Chapter 17: [17] Gặp trưởng khoa nè

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 12307

Chuyện nhà này thường mở đầu bằng những câu hỏi ngây ngô của Ngò bé.

- Làm sao để anh Huân yêu Ngò ạ?

- Trông tôi như không ưa em lắm à?

Huân hỏi ngược lại làm em bé hết cách đáp, đành dụi đầu vào người anh. Nằm trên bụng của anh Huân, có cơ bụng cọ vào khiến em cứ cười miết.

- Sao hỏi như thế? Tôi đối xử với em chưa đủ tốt sao?

- Hông phải.

Huỳnh lúc lắc người chờ anh áp tay lên lưng vuốt cho mình.

- Tại vì Ngò thích anh Huân lắm lắm luôn.

Khi ấy em làm anh Huân bật cười. Anh bế Huỳnh lên, cho mặt của em dụi vào lòng mình càng thêm ấm. Đôi má đào ửng hồng lên không biết vì lồng ngực anh ấm quá, hay chính em cũng nhận ra lời nói của mình có quá khích hay không.

- Mới ti tí tuổi đã yêu với đương rồi.

Anh bóp nhẹ chóp mũi của Huỳnh trách móc, em liền quay đi.

- Nếu phải đợi đủ tuổi mới được nói yêu người thì đấng sinh thành hổng cần tạo cho Ngò một trái tim đâu.

Ấy rồi em phụng phịu hỏi lại:

- Thế anh Huân có yêu Ngò khum?

Cái dáng vẻ con nghé này làm anh buồn cười. Cũng quên luôn em Ngò như cục tạ đè lên người mình nặng thế nào. Anh chỉ chăm chăm nhìn em, trìu mến, đáy mắt ánh lên tình yêu sáng ngời.

- Sau này em lớn thì tôi trả lời.

Ít nhiều gì anh hơn Huỳnh mười lăm mười sáu tuổi. Huỳnh còn nhỏ quá, không đủ để bàn tính chuyện này đâu. Ngồi tâm sự từng ấy cũng đủ đến giờ đi ngủ, thế là anh đuổi Ngò về phòng.

Tờ mờ sáng ngày kế tiếp, Huân ngó đầu vào nhìn Huỳnh còn đang ngủ say khe khẽ cười. Móc chìa khoá nhà vào cặp đi học của em, sau đó anh mới rời đi.

Cổng bệnh viện mở ra. Năm giờ sáng, mọi sự nơi đây đã bận rộn. Huân nhanh chóng lấy hồ sơ bệnh rồi đi thăm khám các bệnh nhân nội trú. Thú thật, đi ngang phòng Huỳnh từng nằm bệnh, anh cứ nao nao hình bóng em Ngò mặt méo xẹo gắng ngồi im cho bác sĩ tiêm thuốc, tội nghiệp lắm.

Một lúc sau, Hiên bắt gặp anh trên đường đến căn tin. Lúc này, sắc mặt Hiên đã tối sầm, nước da ửng hồng khác lạ.

- Bệnh à?

- Không ạ.

Hiên dụi mắt, đôi mắt đỏ hoe do thức khuya và ngủ quá ít. Anh nhìn thoáng qua, cau mày.

- Nhiều việc quá thì chia bớt cho người trong khoa đi. Không thì sinh viên thực tập.

- Em không tin tưởng ai ngoài bản thân em đâu - Nói xong thì chột dạ bổ sung - Với anh nữa ạ.

Huân dúi vào tay Hiên cốc mocha vừa mới mua, không nói gì cứ vậy bỏ đi. Nhưng trên cốc nước có thêm hai viên kẹo bạc hà, anh Hiên nhìn rồi ngước mặt nhìn bóng lưng người đi trước, cũng tự nhiên cười khúc khích.

Khoảng bảy giờ sáng, sau khi giao lại công việc cho các bạn thực tập mới đến, anh Huân chui vào phòng phẫu thuật đến chín giờ tối. Khi trở ra, đôi mắt như muốn lòi cả ra ngoài. Huân bóp bóp vai, đi ra chào hỏi người nhà bệnh nhân.

Vì ca phẫu thuật đã thành công, ngoài thông báo kết quả, anh còn cần tóm tắt quá trình phẫu thuật trong suốt mười bốn tiếng đến khi họ thông suốt. Người ta rời đi, anh mệt mỏi trở về căn phòng chung của khoa Phẫu thuật lồng ngực.

- Mấy đứa trực đêm à?

Anh vào chỉ để tìm Hiên, đưa cho thằng nhỏ mấy gói thuốc. Nhưng bắt gặp các bạn mặt non trẻ ngồi gục lên gục xuống ở đây. Khổ, y năm đã phải trực rồi cơ.

- Phó khoa hôm nay về nhà trễ thế?

Cái anh trưởng khoa hôm qua vừa gọi, nay chạy vào hớn hở hỏi thăm.

- Không - Anh Huân liếc mắt sang - Nhờ anh mà hôm nay tôi được thức trắng trong bệnh viện.

Huân không gọi đích danh vì vô tình như nào đó, anh quên ngang cái anh này tên gì. Đến khi em Hiên chạy đến leo nhanh lên người anh trưởng khoa thì anh mới nhớ.

- Bác Hùng mua thịt nướng chưa?

Ừ, cái anh đấy tên Hùng. Định bảo Hiên uống tí thuốc thì vẻ mặt thằng bé khiến anh giật mình.

- Có chắc là ổn không?

Anh Huân hỏi, Hùng cũng đỡ em xuống mà xem cho kĩ. Những vết ửng thấy rõ từng vùng, quanh mắt đỏ lên trông thấy. Anh Hùng nhíu mày, dò xét thêm khắp người em, cũng có mẩn đỏ dạng sợi chạy dọc da thịt.

- Dị ứng với cái gì rồi.

- Sáng giờ có ăn uống gì lạ không?

Hành Tím đưa mắt nhìn hai anh một khoanh tay, một chống hông chờ em trả lời. Thằng bé căng thẳng, cho tay vào túi áo blouse, nhớ lại thực đơn ăn uống hôm nay.

- Buổi trưa em thấy hơi đau đầu nên uống thuốc, còn thức ăn thì em chỉ gặm bánh mì với nước lọc thôi.

- Uống thuốc gì?

Anh trưởng khoa kéo Hành Tím qua bàn lớn, có ghế ngồi cho tiện. Huân đứng phía sau tiếp tục quan sát từng mẩn đỏ trên cánh tay em.

- Em uống hai viên parace...

- Cái thằng này! - Huân vừa nghe tới liền chạy sang nhấn đầu em xuống.

Sắc mặt Hùng cũng tái nhợt ngay, đứng dậy lôi Hành Tím đi xét nghiệm. Huân lại chạy theo hối thúc:

- Thay chất điện giải đi, anh xét nghiệm làm gì nữa...

- Trật tự nào.

Trong khi Huân giãy đành đạch vì thằng nhỏ đã xảy ra kích ứng, anh Hùng vẫn bình thản rút máu xét nghiệm cho em. Mười hai giờ đêm, Hành Tím bị đem vào phòng bệnh truyền nước. Em bị dị ứng với allopurinol nhưng em không đọc bảng thành phần, rằng có một lượng allopurinol trong paraceltamol đủ để em kích ứng ngay khi sử dụng. Sự lơ là đó một chút nữa đã cho em đi sang thế giới bên kia luôn rồi.

- Từ sáng sớm em đã thấy nó kì kì.

Anh Hùng nghe Huân tâm sự chưa dứt câu đã cao giọng mắng:

- Làm bác sĩ mà đánh giá bệnh "kì kì" hả?

Huân tặc lưỡi, đứng lên chỉnh nước biển cho em. Hành Tím tiếc nuối nhìn các anh sắp sửa rời đi.

- Anh trưởng khoa, mua thịt nướng...

- Đợi tí.

Không phải đặt đồ ăn, anh Hùng đang tra google xem bệnh nhân như Hành Tím có ăn thịt đỏ được hay không. Có phải cái gì người ta cũng sáng tỏ đâu.

- Google bảo em không được ăn.

Dù anh chả gõ cái gì cả nhưng để em giữ toàn mạng nên anh đổ thừa cho google, xong kêu anh Huân đi ra ngoài. Người ta đi hết bỏ Hiên bơ vơ một mình. Tách ra khỏi anh trưởng khoa, Huân mới nhớ tới bạn Ngo Ngò ngủ ở nhà. Cũng muốn gọi nhưng mà đã khuya nên thôi.

Nửa ngày sau Hành Tím khoẻ mạnh trở lại, khoẻ rồi thì anh Huân đi tìm em tính sổ.

- Rồi giờ sao?

Huân gõ ngón tay lên bàn, nhìn thằng nhóc vừa mới kết thúc ca mổ, đang bận nhìn xuống sàn nhà đếm bụi. Hiên lắc lắc đầu, em không biết vì sao mình lại uống nữa.

- Biết mình dị ứng allopurinol mà thuốc gì cũng hốc.

- Đâu phải thuốc gì em cũng hốc...

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà chiếu rọi vào căn phòng làm việc ấy. Hành Tím nghe anh mắng hết nước, xụ mắt đâu còn gì để cãi nữa. Nửa tiếng đồng hồ nghe anh la, chân em cũng mỏi theo.

- Sao mấy đứa bây giờ cứ nghĩ dị ứng uống thuốc là xong ấy nhỉ?

Tiếng Huân mắng vang ít ỏi khi đứng áp tai lên cửa, anh Hùng đi ngang nhẹ nhàng gạt qua thông báo phòng bệnh ngưng tiếp bệnh nhân rồi mở cửa đi vài.

- Hành Tím bị la sắp thành củ hành thiu luôn rồi kìa.

Hùng cười nói, vui vẻ đi qua đứng cạnh Huân. Nghiêng đầu, tươi cười tuyên bố:

- Bây giờ ăn đòn đi, nói nhiều quá.

Anh Huân chỉ định mắng thôi, nên anh quay đầu ra hiệu, nhưng mà anh Hùng cứ lắc đầu không chịu.

- Tôi cũng nhắc em nhiều lần rồi, trước khi kê đơn thuốc phải hiểu biết rõ thuốc đã.

Hùng vỗ nhẹ lên bàn, anh Huân xoay ghế kéo ngăn bàn, lấy thước đưa cho. Hùng vỗ thước lên tay, nghiêm túc phê bình:

- Bản thân em cũng là bệnh nhân của em.

Trách mắng đã đúng quy trình, nhưng Huân bày tỏ vẫn còn ít bệnh án phải đánh giá cho sinh viên, anh trưởng khoa đồng ý ra tay giải quyết bạn Hành Tím trước.

- Không được.

Nhìn thấy Hùng tiến sang chỗ mình, Hiên lùi lại, vẫy tay không chịu. Anh Huân mặt mày tỏ vẻ căm hờn em nhưng anh Huân đánh vừa vừa.

- Hành, Hành Tím ngày mai còn đi làm mà...

- Tôi cho em nghỉ.

Hùng ngồi ở giường bệnh, vỗ nhẹ lên đùi mình, nhỏ nhẹ đáp. Thằng bé phút chốc tan vỡ, nhìn sang anh Huân như muốn cầu cứu nhưng anh đã ngó lơ em. Khi này, Hùng đanh giọng:

-  Qua đây.

- Anh, hông được...

Em vội đưa mắt đáng thương nhìn Hùng, lí nhí nài nỉ, sự kiên định của anh Hùng là vô hạn, anh mỉm cười ung dung đợi em.

- Cho em năm giây.

Vô hạn chỉ có năm giây. Hành Tím không thể day dưa được nữa, em vâng lời mà đứng trước mặt anh. Mếu thêm một lần nữa rồi cúi người nằm sấp trên đùi anh không quấy nữa. Hùng chỉnh người của Hành Tím để phía sau cao hơn. Nhìn cặp má đã thu bé lại vì ăn uống không đủ đầy của nhóc, rồi bắt đầu xoa vài vòng, đánh xuống những cái đánh đầu tiên.

Tiếng đánh vang lên không chỉ Hành Tím giật nảy vì đau, cả Huân cũng ớn lạnh tự giác xoay lưng lại. Cách anh Hùng dạy dỗ trẻ nhỏ có phần bạo lực hơn Huân, Huân không cam lòng trơ mắt nhìn. Nhưng hai người từ lâu đã có những luật ngầm chặt chẽ, dù chẳng muốn nhưng vẫn phải lặng nghe tiếng Hành Tím la khóc gọi tên mình.

Đầu gối đang đỡ bụng dưới của Hiên bỗng co lên và bắt chéo, khiến cơ thể thay đổi. Phía sau đang nhức nhói bất chợt vươn cao hơn, Hành Tím ứa nước mắt.

- Anh, hức, hông chịu...

Kéo hết quần xuống, cái mông nhỏ đo đỏ hiện ra. Hùng nhích người về phía sau, một tay giữ eo của Hiên, tay kia tiếp tục đánh xuống. Lần này da thịt trực tiếp ăn đau, tiếng đánh cũng ác liệt hơn nữa. Tờ bệnh án Huân đọc sắp thuộc rồi, đợi đến lúc nghe tiếng Hành Tím khóc thút thít anh mới quay mặt ra.

Sau hơn năm mươi bạt tay, hai mông in đầy vết hồng vết đỏ. Em nhỏ níu chặt ống quần Hùng mà khóc. Anh xoa nhẹ rồi tiếp tục đánh, những cái đánh mạnh mẽ chua chát rơi xuống nhanh hơn. Hai đầu gối dính chặt, Hành Tím gồng mình chịu đựng.

Chưa tới mười lăm phút, em cảm tưởng mông đã bay mất một lớp da. Hành Tím đau khổ lau mồ hôi đầm đìa trên trán, sụt sịt lên tiếng:

- Hức trưởng khoa... Hành Tím xin lỗi.

Biết em đã rưng rưng rồi, Hùng dừng hẳn. Anh áp bàn tay lên da thịt nóng ấm của em, bị đánh đến đỏ như quả cà chua. Nhẹ nhàng vén áo em lên, Hùng xoa thật cẩn thận.

- Tôi tha thì em cũng chưa xong đâu.

Anh nhẹ tênh buông ra một câu, sau đó vuốt dọc sống lưng thằng bé. Chợt, em nghe tiếng bước chân. Hành Tím gần như sụp đổ, muốn bật khóc ngay khi ngước lên liền thấy anh Huân cầm thước đứng trước mặt.