Hôm nay trá»i mưa, nên cuá»c hẹn dá»i sang ngà y mai. Bác sÄ© thưá»ng trá»±c không có ngà y cuá»i tuần, nhà có ai là bác sÄ© thì hôm nay Äá»u Äi là m từ sá»m cả rá»i. Vì váºy Huỳnh Äứng như trá»i trá»ng, lÆ¡ ngÆ¡ nhìn tấm kÃnh bá» mưa thá»i và o Äầm Äầm. Nhìn thấy mà ghét.
- Aaaaa - Thằng nhá» tá»± nhiên giãy nảy - Muá»n Äi chÆ¡i!
Chân bé lùi lấy Äà rá»i Äá mạnh và o cá»a cái ầm. Lấy Äà thêm lần nữa, chân bá»c vỠấm ấm Äá và o tưá»ng bằng sá»± uất ức Äạt tá»i Äá»nh Äiá»m. Từ camera á» góc phòng, Huân khó hiá»u xem thằng nhá» lÄn lá»n là m trò bò.
Äang khuấy tách cà phê trong tay, Huân nhÃu mà y nhìn vá» cá»a bất chợt bá» Äẩy ra. Chui và o là thằng nhóc còn mặc nguyên bá» phẫu thuáºt xanh lè, mặt mÅ©i trắng bá»ch, lÃu nhÃu không buông chá» Äiá»u dưỡng.
Nhìn là biết nó gây chuyá»n rá»i tìm ngưá»i Äá» Äu và o và trá»n rá»i. Huân Äặt tách cà phê sang má»t bên, gõ Äầu ngón trá» lên mặt bà n.
- LÄn qua Äây.
Hiên tá» vẻ chá»ng Äá»i ngay.
- Ư chá»...
- Chá» chả cứu ÄÆ°á»£c cáºu Äâu.
Nghe ngưá»i ta bà n ra bà n và o từ thuá» sá»m rá»i, cÆ¡ mà xầm xì nhÃt nhắt nên anh chẳng biết rõ chuyá»n gì. Nhưng biết là cái thằng nà y Äi thÄm bá»nh nhi xong già nh Äá» chÆ¡i vá»i tụi nhá» rá»i bá» ngưá»i nhà ngưá»i ta mắng vá»n.
Chá» Äiá»u dưỡng Äi rá»i, mang cả tia hi vá»ng Äi. Cho má»t Hiên phải ngưá»c nhìn xa xÄm và dưá»ng như bá» ÄÆ¡ cá» nên chẳng dám xoay Äầu lại nhìn.
- à là Äừng cá» chấp là m trò con nÃt như thế nữa ÄÆ°á»£c không?
Cuá»i cùng vẫn là Huân lên tiếng trách móc trưá»c. Lần Äầu nghe còn bá» tá»n thương, bây giá» nó chai rá»i.
- Thằng nhá» Äó nó há»n lắm anh. Mà nó hÆ¡n mưá»i sáu rá»i có còn là bá»nh nhi Äâu.
- Nhưng ngưá»i ta nhá» hÆ¡n mà y. Äá» tá» nạnh vá»i con nÃt.
Äợi Hiên vùng vằng lại gần chá» mình, anh má»i Äứng lên pha má»t tách trà cho. Sáng sá»m nên không khà còn trong là nh, mùi trÃ ÄÆ°á»£c dá»p mà toả loan Äầy khắp phòng. Huân bảo nó ngá»i Äi Äừng Äứng Äó mà gà o hét mưá»i tám Äá»i tá» tông nhà anh.
- Mà nó hao hao nhóc Cua, nhưng nhóc Cua xinh hÆ¡n. Thằng nhóc Äó xuá» xoà ...
- Cua Äó.
Thế mà Huân tặng cho nó má»t khoảng lặng rất sâu. Hiên ngÆ¡ ngác cầm tách li mà run.
- Khoa Tâm thần Äấy.
- Thì Äang á» khoa Tâm thần mà .
Anh ngá»i Äá»i diá»n bạn Hiên Äang má» to hai mắt chưa chá»u tin. Äâu phải Äá»t nhiên mà em Ngò phải á» nhà chá» vì trá»i mưa Äâu. CÅ©ng vì cái bạn rá»§ em Äã bá» anh nó Äá và o khoa Tâm thần rá»i. Huân cá» tình tránh Äi ánh mắt dò xét cá»§a Hiên, chá»ng cằm diá» n giải:
- Huy nói nhóc Cua lùn bá» trầm cảm, còn là m sao biết thì anh không dám há»i.
á» Äây anh Huy giá»i giang có tiếng, uy quyá»n cÅ©ng ngang viá»n trưá»ng. Nên anh má»t tay chá» trá»i, nói Cua bá» tâm thần thì chắc chắn bá» tâm thần. HÆ¡n nữa nhóc Cua không cha không mẹ, mẹ cá»§a anh Huy sang chÄm thì Äứa nhá» là m sao giãy giụa.
- Nhưng nhìn bầm dáºp lắm.
- Huy là m... - Anh Huân vô thức nhìn cá»a Äã Äóng chưa, rá»i quay lại phÃa Hà nh TÃm - Huy Äánh nó vì nó Äòi tá»± tá». Xong ÄÆ°a nó và o Äây ngay sau Äó.
Äèn cấp cứu sáng lên và tiếng còi xe cÅ©ng là m huyên náu cả dãy hà nh lang Äang thinh lặng. Äến khi Äá»i ngÅ© bác sÄ© chuẩn bá» Äón bá»nh nhân thì ngưá»i trên xe bưá»c xuá»ng, nói Äã qua Äá»i. Cái xác Äẩy ra mắt há» và qua mắt Äứa nhá» Äang lén nấp sau bức tưá»ng bá»nh viá»n. Trắng bá»ch, xanh xao, Äúng cái vẻ nhóc Cua Äã mưá»ng tượng.
Huân thấy nó rá»i. Nhưng chưa ká»p Äi qua thì bóng dáng to lá»n á» phÃa sau chạm và o nó. Anh im lặng nhìn cách Huy xoa Äầu Cua vÃ ÄÆ°a nó trá» vá» phòng. Hiên cÅ©ng thấy, và chẳng thá» là m gì Äá» giải thoát cho nó khá»i sá»± kẹp chặt từ ngưá»i nhà .
Nhóc Cua thà nh ra như váºy là bá»i sá»± vô tâm và Äá»c tà i cá»§a Huy. NghÄ© Äến Äó, Huân bá»ng nhá» cái bạn bé á» nhà .
Lúc báºt lại camera thì thấy Ngo Ngò Äem hết Äá» chÆ¡i ra phòng khách mà bà y. Chắc tức anh nên má»i là m như thế. Trẻ con váºy thì lo gì Äến chuyá»n trầm cảm. Nhưng không nỡ cho em tá»§i thân cả ngà y, Huân nhắn cho em.
- Chiá»u anh Huân vá» sá»m. Em Ngò thÃch Än gì?
- Ghét.
Nhìn và o camera là thấy cái mặt phụng phá»u, phá»ng má má»c sừng cá»§a bạn bé. Huân thá» dà i.
- Nhá» Äừng ra tắm mưa. Bá»nh Äó.
- Ghét.
Em Ngò ú lè lưỡi lêu lêu và o cam Äá» trêu anh. Có vẻ Äang giáºn dá»i nhiá»u.
- Thế chiá»u Än nui rau cá»§ nhé.
- E tỠét gỠét ghét sắc ghét.
Trả lá»i dà i hÆ¡n hẳn. Anh Huân xoa thái dương, cá» tìm chuyá»n gì nói cho em vui.
- Tá»i vá» trả bà i. Dẹp Äá» chÆ¡i Äi há»c Äi.
Huỳnh nghá» trả lá»i anh luôn. Chá»i Äô Äô lên trần nhà trúng cái camera là m nó tắt ngúm. Huân trợn mắt nhìn cái mà n hình Äen thui trưá»c mắt. Anh ngưng viá»c truy há»i, tắt máy và bắt Äầu Äẩy nhanh tiến Äá» công viá»c.
Anh chạy viá»c cho nhanh Äá» vá» Äánh bầm mông bạn Ngò.
Nhìn thấy ô tô Äen Äen quen thuá»c dừng á» cá»ng, Huỳnh tức tá»c chạy xuá»ng phòng khách dá»n hết Äá» chÆ¡i và o gầm bà n trà . Kiá»u nà y bá» anh Huân mắng chắc rá»i nhưng Huỳnh hết cách, tư duy hết ná»i. Vừa dá»n xong là cá»a chÃnh má» ra luôn. Em giáºt mình, lùi lại chút chút gãi Äầu cưá»i hi hi.
Tay anh xách Äầy túi từ siêu thá», Äi qua phòng bếp cất Äá» rá»i nói vá»ng ra:
- Và o Äây.
Giá»ng anh trầm hÆ¡n hẳn, khiến em Huỳnh á»n lạnh Äi và o mếu máo Äứng sau lưng anh. Huân thấy em thì xoay ngưá»i ÄÆ°a cà rá»t và khoai tây cho bạn nhá» tá»± thái miếng vừa Än.
- Än mì xong thì dá»n dẹp quần áo ra khá»i nhà Äi.
Äang thái cà rá»t ngon lạnh, bá»ng nhiên anh lên tiếng mà em giáºt thá»t khứa tráºt và o tay luôn. Vì Äang ngá»i quay lưng vá»i anh nên anh không biết tay em bá» chảy máu. Còn bạn nhá» thì báºn lúng túng vá»i câu nói cá»§a anh.
- Anh Huân...
- Ai cho em cái quyá»n giáºn thì phá Äá» lung tung? Lại chá»n món Äắt tiá»n nữa.
Huân nghe thấy tiếng bạn nhá» run lên rá»i, nhìn qua thì thấy em Äang ôm cái tay phải. Xem ra Äừng ÄÆ°a dao cho em thái nữa. Anh rá»a tay, cầm má»t miếng bÄng gạc hình khá»§ng long mà u Äá» tròn á»§m Äi qua xem vết thương cá»§a em.
Äang sợ bá» anh bá» thì thấy anh Äứng kế bên rá»i. Bạn Huỳnh bá» câu vừa rá»i doạ cho khóc tháºt, mếu máo nhìn anh dán bÄng gạc lên vết dao cắt mà không dám nÅ©ng ná»u.
- Anh Äừng Äuá»i Ngò mà .
- Tôi dạy em không ÄÆ°á»£c nữa rá»i.
Dán xong Äá»nh bá» Äi thì em Ngò nÃu anh lại.
- Dạy ÄÆ°á»£c, hức còn dạy ÄÆ°á»£c...
Gương mặt Äá» á»ng lên vì nưá»c mắt còn lÄn dà i trên má. Em nÃu chặt tay anh trông Äến tá»i, khiến anh Huân không nỡ la em. Huân thá» dà i.
- Än nhiá»u cà rá»t không, tôi thái cho.
Bạn rưng rưng, là nhà trả lá»i:
- Dạ nhiá»u ạ.
Em vẫn ôm lấy cánh tay cá»§a anh, xem ra không nên dùng trò Äuá»i bạn nhá» ra khá»i nhà nữa. Dù sao ngưá»i ta còn non ná»t, suy nghÄ© không sâu xa như anh tưá»ng Äâu.
- Ra Äứng úp mặt và o tưá»ng.
Thế là lạch bạch Äi luôn. Sau khi quÄng Äô Äô là m vỡ camera, em vừa sợ bá» Äòn vừa sợ anh buá»n, rá»i há»i háºn vì mình quáºy như thế. Nên từ lúc anh vá» nhà , em Huỳnh ngoan hẳn, há»ng dám Äá»ng Äảnh chá»c giáºn anh. Cái nà y thì Huân nhìn ra, nên anh không Äến ná»i giáºn Äá» mặt muá»n Äuá»i em.
Ngó qua thì thấy em bé Äang nghiêm chá»nh tá»± kiá»m Äiá»m, cÆ¡ mà cái mặt bánh bao cứ phá»ng má á»ng Äá» ghét lắm. Huân tắt bếp, Äi qua ôm mặt mà hôn em. Nhìn lại, Huỳnh còn ngÆ¡ ngác thì anh lại thÆ¡m má»t cái rất kêu cho bên má còn lại. Lần nà y thì em phản ứng ÄÆ°á»£c rá»i. Bạn nhá» tiến tá»i thÆ¡m anh.
- Ngoan.
Thế mà Huân bế bạn qua bà n Äá» Än mì xà o rau cá»§.