Chapter 2: 2. Cái TV chạy đi đâu rồi

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 9033

- Tôi bảo lại này, không nói chuyện với tôi hay bất kì ai bằng chữ ủa. Rõ chưa?

Anh tha cho Ngo Ngò một lần thôi, em bỏ tay xuống gật đầu đồng ý. Rồi Huân tiếp tục với những điều lệ thách thức sự ăn chơi sa đoạ của em.

- Không được ngủ ít hơn tám tiếng một ngày. Trung thực thế nào thì trung thực, nhưng tôi biết hết đấy.

Có điều, Huỳnh là tuổi trẻ mới lớn, lại còn thành phố xô bồ. Em muốn đi chơi nhiều hơn và ngủ ít đi. Những ngày ôn thi chuyển cấp em đã quen việc ngủ ít rồi.

- Khó khăn làm sao cũng phải tập - Huân nói rồi đi vào bếp.

Cơm đã chín. Anh hâm nóng những dĩa đồ ăn mình đã làm từ nửa tiếng trước. Bình thường chỉ có một mình bản thân anh không cầu kì, tỉ mỉ như thế đâu. Nhưng cách anh dạy dỗ một đứa trẻ là biến mình thành một cái gương cho nó. Anh cũng phải tập dần lối sống ăn uống lành mạnh đây.

Huân bật điện thoại gọi bố mẹ cho Huỳnh. Cậu bé vừa nhìn thấy mẹ thì mặt mày hớn hở. Em còn chưa nhớ nhà đâu, phải vài tuần nữa mới rõ rệt. Hôm nay Huỳnh còn được ăn cơm cùng bố mẹ, chứ sau này anh Huân chẳng cho em làm như thế nữa đâu.

- Ngo Ngò đưa bát đây tôi xới thêm bát nữa.

- Dạ thôi - Thằng bé xoa xoa cái bụng sau khi tắt điện thoại - Ngò no rồi.

Anh chẳng thèm nghe, xoay người lấy cái bát em đang cầm trên tay. Xớt thêm nửa bát nữa, gắp thịt, rau, chan tí nước canh vào. Động tác thuần thục không khác gì các cô điều dưỡng. Bác Huân cũng giỏi làm điều dưỡng ghê.

Đặt bát ngay trước mặt em, Huân nạt:

- Ăn.

- Ngo Ngò no rồi! Không ăn!

Đặt đũa lên tay em, anh không thích đôi coi.

- Dọn ra ngoài đường ngủ đi.

Ngò thua trắng. Đau khổ cúi đầu xúc cơm cho vào miệng. Gạo nhà anh dẻo dẻo thơm thơm, nên cậu ăn được một bát đầy, ấy vậy mà anh Huân bắt ăn thêm nửa bát nữa. Đương nhiên là em thấy buồn nôn rồi.

Huân có rảnh để trông em ăn hết cơm đâu. Khi anh ăn mặc chỉn tề để quay trở lại bệnh viện trực ca đêm thì thấy bạn Ngò vẫn đang ngậm một họng cơm, ngồi một cục trong bếp ăn.

- Anh Huân ép Ngo Ngò ăn...

Thấy anh bước xuống là em nuốt hết cơm ngay. Vội xúc một thìa nữa cho vào miệng, thêm tí canh cho dễ nuốt. Huân thấy mà không nỡ ép em thêm.

- Cơm ăn vừa miệng không?

- Dạ ngon, rất ngon luôn.

Huỳnh khen thật đó, không đùa hay ghẹo đâu. Món xào anh làm ngon hơn ngoài quán, mà ngoài quán chắc gì cho dĩa đồ xào nhiều mực như anh.

Được khen thế thì anh cũng yên tâm. Anh sống với Huỳnh ít nhất cũng ba năm, nếu em không chuyển nhà, nên anh cứ lo em khó ăn.

- Đưa bát đây tôi ăn hộ em.

Anh giúp nên em đưa ngay. Trong cái bát hình dưa hấu đó có còn bao nhiêu cơm đâu, hai lần xúc cơm là anh giải quyết sạch sẽ. Để vào bồn rửa, khi mà Huỳnh bắt đầu xắn tay rửa bát.

- Này tôi dặn.

Huân khều nhẹ vào vai áo em. Dặn dò rất kĩ chuyện bát đũa.

- Nếu bể vỡ gì thì để đấy, gọi điện cho tôi. Đừng tự dọn, tự chảy máu rồi tự sơ cứu luôn. Em mà nhiễm trùng thì tôi bắt cưa cái tay đó. Nghe chưa?

Anh không phải loại người ích kỉ chuyện cái bát cái thìa. Em làm bể thì anh mua mới. Chứ anh làm gì em đi chăng nữa thì chúng nó có lành lại đâu. Như đã hiểu ý anh, Huỳnh giơ ngón tay cái đảm bảo.

- Chừng nào nhập học?

- Dạ tuần sau, thứ Hai í.

Huân gật đầu, mở điện thoại ra xem lịch rồi cất bước rời khỏi nhà. Anh tính toán, sắp xếp lịch trình, để giành ít thì giờ dẫn Huỳnh đi mua đồ chuẩn bị đi học. Huỳnh sống ở thành phố không có bố mẹ, Huân chẳng muốn cậu bé phải tủi thân. Hay ngo ngác khi đứa bạn hỏi mẹ mày không đi mua cho mày cái nọ cái kia à?

Người lớn thì chu đáo hơn.

Khi Huân đến bệnh viện là khi Huỳnh làm vỡ cái cốc thứ hai.

- Cốc giấy hay gì đụng một tí là vỡ.

Huỳnh gắt lên. Tỏ vẻ khó chịu tắt vòi nước bỏ lên lầu. Nhưng đi đôi ba bước thì thằng bé bất chợt nhận ra. Đây chẳng phải nhà mình, và em không phải cục cưng đâu.

Cậu lại đi vào bếp, lặng lẽ nhặt từng mảnh cốc vỡ, dọn đến khi không sót một miếng sành nào. Sau đó đi tìm điện thoại, nhắn cho anh mấy chữ, đại loại là Ngo Ngò làm vỡ hai cái cốc hình khủng long và gấu mèo, Ngo Ngò xin lỗi anh. Xong còn chụp cho anh xem túi bóng đen có dán chữ cốc bể, đã buột gọn đặt cạnh thùng rác.

Vì xử lí quá giỏi nên anh Huân gửi cho Huỳnh một chiếc sticker mèo capoo yêu yêu.

Do mãi đắc chí với sự anh tài của bản thân, Huỳnh đi vứt rác giúp anh luôn. Nhưng do đi bằng cửa sau từ nhà bếp, trời ngả tối, em hơi sợ nên đi vội vào trong. Chạy lên phòng mình, bỏ lại bóng tối. Huỳnh cười ka ka tự mãn.

Nhưng chẳng ổn tí nào, Huỳnh quên mất phải khoá cửa.

Sau một lúc lăn lộn trên giường vừa nhắn tin với anh Huân, vừa nhắn tin với bố rồi thêm nhiều nhóm bạn khác, Huỳnh xoa xoa mắt. Tự nhiên buồn ngủ quá, chắc chợt mắt tí, bốn năm giờ thức dậy chơi.

Khi Huỳnh đang lấy chăn ra đắp cho ấm, em nghe phía dưới có tiếng gì lục đục, định ngó xuống mà nhớ trời tối, tắt đèn luôn rồi. Thôi sợ, không ra xem đâu.

- Chắc nhà anh Huân có chuột á.

Em tự an ủi mình như thế. Sau đó vác cái thân be bé của mình nằm lên chiếc giường to to, lăn qua lăn lại tận hưởng sự mát lạnh từ máy điều hoà. Chẳng biết em ngủ quên từ khi nào, đến lúc mở mắt đã là ngày kế tiếp.

Mặt trời chiếu rọi khiến căn phòng ấm dần lên, Huỳnh lộm cộm bò dậy. Đi ra ngoài tìm chỗ rửa mặt. Khi đi xuống tầng dưới, em mới thấy kì kì.

- Ủa đâu mất tiêu cái TV rồi?

Huỳnh đang mơ màng nghĩ cái TV biết mọc chân đi du lịch thì em thấy cửa sau mở toang. Thằng bé trợn to mắt.

- Thấy mẹ rồi.

Lúc này em tỉnh ngủ luôn. Em chạy vội lên lầu lấy điện thoại, dò tìm số anh Huân. Tuy nhiên, có ý gì loé lên trong đầu.

Nếu báo cho anh Huân biết nhà bị trộm, anh Huân sẽ nổi đoá và đuổi Huỳnh ra khỏi nhà. Trước đó chắc chắn sẽ bắt em bồi thường tiền. Ba triệu thì mua không nổi một góc cái TV to đùng nhà anh. Em làm sao có tiền đền, em biết điều em dọn đồ đi trước thì hơn.

Huỳnh dọn đồ thật nhanh, mếu máo viết thư từ giã anh rồi xỏ giầy vào rời khỏi nhà. Cậu bé mới lớn lần đầu thấy tội lỗi tràn ngập trên người. Em buồn bã bước dọc trên con đường đầy nắng và gió. Em ra công viên, nơi có những chiếc ghế đá, ngồi ở đó đầy vẻ suy tư.

Đến cuối chiều, anh trở về trong trạng thái bị rút hoàn toàn năng lượng. Chưa bao giờ chạy việc như thế, đến thở cũng thở không nổi. Huân vừa đẩy cửa thì thấy nhà mình trống không.

Mất cái TV, mất cả cục thịt ù lì kia rồi.

Lôi điện thoại tìm em ngay. Vừa tìm số vừa chì chiết thằng nhỏ. Suốt ngày đi chơi không báo cáo gì cả. Chuyến này lôi về xử đẹp.

- Em đi đâu rồi Huỳnh? - Anh không nạt nhưng nghe giọng là biết anh đang giận rồi.

Cậu còn bắt máy vì quen tay, sau đó lo lắng, ngập ngừng lên tiếng:

- Dạ...

Sau đó là tiếng khóc thút thít, giọng em run lên vì sợ. Huân phải vặn hỏi thì mới biết Huỳnh đang ở đâu. Tắt điện thoại, bước ra ngoài lái xe đi tìm Huỳnh. Anh có lo cái TV bị trộm đâu, anh đang lo cái trứng tên Ngo Ngò bị người ta dụ dỗ, anh cứu không kịp đây nè.

- Chết rồi chủ trọ tới đòi tiền - Thằng bé thấy bóng dáng Huân liền vội vùi đầu vào balo con ếch.

Nhưng thành thật mà nói, cách đó chỉ khiến anh dễ tìm em hơn thôi. Huân đi tới, tay phải lôi Huỳnh đứng dậy, tay trái cầm vali kéo về.