Chiếc lá»ng Äèn ông sao nằm trÆ¡ chá»i trên ghế, vì chá»§ nhân cá»§a nó Äang báºn khóc hu hu vá»i anh ngưá»i yêu khó tÃnh cá»§a bé.
Dù Äã cá» gắng hiá»u chuyá»n rá»i mà sao anh Huân vẫn ná»i giáºn, Ngò không hiá»u nên Ngò khóc dữ lắm. Khiến anh Huân phải vứt roi Äi, kéo em lại gần.
- Ngá»i xuá»ng.
Huân trầm giá»ng gá»i em, em ngá»i lên Äùi anh ngay. Bà n tay lạnh lạnh xoa bắp chân vừa bá» roi vụt là m em giáºt toát.
- Tôi há»i lại, thÃch diá»u hay lá»ng Äèn hÆ¡n?
Bạn nhá» nhìn tay anh Äang xoa chân cho mình, ngưá»c mặt lên nhìn anh, rá»i Äảo mắt sang chá» khác.
- Không phải dá»i lòng, bây giá» nói tháºt cÅ©ng Äâu chạnh lòng ai.
Mắt em ngáºm nưá»c, Äá» hoe lên. Em mếu máo vá»i anh ngưá»i yêu:
- Diá»u khá»§ng long...
- Ngo Ngò.
Anh Huân bá»ng nhÃu mà y, nhắc nhá» em. Thế là em bé bá» sung:
- Diá»u khá»§ng long ạ, hức, anh Æ¡i...
Không hiá»u kiá»u gì mà dạo nà y Huỳnh siêng là m nÅ©ng hẳn. Há» gặp Huân liá»n ôm chân, Äu ngưá»i, dụi và o ngá»±c rá»i cứ "anh Æ¡i" mãi. Nói chung cÅ©ng thÃch, nhưng bây giá» không phải lúc hưá»ng ứng vá»i bạn.
- Ngò, tôi bảo nà y.
Huân giữ hai bà n tay nhỠcủa em lại, không cho em dụi mắt nữa.
- Em còn nhá», mà còn nhá» thì không phải lo ngưá»i lá»n Äang nghÄ© gì. Äiá»u em cần là ngoan ngoãn, lá» phép, chá» như váºy thôi.
- Nhưng má»i ngưá»i thÃch em hiá»u chuyá»n, em gặp các bác các bác toà n khen Ngò hiá»u chuyá»n...
Vì thế má»i áp lá»±c lên em Äó. Huỳnh cúi Äầu nhìn bà n tay lá»n Äang giữ hai tay cá»§a mình, em nÅ©ng ná»u muá»n anh buông ra. Huân buông tháºt, nhưng vẫn giữ em ngá»i yên trên Äùi.
- Ai cÅ©ng thÃch em bé hiá»u chuyá»n, nhưng ai lại ghét em vì em còn ngây thÆ¡ Äâu. Hiá»u chuyá»n thì tá»t, nhưng nó không cần.
Huân xoa Äầu bạn.
- Äã hiá»u chưa?
- Dạ hiá»u ạ.
Äấy, chá» cần ngoan cỡ nà y là Äá»§ cho anh Huân yêu rá»i. Nhưng anh không Äá»nh cứ váºy mà bá» qua cho em. Hôm nay là cuá»i tháng, anh cá» tình gom hết tá»i cả tháng Äá» xá» bé yêu mà .
- Có cãi nhau vá»i anh Hiên không?
Bất chợt anh lên tiếng. Vì khi nãy anh không Äá»nh Äón Ngò sá»m, cÆ¡ mà Hiên alo cho anh rá»i khóc hu hu mà ká» gì thì anh nghe không rõ. Chá» biết hai Äứa trẻ trâu nà y cãi nhau thôi. Nhưng anh há»i tức là anh biết hết rá»i, Huỳnh Äừng mÆ¡ nói dá»i. Nên bạn cưá»i gượng.
- Dạ có ạ.
- Vì lá»ng Äèn và cái diá»u Äúng không?
- Dạ Äúng ạ.
Huân phì cưá»i, khen em ngoan. Rá»i bảo em tá»± Äứng dáºy, anh không âu yếm em nữa.
- Ngo Ngò.
Giá»ng anh Äanh lại, không dá»u như lúc dá» em và i phút trưá»c. Bạn nhá» hÆ¡i sợ nên cảnh giác lắm, gương mặt táºp trung hiá»n ra rõ rà ng.
- Äó là hiá»u lầm cá»§a hai Äứa, tôi nghÄ© các em cÅ©ng tá»± giải quyết rá»i. Nhưng cách em xá» sá»± sau cuá»c tranh cãi không hợp là tà nà o.
Huân kéo bạn lại gần, sao cứ thÃch Äứng xa mãi thế. Bình thưá»ng Äá có chá»u dứt ra Äâu.
- Em nhưá»ng nhá»n và chiá»u lòng anh Hiên không là m em thoải mái, mà anh Hiên cÅ©ng gượng gạo. Hà nh xá» thế là không ok rá»i.
- Ngò sợ anh Hà nh TÃm buá»n...
- Còn anh Hà nh TÃm thì sợ Ngò giáºn.
Anh sá»a cách gá»i tên Äá» bạn nhá» cảm giác anh Äang lắng nghe mình.
- Cứ nói tháºt lòng Ngo Ngò muá»n mua diá»u khá»§ng long, không phải sợ các anh buá»n.
Em chặm môi, gáºt gáºt Äầu Äã hiá»u. Xong má»t chuyá»n, chuyá»n nà y anh Huân chẳng rảnh rá»i gì Äánh mắng em cả. Tâm sá»± nhẹ nhà ng tình cảm thôi. Bây giá» anh má»i tâm sá»± dà y hÆ¡n nà y.
- Còn má»t chuyá»n nữa, sao buá»i trưa không Än rau? Cô Äã nấu nui rau cá»§ cho em dá» Än rá»i mà em Äem hết rau cho bạn khác Än há» là như nà o?
- Hông phải bạn khác - Thằng bé phản bác ngay - Bạn Cua mà .
Äó, Äúng Äoạn nà y thì em trẻ con phải biết. Huân thá» dà i xoa ấn ÄÆ°á»ng giữa trán.
- Cua bá» bá»nh, không Än bông cải ÄÆ°á»£c.
Thằng nhá» sá»ng sá»t. Bao nhiêu bông cải xanh trong bát em ÄÆ°a Cua hết mà Cua có từ chá»i Äâu.
- Ngưá»i ta vừa xuất viá»n chưa bao lâu.
Huân ngưá»c mặt trách em khá».
- Chưa nói Äến chuyá»n trá»n Än rau, lại còn gian dá»i vá»i cô giáo.
Anh Äứng dáºy bất ngá» nên bạn nhá» tránh sang má»t bên ngay, Huân Äi qua cầm roi lên, thằng bé Äứng ngay cạnh hoảng liá»n. Tiếng thá» dà i trong vô thức, Huân xoay ngưá»i liếc em, lạnh giá»ng há»i:
- Hư nh�
Ngo Ngò lạnh sá»ng lạnh, má» hôi mẹ má» hôi con thi nhau túa ra. Em mếu máo khoanh tay Äá» ÄÆ°á»£c anh ân xá. CÆ¡ mà nhìn mặt anh ngưá»i yêu cá»§a em không có giá»ng giỡn vá»i em.
- ÄÆ°a hai cái tay hư qua Äây.
Ngá»i xuá»ng ghế má»t lần nữa, Huân chéo chân vá» roi lên tay, mắt nhìn em bé nưá»c mắt ngắn dà i Äi qua chá» mình. Bảo em ÄÆ°a tay, thế mà Äứng ÄÆ°a cái mặt ra nhìn anh. Roi vá» lên cánh tay trái bụ bẫm xem như nhắc nhá». Huỳnh ngoan mà , Huỳnh xoè Äúng cái tay trái.
Chát.
- Tôi không Äùa. Äừng Äá» tôi phải cáu.
Anh Äánh tháºt, Äánh mạnh xuá»ng tay em má»t vá»t Äá» á»ng. Em rụt tay xoa khá» sá», lại run run xoè hai bà n tay ra. Ngay láºp tức, hai lòng bà n tay trắng noãn, sau mấy tiếng chan chát Äã ná»i Äôi ba con lươn Äá» mắt.
Huỳnh ghét anh Huân những lúc nà y. Vì anh cứng cá»i, Äanh thép, không má»m lòng vá»i em nữa.
Chát!
Roi trong tay như má»t que cá»§i nhá», không quá thô Äá» phải khiến em bá» thương, nhưng Äá»§ dẻo dai vụt cho em khóc xanh mặt.
Äánh liên tục sáu cái, Huỳnh vì Äau quá mà rút tay lại. Giấu nhẹm ra sau lưng rá»i Äứng khóc nức ná». Huân thấy váºy không nói gì, vươn ngưá»i kéo ngưá»i em sang má»t bên rá»i vụt và o mông em mấy roi liá»n. Thằng nhá» sợ quá khóc toáng lên.
- Anh, hức anh ơi!
Chát!
- Ngò xin lá»i, em, em...
- Äứng yên.
Nhìn em giẫy giụa như con lÄng quÄng là m anh nhức Äầu. Vụt cho em nưá»c mắt nưá»c mÅ©i lấm lem rá»i thì ngưng. Huân buông lá»ng em má»t chút cho bé thá», sau Äó lại vá» roi lên lưng cho em tá»± Äứng ngay ngắn.
- Xoè tay tôi xem.
- Äừng mà ...
Ngo Ngò ngỡ anh muá»n khẽ tay em nữa nên em sợ lắm. Nhất quyết không ÄÆ°a tay cho anh xem, sợ anh Äánh, em bé ghét bá» vụt roi và o tay. Äau xá»u.
- Hông chá»u Äâu - Em khóc nấc.
- Tôi không Äánh.
Phải nói như thế em bé má»i dám xoè hai tay Äang Äá» au cho anh xem. Khi nãy còn rát tÃ, bây giá» hết rá»i nhưng lằn roi ná»i lên cá»m trông sợ sợ. Em vừa nhìn Äã rÆ¡m rá»m nưá»c mắt.
Anh Huân nắm hai bà n tay, xoa nhẹ, ấn xuá»ng vết roi Äá» Äáºm nhất.
- Như nà o mà bá» thế nà y Äây?
- Ngò trá»n Än rau ạ. Em hông dám giấu cô, bá» Äá» Än nữa Äâu...
- Còn gì nữa?
Em bé dùng Äôi mắt long lanh nhìn anh. Thế mà anh vẫn còn cÄng lắm, không thá» nhõng nhẽo vá»i anh ngay ÄÆ°á»£c.
- Ngò còn ÄÆ°a rau cho bạn khác Än nữa ạ.
Anh Huân Äá» roi sang má»t bên, kéo em bé lại gần mình.
- Biết sai chưa?
Chưa biết má»i lạ. Huỳnh sụt sá»t mÅ©i, gáºt Äầu.
- Dạ biết á».
- ChỠthế thôi à ?
ÄÆ°á»£c anh Huân nhắc bà i, Ngo Ngò Äá» tai.
- Xin lá»i anh á».
- Ai xin lá»i?
- Ngò...
Em hạ giá»ng xuá»ng, sao anh há»i mãi, em Ngò ngại lắm. Thế mà anh vẫn tiếp tục sá»a:
- Ngò là m gì?
- Ngò hu hu, Ngò xin lá»i anh ạ. Anh Äừng giáºn Ngò nữa, Ngò biết sai rá»i mà hu hu.
Huỳnh ngại lắm, từ khi Huỳnh biết mình yêu anh thì chuyá»n xin lá»i anh là cái gì Äó ngại lắm. Em bé giãy nảy Äá» anh má»m lòng mà không là m khó em nữa. Anh cÅ©ng biết em ngại, nhưng cái ngại nà y không chÃnh Äáng gì.
- ÄÆ°á»£c rá»i em bé Æ¡i - Huân ngÄn em thôi giãy cẫng lên nữa - ThÆ¡m em má»t cái nà o.
Cái roi cÅ©ng sắp gãy rá»i, xem ra anh Äánh không có nhẹ. Vì thế dù chẳng Äánh bao nhiêu nhưng em bé Äã mếu máo, ká» lá» cái mông cái tay bá» Än Äau như thế nà o. Ok Äánh phạt em rá»i anh không cần Äanh thép là m gì, vui vẻ dá» dà nh em, cho em ấm ức khóc trong lòng mình.
Vá»i cả Äá» chÆ¡i khá»§ng long anh mua thì anh vẫn cho em chÆ¡i. Em bé ôm con khá»§ng long to facetime khoe bạn Cua cả buá»i tá»i.