Chapter 50: 50. Nhớ uống đủ nước

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 11457

Cuối năm bệnh viện có nhiều việc, Huân không có thời gian để từ từ hít thở cho sâu và ngồi một chỗ đọc tin tức. Duy chỉ hôm nay, ngày thứ Tư giữa tuần được trống lịch. Anh không có ca phẫu thuật nào, cũng chỉ tới viện để khám ngoại khoa vào buổi chiều, còn lại đều chẳng có gì để làm cả. Chính vì thế mới có chuyện sáng ra, Ngò ôm mèo cam ú đứng ở bếp tròn xoe mắt nhìn anh Huân nướng bánh mì bơ cho mình.

- Cho Ngò thêm đường ạ.

- Rắc một ít thôi nhé - Huân đáp, vươn tay lắc nhẹ thìa đường cho vơi đi một nửa.

Khi ấy, anh thấy nét mặt chê bai của Ngò. Vì thằng bé ngày thường ở nhà thoải mái rắc đường lên bánh mì nướng bơ, ngồi ở bàn nhăm nhăm với một cốc sữa tươi ấm bụng, rồi nhai thêm vài cái bánh quy nữa trước khi đến trường mua thêm hai cây xúc xích.

Ngày nghỉ Tết đầu tiên, Ngo Ngò bị anh Huân cắt đi nửa thìa đường. Thôi đành chấp nhận, ai bảo em ngoan quá. Ngò buồn giơ hai tay lấy dĩa bánh từ chỗ của anh rồi mang ra bàn, xé một góc nhỏ cho con mèo cam ăn cùng.

- Ngò đặt tên cho mèo cam chưa?

- Dạ hông biết - Ngò ngoạm một lần được nửa cái bánh nướng làm anh Huân bất ngờ.

- Ăn chậm thôi.

Ăn chậm nhai kĩ no lâu, huống chi bánh mì khô, ăn một lần nhiều như thế có khi lại nghẹn. Huân xoay lưng mở máy hâm, lấy cốc men sứ có hình cây thông mua từ Giáng sinh, trong là sữa bò nóng thơm nhè nhẹ, anh đặt xuống trước mặt em.

Tưởng chừng Huân sẽ đi lấy áo khoác, qua âu yếm Ngò một cái rồi rời nhà, thế mà Ngò nhai hết bánh mì rồi vẫn còn thấy anh Huân. Anh ngồi cạnh Ngò, nhàn hạ thưởng thức trứng ốp la rắc tiêu xay với hai lát bánh mì nâu. Làm gì có chuyện bác sĩ ngoại khoa như anh có thì giờ chiên trứng, xay tiêu, nướng bánh. Ngo Ngò trố mắt ngạc nhiên.

- Hôm nay anh không có lịch sáng - Huân thấy em cứ nhìn mình, cử chỉ cũng thiếu tự nhiên - Chiều anh mới vào bệnh viện.

- Tại sao ạ?

Ngò hỏi ngộ, anh Huân cau mày làm sao trả lời nổi, anh cắt nửa quả trứng cho vào dĩa của em.

- Chứ Ngò không cho anh Huân nghỉ hả?

- Không có! - Bạn nhỏ vội phủ nhận.

Hiểu lầm rồi, tại em đã quen khung cảnh ngồi ăn sáng một mình được hai tuần rồi, hôm nay có anh Huân nên em thắc mắc thôi. Bạn cầm thìa chuẩn bị xúc trứng để quệt vào bánh thì bị anh cản lại. Huân biết Ngò thuận tay trái, bánh hay thìa chỉ cầm được một tay, tay kia không quen đâu. Thân là bác sĩ cầm dao mổ nhiều hơn cầm thìa, Huân nhanh lẹ quết trứng lên bánh mì rồi đưa đến gần miệng em.

- Cắn miếng vừa thôi.

Bạn nghe lời lắm, há miệng nhỏ lại rồi cắn thật nhẹ, tới nỗi nhả ra trong miệng chẳng có nỗi cái gì. Anh Huân thấy buồn cười, bảo em cắn to hơn một tí, thế là bạn vui vẻ nhăm nhăm hết lát bánh sau ba lần cắn. Ít ra ba nhiều hơn hai, coi sơ cũng tạm chấp nhận.

Ăn xong bữa sáng, Ngò theo anh Huân đi phơi quần áo ở trên sân thượng. Dạo gần đây trời hay đổ mưa vào chiều tối, ngay giờ anh chưa tan làm và Ngò chưa ngủ thức dậy, cho nên anh đổi sang phơi trên cao, không ra ngoài sân phơi nữa. Vậy nên không khí rất bí bách, em không chịu.

- Phơi xong mình ra sân tưới cây.

Hiểu ý em muốn chạy nhảy với con mèo cam vừa mới nuôi, Huân cố gắng làm nhanh hơn một chút rồi dắt tay bạn nhỏ ra ngoài. Trong một khoảng sân có nắng phả xuống nhè nhẹ, anh Huân mang một bình nước ấm cỡ 350 ml đặt trên bàn gỗ nhỏ, bên cạnh là thảm cỏ có Ngò và mèo cam đang nghịch cây. Thấy bình nước, Ngò nhăn mặt.

- Ngò ghét nước lọc, anh Huân cho Ngò nước khác được không?

- Nước ấm khác nước lọc, em uống thử đi.

Ngò nhìn anh, nói xạo con nít cũng đầu tư chút chứ, Ngò có ngốc đâu mà không biết nước trong bình dở ẹt. Thái độ là vậy, lúc anh Huân mở nắp bình, chìa ống hút có con sao biển mắt lồi là Ngò chạy tới uống ngay. Nhưng như nó đã biết trước, không dễ gì hút thêm lần hai.

- Em hút nhiều hơn là nó phát nhạc á.

Mấy cái trò dụ trẻ con anh Huân rành lắm, chìa bình nước ra, 350 ml được Ngò uống hết sạch.

- Đâu có nhạc đâu - Ngo Ngò giận rồi.

Huân quay lưng, lấy từ đằng sau ra một cái loa nhỏ.

- Nhạc của em đây.

Bị trêu, bạn nhỏ khó chịu đẩy anh ra. Còn định rủ anh quậy mấy cây cỏ dại, thôi Ngò đổi ý rồi, không thích anh Huân tí nào. Còn anh đứng một góc nhìn phản ứng của nó chỉ muốn trêu chọc thêm vài lần nữa. Dù vậy, ý định của anh vô cùng rõ ràng, rõ là hôm nay muốn rèn Ngò tự giác uống nước, bổ sung đầy đủ chất điện giải.

Chơi với Ngò tới trưa, cùng em ăn cơm, giúp em lau mặt và bật nhạc ru ngủ dành cho em bé trước khi bạn nhỏ chuẩn bị trèo lên giường ngủ trưa. Sắp đến giờ đi làm nên Huân vội vã lắm, vừa đặt loa xuống là đi ngay. Tưởng anh đi thật, Ngò định ngồi dậy lấy điện thoại đặt trà sữa, tự nhiên Huân đẩy cửa đi vào, Ngò giật cả mình. Anh vào mang hai chai nước suối loại 500 ml đặt lên tủ đầu giường.

- Ngò ở nhà uống hết hai chai này trước khi anh về nhé - Huân mở sẵn nắp chai cho em đỡ đau tay - Hoàn thành nhiệm vụ sẽ có thưởng.

Bình thường đi học cả ngày cũng uống hết một chai, Ngò nghĩ hai chai không thành vấn đề, nhanh chóng đồng ý nhận lời. Nhưng sau khi đặt trà sữa giao tới nhà, em mới thấy rắc rối phát sinh.

Nước suối quá dở. Ngò chịu không nổi cái vị lợ lợ này. Nhìn qua cốc trà sữa, em thấy dễ nuốt hơn hẳn. Thế là Ngò bỏ hai chai nước ấy sang một bên, ôm trà sữa ra phòng khách ngồi chơi với mèo cam.

- Mèo không có tên, buồn quá à.

Ngò dở đặt tên lắm, chẳng biết làm sao cả. Chắc vài hôm nữa hỏi anh Bún xem, mèo của Ngò tên gì thì hay. Cả buổi chiều, Ngò đâu quên vụ hai chai nước, chỉ là em thấy thời gian còn dài, không uống lúc này thì chút nữa uống. Nước mà, phải uống từ từ chứ.

Xong cái từ từ của Ngò kéo dài tới chiều luôn. Ngò lo chơi, không thấy khát, mà khát thì nhăm nhăm trà sữa đặt trong tầm tay. Tới lúc thấy ngoài trời tắt nắng, Ngò mới lo đi tìm đồng hồ.

Còn chưa đầy ba mươi phút nữa anh Huân sẽ về, nhìn lại hai nước suối còn y nguyên, Ngo Ngò nôn nao muốn xỉu. Làm sao có thể uống hết hai chai nước suối và nguyên cốc trà sữa full topping bây giờ? Trước tiên, em dẹp trà sữa vào tủ lạnh rồi ôm chai đầu tiên chạy vào bếp, thằng nhỏ mạnh tay đổi hết nguyên chai vào bồn rửa bát. Vậy là xong.

Đúng bảy giờ tối, Huân tắt xe, thong thả mở cửa vào nhà. Thấy đèn đã sáng, anh ghé vào phòng khách đầu tiên. Lúc nhìn thấy Ngò đang ôm chai nước còn một nửa, chai kia đã trống rỗng đang nằm trên bàn, tự nhiên anh thấy vui vui. Anh không nghĩ nó sẽ uống được tới chai thứ hai, chí ít vơi được một chai 500 ml đã đủ để anh khen rồi.

- Ngo Ngò.

Anh cất tiếng, bạn nhỏ liền ngoái lại theo tiếng gọi, rồi vui vẻ chống tay dậy chạy tới mừng anh. Huân vui vẻ khom lưng bế em lên rồi đi vào phòng, có vẻ bạn đang say sưa xem cái gì đó rất nhập tâm. Tiến tới gần màn hình máy tính mới rõ, là video chữa răng. Trong đó là cảnh người ta nhổ răng khôn, Huân tự hỏi ai sai khiến em bé ở nhà coi những thứ này.

- Coi rồi ăn cơm tối nổi không?

- Ngò ăn được mà.

- Ừ - Huân cười trừ, đỡ em ngồi vào lòng mình - Hôm nay miễn cho Ngò không ăn cà chua.

Định mở video xem tiếp, vừa nghe tin xong em thiết chẳng muốn xem gì nữa. Mỗi tối nếu có cà chua trong món ăn, anh Huân sẽ cắt cho em một nửa, thế mà hôm nay không cần ăn, đãi ngộ gì lớn quá.

- Vậy, vậy lỡ có món rau Ngò không thích thì sao ạ?

- Ngò uống hết chai này đi - Huân vặn nắp đưa cho em - Tối nay không ép Ngò ăn rau nữa.

- Tại sao ạ?

Em ngoan ngoãn ngậm ống hút, hút nhẹ chút nước còn lại trong chai nước, khi ấy Ngò thấy anh Huân rất tự hào về em.

- Ngò đã uống hết hai chai nước rồi, không uống trà sữa thay lọc như tuần trước.

Nói rồi, Huân lấy hai tay vò tóc em.

- Dù rau là thực phẩm cần bổ sung, nhưng vì khích lệ em nhỏ đã chăm chỉ uống nước, hôm nay anh để Ngò thích ăn thế nào thì ăn.

Nước trong miệng vẫn dở tệ, thế nhưng em thấy còn khó nuốt hơn bình thường. Em khe khẽ nghiêng đầu, chạm mắt với đáy mắt đang sáng lên nhờ sự siêng năng giả vờ của Ngò. Không vui, bỗng nhiên trong lòng thấy rất xấu hổ.

- Sao đấy? - Nhận ra biểu cảm không hợp lí, Huân lo lắng cúi người hỏi han.

Em lắc đầu bảo không có gì, chỉ là hơi bất ngờ thôi. Rồi em chẳng cần anh đút, bỗng ngoan ngoãn cuộn người vừa xem video vừa uống hết nước. Cảm thấy em vâng lời một cách bất thường, Huân có nghi ngờ nhưng chẳng đáng kể. Cuối cùng không truy cứu nữa, Huân phải vào bếp nấu cơm tối rồi.

Trong phòng khách vắng đi một người, mọi thứ trở về như cũ, lặng im để nhường chỗ cho lời diễn giải trong video nhổ răng, Ngò nhìn rồi đảo mắt chung quanh xong lại cúi đầu vào chai nước đã rỗng. Từ bao giờ Ngò đã biết lật lộng, qua mặt anh Huân rồi? Ngò là em bé hư.

Nhưng phòng bếp không có camera, bồn nước luôn ẩm ướt, nếu Ngò không nói thì anh Huân sẽ không bao giờ biết Ngò đã lừa dối anh thế nào. Ngò rất an toàn, nhưng Ngò chẳng vui nổi. Trà sữa trong tủ lạnh bị anh Huân phát hiện, vậy mà anh cũng im lặng cho qua, vì anh tin tưởng Ngò đã uống đủ nước, em muốn uống chút gì đó ngọt ngọt là chuyện bình thường. Từ xa nhìn vào bếp, hai tay em bất giác níu chặt vạt áo trước, em có nên nói cho anh biết em đã làm thế nào uống được hết hai chai này hay không?

PreviousContents
Last Chapter
PreviousContents
Next