Chapter 1: 1. Ủa

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 9841

Tên của cậu là Huỳnh, đang trên đường tìm nhà trọ. Vì thi xong, đậu vào trường cấp ba hơi bị dữ dằn, nhưng trên thành phố nên Huỳnh phải dọn áo quần lên đây học hành.

Huỳnh đã thấy con đường về nhà trọ rồi. Huỳnh kiếm được anh chủ trọ ở trên web á, chưa bao giờ em thấy em tài giỏi như vậy luôn.

Gõ cửa ba cái cốc cốc cốc, Huỳnh đứng chờ. Nhưng em chưa đợi được bao lâu, có chị kia mặc áo trắng điều dưỡng chạy ngang.

- Bác Huân trực trên bệnh viện rồi em ơi!

Ủa bác gì cơ? Huỳnh nhớ người ta nhắn tin này, gọi điện này, google meeting này, toàn là giọng trẻ, mặt trẻ trung lắm cơ. Không phải chú bác gì đâu.

Nửa tiếng sau, em mới biết bác là bác sĩ, chứ không phải bác hai, bác ba...

Vì Huỳnh không biết cái anh đấy đang đi làm ở đâu, mà em nghĩ trong bệnh viện thì bác sĩ không nghe điện thoại của mấy đứa loi choi như em đâu. Nên em vứt nguyên cái vali qua cổng nhà, rơi đùng đoàng. Ấy rồi em bỏ đi chơi.

- Huỳnh ơi em chết ở đâu rồi?

Tiếng trong điện thoại như gào lên. Huỳnh theo phản xạ, em tắt máy ngay. Tạm biệt các bạn vừa quen hồi chiều, rồi mang hai ly nước đi về. Một cho Huỳnh, mặc dù Huỳnh đã uống rồi, một cho bác sĩ đó.

Vừa mới ngưỡng cửa, em đã thấy có anh nào mặc áo quần từ trên xuống dưới đen thui. Huỳnh vui vẻ chạy tới, vẫy tay gọi tên anh bác sĩ. Nhìn là biết ngay người quen mà.

- Đi đâu mà vứt đồ lung tung thế hả?

Chưa kịp tươi cười thì anh đã mắng cho em xụ mặt. Sao anh dễ quạu quá, hồi đó nhắn tin với anh đến một giờ sáng là anh la em xong chặn em luôn. Bởi vậy thế nào gặp ngoài đời là anh cũng khó tính à.

- Em đi chơi để đợi anh Huân về mò.

Anh Huân mà em kể cất điện thoại đi. Mở cửa mời em vào. Chưa gì đã thấy cái vali và cặp hình con ếch xanh em vứt trên sân. Vừa mới cúi người xuống, Huân nắm lưng áo của cậu.

- Sau còn vứt ra thế này thì tôi vứt hết vào sọt rác. Rõ chưa?

Huỳnh phụng phịu, lúi húi nhặt cặp ếch.

- Anh Huân khó ghê.

- Có nghe rõ chưa Huỳnh?

- Dạ...

Em kéo dài chữ dạ, tù tì bỏ vào trong. Nhớ ra gì đó, em xoay qua nói với anh.

- Anh Huân đừng gọi em là Huỳnh suốt, em sợ.

Anh mang vali của em giúp, nghe em loằng quằn mình thì anh gật đầu.

- Ngo Ngò đúng không?

Huỳnh nghe trúng tên cún của mình, em cười he he hài lòng. Chạy qua khoe với anh hai ly nước em mới mua. Thế mà Huân gắt với em:

- Toàn đường là đường.

Bị anh chê, Huỳnh, cũng là Ngo Ngò tức giận. Chạy qua chắn đường anh.

- Anh Huân thấy ghét.

- Ra khỏi nhà.

Anh chơi bài khó với Huỳnh. Em cắn răng lủi thủi ra ngoài cầu thang ngồi. Ly nước mua cho anh, Huỳnh uống luôn. Có lẽ sau một ngày làm việc dài đằng đẳng, anh mệt mỏi làm sao đủ kiên nhẫn chơi đùa với Huỳnh.

Ba mươi phút sau, anh cầm máy sấy tóc bước xuống. Thấy Ngo Ngò ngồi một cục thì buồn cười. Ngo Ngò cuộn mình nhìn như quả trứng ú nụ.

- Ngò có đi thay đồ không?

- Ngò muốn tắm.

Huân dắt em tới chỗ phòng riêng của em. Anh kêu em tắm cho xong thì xuống trình diện với anh. Anh Huân như đang hù doạ em, nên em không dám tắm nhanh lẹ. Đi từ từ, tắm cho thật lâu rồi tận một tiếng đồng hồ mới chịu xuống.

Lúc này anh đã sấy xong tóc, ngồi chờ em thì anh coi được nửa bộ phim rồi.

- Ngo Ngò đếm tóc hả?

Đợi em ngồi xuống thì anh đưa cho em ly nước lọc.

- Uống đi cho đỡ rát họng.

Vì Huỳnh uống hai ba ly trà sữa toàn đường là đường, anh pha cho em một cốc nước ấm, vừa miệng, uống vào thì ấm bụng. Rồi em đong đưa chân sau khi cất cáy ly ấy đi.

Huân chờ em ngồi yên thì mới vặn nhỏ âm lượng phim đi. Quay mặt qua nhìn em trịnh trọng.

- Ngo Ngò dạ.

- Dạ nghe.

Em chống cằm bằng hai tay, rất sẵn sàng luôn rồi. Huân đưa cho em một tờ giấy trắng, trống trơn luôn, không có lấy một dòng kẻ.

- Tôi nói cái gì, thấy cần nhớ thì cứ ghi lại.

Huỳnh gật đầu bảo ok, rồi cầm bút lên vẽ một con ếch lên góc giấy. Anh vỗ nhẹ lên bàn.

- Một tháng Ngò nghĩ trả được bao tiền thuê nhà?

Em hơi nhíu mày, sau đó suy nghĩ một tí rồi đáp hai triệu. Anh Huân gật đầu.

- Mẹ cho một tháng bao nhiêu tiền sinh hoạt?

- Dạ ba triệu - Ngò giơ ba ngón tay.

- Đóng tiền nhà hai triệu thì tiền đâu đóng tiền học?

Cái này Huỳnh tính trước khi lên xe rồi. Em vỗ ngực tự hào.

- Ngò đi làm kiếm thêm tiền, em giỏi không?

- Không.

Thằng bé chưa biết anh trêu, nghĩ anh coi khinh mình. Em mếu máo, tỏ vẻ vô cùng chán ghét anh. Huân giải thích:

- Ai đâu cho em đi làm.

À cũng phải, tại em mới học lớp Mười, người ta nhận em làm là người ta vào tù ngủ luôn. Ủa nếu như thế làm sao đây? Em không dám xin thêm tiền của ba mẹ, với cả em nghĩ mình đi làm thì ngoài đóng tiền học thì còn dư tiền đi chơi nữa.

- Anh Huân giảm tiền thuê nhà được hong...

Ngo Ngò giọng buồn hiu. Anh Huân ngồi cao hơn nên anh cười không cho em thấy.

- Bảy trăm một tháng.

- Bảy trăm thì được bật điều hoà không ạ?

Ngò nhớ là sinh viên thuê nhà, căn nào mấy trăm thì ngủ với quạt, mười hai giờ đêm phải về, không mang cún, bác chủ nhà thấy ghê. Nhưng đáp lại sự lo lắng của Ngò, anh Huân bảo vẫn cho bật điều hoà.

- Nhưng phải nghe lời.

- Cái này dễ - Em đắc chí cười ka ka ka.

Trà xanh anh pha vừa ấm, uống cho giọng trong hơn hẳn.

- Chín giờ tối phải về nhà.

- Ủa?

Anh Huân mang tách trà bỏ đi, trong khi thằng bé vẫn còn ngơ ngác. Chín giờ là lúc người ta lên đồ đi chơi, chứ không phải để về nhà đâu? Huỳnh chạy theo anh thì thấy anh Huân đang vo gạo nấu cơm.

- Đi chơi phải xin tôi trước một tuần.

- Ủa?

Đổ lần nước còn đục ngầu, thêm một lần vo gạo nữa, Huân đưa mắt nhìn em.

- Nói chuyện với tôi thì không có ủa.

- Nhưng lỡ bạn của Ngo Ngò rủ đột ngột thì sao?

Em hướng tùm lum thì ai em cũng chơi, đương nhiên bạn bè rủ kì lắm. Không có hẹn trước để xin anh đâu.

- Ngò trốn đi chơi thì tôi đuổi.

Ngo Ngò đá đá vào chân anh, Huân cắm xong cơm thì xoay lưng, lôi em đi ra ngoài.

- Anh Huân chưa nhấn nút nồi cơm kìa!

- Vào nhấn đi.

Anh nhờ thì em ngoan ngoãn làm thôi. Huỳnh ấn nút rồi thì chạy ra nài nỉ anh, xin cho đi chơi về muộn một xíu nè, cho em xin trước thôi chứ đừng có trước một tuần.

- Đi mà anh bác sĩ...

- Không là không.

Người ta bắt đầu khó chịu, giọng gằn xuống báo cho em đừng quậy nữa. Huỳnh đi ra trước mặt, ngồi một cục vẽ ếch tiếp.

- Anh có gặp bệnh nhân nào là trẻ nhỏ không?

Anh Huân tựa lưng vào ghế, bảo có. Ừ thì anh gặp hoài luôn. Mấy đứa con nít suốt ngày khóc la nhức hết cả đầu.

Ngò nghe vậy thì trách móc:

- Thế thì anh phải kiên nhẫn lắm, vậy mà anh cứ một tiếng đuổi, hai tiếng đuổi Ngò.

- Tôi có thèm kiên nhẫn với chúng nó đâu.

Bỏ tờ báo xuống thì gặp cậu bé mặt mếu, lại tỏ ra khó hiểu, hỏi chấm với anh. Huân nhếch mép cười khinh.

- Tôi đánh hộ bố mẹ tụi nhỏ luôn kia mà.

Ngo Ngò làm rơi cây bút, cậu cúi người xuống nhặt lên. Chết, em thuê nhầm nhà có ông chủ trọ độc ác rồi. Nhưng hồi lúc nhắn tin nhiều lắm, em thấy anh hiền lành đáng yêu lắm mà.

- Em nhớ anh nhắn tin dễ thương lắm luôn.

- Tôi cũng có nghĩ nói chuyện trực tiếp thì em cứ nhăn nhó thế đâu.

- Tại anh Huân chứ ai...

Ngò giận dỗi quay sang một bên. Huân đá chân vào lưng em.

- Anh Huân làm gì Ngò?

Giọng thằng bé ức lắm:

- Anh hổng cho Ngò đi chơi về trễ.

Thôi thì Huân chiều Ngò tí. Mắc công chưa ở đây bao lâu thì Ngò đã ghét anh rồi bỏ đi luôn. Bàn tay đầy chai sạm xoa lên đầu Ngò.

- Mười một giờ là phải về.

- Dạaaaa.

Ngò thay đổi thái độ ngay. Lên ghế ngồi cạnh anh, biết ngay anh bác sĩ dễ mềm lòng mà. Em chơi chiêu này hoài mới không bị anh chặn vĩnh viễn đó.

- Anh có đánh con nít nhưng mà đừng đánh bạn Ngo Ngò nha.

Em dặn dò anh, gương mặt hết sức nghiêm trọng. Huân ngơ mặt nhưng rồi vỗ lên cái má bánh bao của Ngò.

- Tôi là chủ nhà, tôi có quyền.

- Ủa?

Huân không vỗ má mà bế em ngồi lên đùi mình.

- Ủa nữa là biết tay,

- Ủa?

Em ủa xong thì em mới vội chặn miệng mình lại, em tính bỏ chạy nhưng mà anh Huân giữ chặt tới nỗi em càng xoay người thì càng đau.

Cứu Ngò...

First Chapter
ContentsNext
Previous
ContentsNext