Chapter 42: 42. Trưởng khoa sau này

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 10136

Bên ngoài chiếc áo scrub đã đậm màu máu. Không phải bác Huân gây thù với ai để người ta chuốt oán, mà là vội ra ngoài để giải trình cho người nhà bệnh nhân. Trong phòng mổ, người ta không ngừng truyền máu, nhưng máu vào mạch thì đổ ra ngoài hết thảy. Tất cả người trong phòng chỉ chờ một nét chữ kí vào tờ giấy chấp thuận.

- Người nhà không đồng ý.

Huân bước vào phòng với ánh mắt thất thần, gương mặt đó là cơ địa chứ không phải anh đang thản nhiên. Thế nhưng Hùng lại quát:

- Đừng có trơ trơ ra đó, có bao nhiêu cũng làm không xong!

Dưới lớp khẩu trang, anh ta lộ rõ vẻ giận dữ. Anh va vào người anh Huân khi đang chạy ra ngoài. Thế mà chưa đầy năm phút, tờ giấy cam kết đã kí thành công. Rồi ca phẫu thuật kết thúc trót lọt ngay sau đó.

Những tấm khăn đỏ thẫm màu máu chưa dọn kịp, Huân trơ mắt nhìn. Chính anh cũng tự hỏi làm sao mặt mình cứ đơ ra đó, phải sốt sắng lo lắng hơn chứ. Rồi ngước lên cán đã được đẩy ra, Huân nhìn lớp người lướt qua mình và dừng lại ở người đàn ông mới nãy mắng vào mặt mình.

- Trưởng khoa.

Hùng tròn mắt, nhìn anh.

- Nói.

Huân đưa mắt dò xét anh ta với vẻ uất hận nhưng không nói gì. Anh tháo khẩu trang rời đi, để Hùng đứng bên trong, nhìn đứa em mình vì một câu nói đã giận dỗi. Hùng thở dài, lắc đầu ngao ngán. Có vẻ như anh hiền lành đến độ nó không coi anh ra gì nữa.

Dẫu trong đầu Huân bây giờ toàn những thắc mắc và câu hỏi lúc anh vừa quay lại phòng của Hùng, thế mà bác vẫn nghĩ Huân đang đợi anh Hùng chạy ra dỗ nó, đời nào anh sẽ làm như thế. Thích thì cứ giận đi.

Sau đó một giờ đồng hồ, Hùng chuẩn bị nghỉ giải lao. Mở điện thoại lên tìm số tài khoản của Huân, anh Hùng bấm số năm với năm số không kèm thêm dòng Xin lỗi em rồi nhấn chuyển. Lát sau thấy thằng nhỏ chuyển ngược lại y đút số tiền đó cho mình với dòng đính kèm:

Khỏi.

Thì ra lúc thực tập nó ghét anh kiểu như thế này.

Hùng thở dài, đi ngang qua phòng của Huỳnh. Sở dĩ nhà bác Huân cũng cười ha ha nữa vì thằng Ngò ngủ ở viện ba ngày liền. Hôm nay Ngò đã khoẻ hơn tí, bác Hùng sang thăm là gặp bạn nhỏ cười yêu lắm.

- Khi nãy anh Tím có qua chơi với Ngò á sau đó anh Tím đi mua sữa rồi ạ.

Bạn này nghĩ anh Hùng qua tìm Hiên nên nhiệt tình báo cáo. Nhưng không phải, bác qua đây một phần muốn hỏi thăm Huỳnh mà.

- Thế em Ngò có muốn uống gì hay không?

Bạn giơ điện thoại ra cho anh coi trà sữa mới ra ở căn tin bệnh viện. Ngon lành ở chỗ, căn tin chỗ này được mấy đứa nhỏ thích lắm. Huỳnh ở đây toàn ăn đồ căn tin chứ chẳng đòi đồ ăn ngoài. Nhiều khi dưới đó lại cạnh tranh được với mấy hàng ngoài bệnh viện luôn ấy chớ.

- Vậy anh đi mua cho Ngò.

- Em cảm ơn anh ạ.

Nhóc Huỳnh ngồi dậy lấy tiền đưa cho anh Hùng nhưng mà anh bẹo má em xong dúi tiền ngược lại. Người ta không dám kí đầu Huỳnh vì đầu nó toàn bông băng thuốc đỏ. Không phải tự nhiên anh này tốt tính. Ban đầu qua đây vì nghĩ thằng nhóc kia cũng ở đây, xong thấy có mỗi bạn Ngò ú ở trong phòng, buồn quá lại đi ra ngoài.

Đi xuống quầy, anh thanh toán sau khi cầm trên tay ba ly trà sữa mới toanh. Trên hành lang đoạn sắp rẽ vào phòng làm việc, anh gặp Hiên nên đưa cho nó, nhờ thằng bé đưa một ly cho bạn Huỳnh. Còn một ly anh mang qua trước phòng của bác Huân.

- Tôi vào nha bác.

Như một thói quen, Hùng đẩy cửa bước vào. Trong phòng lạnh tanh, có mỗi Huân đang bận bề giấy tờ. Hình như máy tính bàn vừa đổi qua một cái có màn hình to hơn, dễ xoay hơn. Có lẽ chuyện giải thích bệnh cho người ta hiểu đã chuyển sang một giai đoạn đầu tư hơn rồi.

- Trưởng khoa bận như thế mà giờ nghỉ trưa cũng sang thăm tôi à?

- Vẫn còn giận à?

Tiếng đánh máy đang rộn ràng bỗng dừng lại, Huân lia mắt nhìn người trên tay còn nguyên ly trà sữa loại căn tin mới quảng cáo. Trong phút chốc, anh nhíu mày, tỏ vẻ chẳng quan tâm mà tiếp tục đánh bàn phím.

- Từ lúc thực tập ở cái viện này, tôi đã không còn biết giận là gì.

Dù ngoài mặt đanh thép và cứng cỏi lắm, nhưng Hùng đã nhận ra tiếng đánh càng chậm lại và Huân nhấn phím delete rất nhiều.

- Lúc nãy anh la em hơi to ha.

- Lúc nào chả thế.

Huân tiếp tục:

- Người ta còn tưởng tôi là bác sĩ thực tập vì anh mắng còn to hơn cả lúc gằn giọng với sinh viên.

Cũng không phải hiếm hoi khi người ta đặt dấu chấm hỏi. Năng lực anh Huân không thiếu, kinh nghiệm cũng thế. Vậy mà ít khi rơi ống tiêm hay run tay một cách bất chợt thì Hùng cứ la to. Ngỡ đâu Huân được đề lên vị trí này chỉ là bù nhìn, thực chất bị đàn anh coi như đứa nhỏ chưa lớn.

Càng nghĩ, anh Huân lại khó chịu, xuôi tay muốn đổi Hùng ra ngoài. Thế rồi anh trưởng khoa cười trừ, thì ra nó bất mãn như thế. Đặt nhẹ cốc nước xuống, anh vỗ vỗ vai Huân.

- Sau này sẽ nhẹ nhàng hơn, xin lỗi bác trưởng khoa tương lai.

- Thôi đi.

Dễ dàng mà nói, nhóc Huân là đứa sống cực kì tham vọng, chỉ cần anh gọi là bác Huân hay phó trưởng khoa đồ thì nó mềm nhũng ra ngay. Thế là Huân cầm cốc trà sữa cười nhếch mép đuổi anh Hùng đi.

Cánh cửa không mở ra vì anh Hùng ngồi lì trong phòng của Huân. Anh bác sĩ làm điệu khó ở, muốn đứng lên đuổi ông già này.

- Trưởng khoa bận trăm công nghìn việc thì hẳn thời gian của anh quý giá lắm, phòng tôi không tiếp đón chu đáo tức là làm phiền anh lắm rồi.

- Nhóc Huân cứ nói quá.

Anh Hùng cười ha ha sau khi thành công cho nó hết giận mình, bây giờ thì mơ mà anh chịu rời.

- Lâu rồi anh không hỏi thăm em.

Thật như thế, dù sau những cuộc họp đã lấp đầy quỹ thời gian trống của mình, khiến anh quên mất thói quen ngày xưa, cái thói vẫn hay đi thăm hỏi bọn trẻ, lớp đàn em của anh. Nhìn lên phía bạn này, bạn giả vờ bận rộn để lẩn trốn ánh mắt của anh. Trong khi anh có làm gì nó đâu.

- Tôi vẫn vậy, cảm ơn trưởng khoa...

- Em nói xạo ít thôi.

Nó trốn vì sợ anh thấy hai con mắt sưng lên còn tối mờ vì không thèm ngủ.

- Chuyện học hành dạo này sao rồi?

- Sắp đủ để giành cái ghế của anh.

Hùng bật cười, đứng dậy đi qua xoay cái ghế của thằng bé mười vòng. Lúc nó đang chóng mặt muốn xỉu thì anh vặn đầu nó như lúc nó vặn đầu nhóc Hiên.

- Mồm mép như thế này thì đừng mơ tôi đề xuất.

Anh Huân dụi mắt, nhìn khuôn mặt từ bao giờ đã có nếp nhăn quanh mắt. Người thầy trước mặt mình cũng không còn trẻ nữa. Huân giơ tay tát nhẹ vào má của anh trưởng.

- Nhưng tôi vẫn chưa đủ để giành ghế của anh đâu.

Hiện tại bệnh viện sắp đổi người đứng đầu, đến khi người được bổ nhiệm thành công nắm quyền, cái vị trí của Hùng sẽ lung lay. Đến chính anh ta vẫn biết người ta trước khi được bổ nhiệm đã muốn phế truất anh rồi.

- Nếu phải nhường thì anh cũng không nhường cho em.

- Dù tôi cũng hăm he cái chức của anh lắm, nhưng nếu để anh nhường thì tôi không cam.

Màn hình điện thoại sáng lên, bạn Ngo Ngò đã thức dậy, muốn anh mua cho mình hai cây kẹo bông gòn. Huân đứng dậy, trả lời tin nhắn của bạn bé. Xong lại lắc đầu.

- Cho dù tôi được bổ nhiệm tôi cũng không làm. Tôi muốn đứng sau lưng thầy.

Không phải bỗng nhiên Huân lại gọi anh là thầy. Trước và sau khi trở thành bác sĩ, Huân chưa từng muốn vượt mặt anh. Anh này dạy Huân từ lúc bồng bột tới giờ mà. Để được một con người kiêu ngạo như Huân gọi bằng thầy đâu phải dễ.

- Ai đứng đầu bệnh viện cũng được, nhưng mà khoa ngoại này hiện giờ tôi chỉ thấy mỗi anh đủ làm trưởng khoa.

Huân trống tay quá nên giật lưng áo của bác Hùng.

- Nên tôi học không phải cho để đủ điều kiện bổ nhiệm vị trí mới, tôi học cho anh đừng mắng tôi nữa thôi.

- Nhóc Huân nói dối.

Anh Hùng thở dài. Ai đâu khùng vừa đi làm vừa đi học, lại còn là ngành Y với chính trị, chỉ để trưng cho vui. Anh không tin, không biết dự định của nó. Anh gạt bỏ đi lời giải thích ấy để che lấp sự ngỡ ngàng tận sâu trong đáy mắt. Nó còn coi anh là thầy thì mừng rồi. Cái mục tiêu suốt đời đứng ở sau lưng của nhiều năm trước lại được gợi ra. Khiến cả hai vô thức nguôi ngoai.

Hùng gật gù, tay vỗ vai Huân trước khi quyết định ra khỏi phòng.

Cửa đóng lại, những lời chính miệng mình nói bây giờ khơi gợi lại, Huân cũng không rõ bản thân đang toan tính điều gì.