nên nghiêm túc, sá»± táºp trung ấy khiến Huỳnh ấn tượng sâu sắc. Äầu nhiá»t kế là nh lạnh là m em giáºt mình, ngay sau Äó nó không như váºy nữa. Xem ra Ngò sá»t cÅ©ng khá cao.
- Có cảm thấy buá»n nôn không?
- Dạ có ạ.
Anh xoa nhẹ bụng cá»§a em, cÅ©ng không có gì bất thưá»ng.
- Từ hôm qua Äến nay có Äi ngoà i ra nưá»c hay xuất hiá»n dá»ch nhầy không?
Bạn Huỳnh nhÃu mà y, em há»ng nhá» mà cÅ©ng há»ng biết luôn. Thấy phản ứng cá»§a em thì anh hiá»u rá»i. Nhìn nhiá»t kế cứ lưng chừng ba mươi chÃn vá»i bá»n mươi, anh nhanh chóng Äứng lên vá» phÃa tá»§ thuá»c.
Nhiá»t kế kêu tÃt tÃt, Huỳnh tá»± rút ra xem. Sá» hiá»n thá» trên mà n hình là ba mươi chÃn phẩy nÄm Äá». Huỳnh mưá»i lÄm tuá»i, chiá»u cao và cân nặng bình thưá»ng. Em Äang suy nghÄ© thì Huân cất tiếng:
- Tá»± chẩn Äoán xem nà o.
- Sá»t siêu vi ạ.
- Vì ra ngoà i chÆ¡i suá»t Äúng không?
Huỳnh thấy có lá»i nên không dám Äáp mà ngầm thừa nháºn. Anh lấy nhiá»t kế xem kÄ© má»t lần nữa rá»i cất Äi. Có lẽ là phản ứng do cÆ¡ thá» gặp thứ gì Äó bất thưá»ng như giao mùa. Anh xem thì ngưá»i cá»§a em không bá» ná»i ban Äá», không má»t má»i nhiá»u nên chưa Äảm bảo là siêu vi Äâu.
Äá»nh bảo Huỳnh chá» cần uá»ng thuá»c hạ sá»t vì bây giá» tình trạng cá»§a em vẫn á»n. Nhưng ngay láºp tức em Äã chạy ra bá»n rá»a chén mà nôn hết ra.
- Kiá»u nà y thì phải tiêm rá»i.
Huân tiến tá»i bất lá»±c vá» lưng cho Huỳnh, những thìa cÆ¡m Äầy cá» gắng trá» nên vô Ãch và o giá» phút nà y. Gương mặt em trắng há»ch, mắt mÅ©i á»ng há»ng, anh giúp lấy nưá»c cho em súc miá»ng. Dá»n dẹp sạch sẽ rá»i thì bế cục ù lì Äang nóng ran nà y lên phòng. Em á» trong lòng anh ngoan như má»t con mèo con.
Vừa thả Huỳnh lên giưá»ng mình, thằng bé tá»± Äá»ng chui và o chÄn chá» cho anh thấy cái mông nhô cao nhìn rất vô tri. Anh Huân phì cưá»i, lắc Äầu ngao ngán Äi ra ngoà i.
Má»t lúc sau, Huân trá» lại vá»i kim tiêm trên tay, em vừa nhìn thấy thì mếu mặt ngay. Huỳnh vẫn khá» mà trá»n và o chÄn, chẳng biết ai dạy em muá»n trá»n cứ cắm Äầu xuá»ng Äất. Cứ buá»n cưá»i mà thương thương là m sao ấy.
- Bạn nà o là bạn Ngò Äấy? Ra Äây tiêm thuá»c nà y.
- Äừng mà ... - Em run lên, nằng nặc từ chá»i.
Huân dá» dà ng láºt chÄn ra, kéo quần em xuá»ng, Huỳnh vùng vẫy ngay. Nhưng mà Äây không phải lần Äầu anh nhìn thấy mấy bạn cứ bá»nh và o là quấy như Huỳnh.
- Nghe lá»i nà o - Huân tìm há»p bông gòn khi nãy mình có mang và o - Không bác cá»c bác Äánh Äấy nhé.
Trong lá»i nói không há» tá» ra giáºn nhưng sá»± thản nhiên Äó báo hiá»u cho Huỳnh biết, anh thá»±c sá»± sẽ như thế nếu. em cứ tiếp tục quấy. Huỳnh không dám là m gì nữa, nằm úp xuá»ng pháºp phá»ng lo sợ. Em giấu mặt Äi vì không dám mÅ©i kim tiêm, tâm là em không thá» á»n Äá»nh ÄÆ°á»£c. Nhá»p thá» bắt Äầu gấp rút, sá»± sợ hãi trải dà i khắp cÆ¡ thá».
Thấy thế, Huân sát khuẩn và o vùng da chá» mông Äá»nh tiêm, ÄÆ°a mắt nhìn em Äang co rúm không dám cá» Äá»ng. Anh má» lá»i:
- Em tên gì ấy nh�
Huân ÄÆ°a mÅ©i kim ká» sát vá»i là n da.
- Em là Ngo Ngò ạ.
Thấy thế, anh khen:
- Ngo Ngò Äáng yêu nhá»?
Bạn nhá» cưá»i hì hì quên hết sợ, không gá»ng mình nữa.
- Sá»t có phải là loại bá»nh không Ngò?
Kim Äã Äâm qua lá»p da khi Ngò còn Äang suy nghÄ©, thuá»c bÆ¡m và o, Ngò sá»±t tìm ra câu trả lá»i.
- Sá»t chá» là triá»u chứng thôi ạ.
- Äúng rá»i - Huân từ từ rút kim ra - Tiêm cÅ©ng xong rá»i.
- Ủa?
Huân lấy mảnh bông gòn khác cầm máu cho em. Ngưá»c nhìn em nhá» mặt Äầy sá»ng sá»t và hoang mang. TÃnh ra Ngò chưa ká»p khóc lóc luôn, mà cÅ©ng không nhá» mình có thấy Äau hay không nữa.
- Anh Huân siêu quá - Huỳnh mắt chữ A miá»ng chữ O cảm thán.
Huân không thay Äá»i nét mặt, trong lòng thì Äánh giá Huỳnh vẫn còn ngoan lắm. Có mấy Äứa sợ tiêm tá»i ná»i không Äá»§ bình tÄ©nh nhá» tên bản thân luôn kia mà . Nhấn bông gòn chặt và o má»t chút thì lấy ra, có Ãt máu thấm và o nữa. Huân ÄÆ°a ra cho em lá»±a má»t chiếc bÄng gạc mình thÃch.
- Ngò muá»n gạc khá»§ng long xanh - Em vui vẻ chá» tay và o.
Sau khi là m xong má»i viá»c, Huân ra phÃa trưá»c mặt em, ép bạn Huỳnh phải uá»ng nưá»c. Khi bá»nh em quấy khóc chẳng thưá»ng xuyên, em chá» dá» bá» tá»n thương thôi. Nhưng vì anh Huân Äá»i xá» vá»i em tá»t quá, em không có cÆ¡ há»i Äá» khóc Äâu.
- Anh ôm Ngò Äi...
- Äây, ôm Ngò - Huân dang tay.
Em Äặt cá»c trên bà n, quay qua xà và o lòng anh. Khoảng má»t tiếng rưỡi nữa Huân phải Äi là m, chá» có thỠấp á»§ em từng Äấy thì giá» thôi.
- Tôi xoa lưng cho dỠngủ nhé?
Cái Äầu nhá» gáºt má»t cái, sau Äó vùi và o tìm kiếm hÆ¡i ấm. Tay anh Huân man mác hÆ¡i lạnh, không muá»n Ngò giá»±t mình nên anh chạm và o từ từ, rá»i vuá»t nhẹ. Khi còn á» nhà , Huỳnh sá»t nhiá»u tá»i co giáºt thì bá» mẹ má»i hay, lúc Äó cả nhà Äúng loạn. Ấy váºy mà ba mươi chÃn Äá» rưỡi cá»§a Ngò, anh Huân tá»nh bÆ¡.
- Khi nà o Ngò hết sá»t ạ?
Ngò nhìn anh á»§ mình bằng chÄn bông nên thÃch lắm. Huân cảm thấy bạn nhá» chưa Äỡ sá»t là bao, tháºt không dám chắc Äá» ÄÆ°a ra câu trả lá»i.
- Khoảng hai tiếng nữa Ngò lấy nhiá»t kế Äo lại, nếu vẫn là ba mươi chÃn Äá» thì gá»i Äiá»n cho tôi.
- Dạ Ngò nhá» rá»i.
Huân vuá»t mặt em, da thá»t má»n như trứng gà bóc vá». Nếu ÄÆ°á»£c thì anh muá»n cắn má»t phát mất và i tấc thá»t luôn. Ãm Ngò má»t lúc, em Äã say ngá»§. Trưá»c khi rá»i khá»i phòng, anh Äo thân nhiá»t cho em má»t lần nữa, nhìn thấy Äã xuá»ng ba mươi tám anh má»i thá» phà o. Và o bếp pha má»t bình nưá»c không quá nóng rá»i mang lên phòng, khoảng má»t tiếng nữa anh sẽ nhắn em uá»ng.
Nghe tiếng em ho khi Äang ngá»§, anh cÅ©ng sợ em nôn má»t lần nữa nên không nỡ rá»i nhà sá»m quá. Gần Äến giá» trá»±c thì má»i chá»u xuất phát, cÅ©ng là khi Äảm bảo Huỳnh không còn gì bất thưá»ng.
Ngò mÆ¡ mà ng tá»nh giấc, giấc ngá»§ chá» hÆ¡n hai tiếng, em cảm thấy cÆ¡ thá» mình nặng ná» như lúc trưá»c khi tiêm. Sá» lên trán thì chá» hÆ¡i ấm thôi, tá»± cắp nhiá»t kế thì cÅ©ng trá» thà nh nhiá»t Äá» bình thưá»ng. Nhưng Huỳnh thấy má»t má»i vô cùng. ÄÆ°a mắt nhìn bình nưá»c Äá» sẵn, em không muá»n nhấc chân Äến lấy uá»ng. Em cÅ©ng phân vân có nên gá»i Äiá»n cho anh không.
Cuá»i cùng lại là anh gá»i trưá»c.
- Báºt camera lên tôi xem nà o.
Trưá»c mà n hình là bạn Ngò nhìn rất má»t, mắt cụp xuá»ng, miá»ng không cưá»i hì hì nữa. Huân vừa là m viá»c không ngÆ¡i tay, vừa quan sát.
- Anh Æ¡i Ngò buá»n nôn...
- Có thấy nhức Äầu không?
- Có ạ - Ngo Ngò nhÄn mặt - Nhức Äầu nhiá»u luôn.
Huân ngạc nhiên nhìn em.
- Thấy khó thỠkhông?
CÅ©ng may, Ngò lắc Äầu. Huân thá» phà o, ÄÆ°a sấp giấy tá» cho chá» y tá rá»i bảo chá» cứ Äi là m viá»c trưá»c, xong thì quay lại nhìn em Ngò.
- Lấy nưá»c uá»ng rá»i Ngò ngá»§ má»t lát, ba mươi phút nữa tôi vá».
Ngò buá»n bã gáºt Äầu.
- Anh vá» sá»m sá»m nha... Ngò chỠạ.
Tạm biá»t anh xong thì Huỳnh tắt máy. Em mau chóng chạy và o nhà vá» sinh nôn toà n nưá»c là nưá»c. Em ghét lắm, không ưa cảm giác ruá»t gan như trà o hết ra ngoà i thế nà y, há»ng lại còn rát nữa. Rá»a sạch sẽ thì Huỳnh uá» oải ra ngoà i, nằm trên giưá»ng muá»n ngá»§. Em siêu ghét bá» bá»nh hà nh hạ, chứ còn bá»nh mÃ ÄÆ°á»£c anh Huân thương thì em thÃch.
Huân vá» nhà khi Ngò Äã ngá»§ rá»i.