- Tôi bảo lại nà y, không nói chuyá»n vá»i tôi hay bất kì ai bằng chữ á»§a. Rõ chưa?
Anh tha cho Ngo Ngò má»t lần thôi, em bá» tay xuá»ng gáºt Äầu Äá»ng ý. Rá»i Huân tiếp tục vá»i những Äiá»u lá» thách thức sá»± Än chÆ¡i sa Äoạ cá»§a em.
- Không ÄÆ°á»£c ngá»§ Ãt hÆ¡n tám tiếng má»t ngà y. Trung thá»±c thế nà o thì trung thá»±c, nhưng tôi biết hết Äấy.
Có Äiá»u, Huỳnh là tuá»i trẻ má»i lá»n, lại còn thà nh phá» xô bá». Em muá»n Äi chÆ¡i nhiá»u hÆ¡n và ngá»§ Ãt Äi. Những ngà y ôn thi chuyá»n cấp em Äã quen viá»c ngá»§ Ãt rá»i.
- Khó khÄn là m sao cÅ©ng phải táºp - Huân nói rá»i Äi và o bếp.
CÆ¡m Äã chÃn. Anh hâm nóng những dÄ©a Äá» Än mình Äã là m từ ná»a tiếng trưá»c. Bình thưá»ng chá» có má»t mình bản thân anh không cầu kì, tá» má» như thế Äâu. Nhưng cách anh dạy dá» má»t Äứa trẻ là biến mình thà nh má»t cái gương cho nó. Anh cÅ©ng phải táºp dần lá»i sá»ng Än uá»ng là nh mạnh Äây.
Huân báºt Äiá»n thoại gá»i bá» mẹ cho Huỳnh. Cáºu bé vừa nhìn thấy mẹ thì mặt mà y há»n há». Em còn chưa nhá» nhà Äâu, phải và i tuần nữa má»i rõ rá»t. Hôm nay Huỳnh còn ÄÆ°á»£c Än cÆ¡m cùng bá» mẹ, chứ sau nà y anh Huân chẳng cho em là m như thế nữa Äâu.
- Ngo Ngò ÄÆ°a bát Äây tôi xá»i thêm bát nữa.
- Dạ thôi - Thằng bé xoa xoa cái bụng sau khi tắt Äiá»n thoại - Ngò no rá»i.
Anh chẳng thèm nghe, xoay ngưá»i lấy cái bát em Äang cầm trên tay. Xá»t thêm ná»a bát nữa, gắp thá»t, rau, chan tà nưá»c canh và o. Äá»ng tác thuần thục không khác gì các cô Äiá»u dưỡng. Bác Huân cÅ©ng giá»i là m Äiá»u dưỡng ghê.
Äặt bát ngay trưá»c mặt em, Huân nạt:
- Än.
- Ngo Ngò no rá»i! Không Än!
Äặt ÄÅ©a lên tay em, anh không thÃch Äôi coi.
- Dá»n ra ngoà i ÄÆ°á»ng ngá»§ Äi.
Ngò thua trắng. Äau khá» cúi Äầu xúc cÆ¡m cho và o miá»ng. Gạo nhà anh dẻo dẻo thÆ¡m thÆ¡m, nên cáºu Än ÄÆ°á»£c má»t bát Äầy, ấy váºy mà anh Huân bắt Än thêm ná»a bát nữa. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là em thấy buá»n nôn rá»i.
Huân có rảnh Äá» trông em Än hết cÆ¡m Äâu. Khi anh Än mặc chá»n tá» Äá» quay trá» lại bá»nh viá»n trá»±c ca Äêm thì thấy bạn Ngò vẫn Äang ngáºm má»t há»ng cÆ¡m, ngá»i má»t cục trong bếp Än.
- Anh Huân ép Ngo Ngò Än...
Thấy anh bưá»c xuá»ng là em nuá»t hết cÆ¡m ngay. Vá»i xúc má»t thìa nữa cho và o miá»ng, thêm tà canh cho dá» nuá»t. Huân thấy mà không nỡ ép em thêm.
- CÆ¡m Än vừa miá»ng không?
- Dạ ngon, rất ngon luôn.
Huỳnh khen tháºt Äó, không Äùa hay ghẹo Äâu. Món xà o anh là m ngon hÆ¡n ngoà i quán, mà ngoà i quán chắc gì cho dÄ©a Äá» xà o nhiá»u má»±c như anh.
ÄÆ°á»£c khen thế thì anh cÅ©ng yên tâm. Anh sá»ng vá»i Huỳnh Ãt nhất cÅ©ng ba nÄm, nếu em không chuyá»n nhà , nên anh cứ lo em khó Än.
- ÄÆ°a bát Äây tôi Än há» em.
Anh giúp nên em ÄÆ°a ngay. Trong cái bát hình dưa hấu Äó có còn bao nhiêu cÆ¡m Äâu, hai lần xúc cÆ¡m là anh giải quyết sạch sẽ. Äá» và o bá»n rá»a, khi mà Huỳnh bắt Äầu xắn tay rá»a bát.
- Nà y tôi dặn.
Huân khá»u nhẹ và o vai áo em. Dặn dò rất kÄ© chuyá»n bát ÄÅ©a.
- Nếu bá» vỡ gì thì Äá» Äấy, gá»i Äiá»n cho tôi. Äừng tá»± dá»n, tá»± chảy máu rá»i tá»± sÆ¡ cứu luôn. Em mà nhiá» m trùng thì tôi bắt cưa cái tay Äó. Nghe chưa?
Anh không phải loại ngưá»i Ãch ká» chuyá»n cái bát cái thìa. Em là m bá» thì anh mua má»i. Chứ anh là m gì em Äi chÄng nữa thì chúng nó có là nh lại Äâu. Như Äã hiá»u ý anh, Huỳnh giÆ¡ ngón tay cái Äảm bảo.
- Chừng nà o nháºp há»c?
- Dạ tuần sau, thứ Hai Ã.
Huân gáºt Äầu, má» Äiá»n thoại ra xem lá»ch rá»i cất bưá»c rá»i khá»i nhà . Anh tÃnh toán, sắp xếp lá»ch trình, Äá» già nh Ãt thì giá» dẫn Huỳnh Äi mua Äá» chuẩn bá» Äi há»c. Huỳnh sá»ng á» thà nh phá» không có bá» mẹ, Huân chẳng muá»n cáºu bé phải tá»§i thân. Hay ngo ngác khi Äứa bạn há»i mẹ mà y không Äi mua cho mà y cái ná» cái kia à ?
Ngưá»i lá»n thì chu Äáo hÆ¡n.
Khi Huân Äến bá»nh viá»n là khi Huỳnh là m vỡ cái cá»c thứ hai.
- Cá»c giấy hay gì Äụng má»t tà là vỡ.
Huỳnh gắt lên. Tá» vẻ khó chá»u tắt vòi nưá»c bá» lên lầu. Nhưng Äi Äôi ba bưá»c thì thằng bé bất chợt nháºn ra. Äây chẳng phải nhà mình, và em không phải cục cưng Äâu.
Cáºu lại Äi và o bếp, lặng lẽ nhặt từng mảnh cá»c vỡ, dá»n Äến khi không sót má»t miếng sà nh nà o. Sau Äó Äi tìm Äiá»n thoại, nhắn cho anh mấy chữ, Äại loại là Ngo Ngò là m vỡ hai cái cá»c hình khá»§ng long và gấu mèo, Ngo Ngò xin lá»i anh. Xong còn chụp cho anh xem túi bóng Äen có dán chữ cá»c bá», Äã buá»t gá»n Äặt cạnh thùng rác.
Vì xá» là quá giá»i nên anh Huân gá»i cho Huỳnh má»t chiếc sticker mèo capoo yêu yêu.
Do mãi Äắc chà vá»i sá»± anh tà i cá»§a bản thân, Huỳnh Äi vứt rác giúp anh luôn. Nhưng do Äi bằng cá»a sau từ nhà bếp, trá»i ngả tá»i, em hÆ¡i sợ nên Äi vá»i và o trong. Chạy lên phòng mình, bá» lại bóng tá»i. Huỳnh cưá»i ka ka tá»± mãn.
Nhưng chẳng á»n tà nà o, Huỳnh quên mất phải khoá cá»a.
Sau má»t lúc lÄn lá»n trên giưá»ng vừa nhắn tin vá»i anh Huân, vừa nhắn tin vá»i bá» rá»i thêm nhiá»u nhóm bạn khác, Huỳnh xoa xoa mắt. Tá»± nhiên buá»n ngá»§ quá, chắc chợt mắt tÃ, bá»n nÄm giá» thức dáºy chÆ¡i.
Khi Huỳnh Äang lấy chÄn ra Äắp cho ấm, em nghe phÃa dưá»i có tiếng gì lục Äục, Äá»nh ngó xuá»ng mà nhá» trá»i tá»i, tắt Äèn luôn rá»i. Thôi sợ, không ra xem Äâu.
- Chắc nhà anh Huân có chuá»t á.
Em tá»± an á»§i mình như thế. Sau Äó vác cái thân be bé cá»§a mình nằm lên chiếc giưá»ng to to, lÄn qua lÄn lại táºn hưá»ng sá»± mát lạnh từ máy Äiá»u hoà . Chẳng biết em ngá»§ quên từ khi nà o, Äến lúc má» mắt Äã là ngà y kế tiếp.
Mặt trá»i chiếu rá»i khiến cÄn phòng ấm dần lên, Huỳnh lá»m cá»m bò dáºy. Äi ra ngoà i tìm chá» rá»a mặt. Khi Äi xuá»ng tầng dưá»i, em má»i thấy kì kì.
- Ủa Äâu mất tiêu cái TV rá»i?
Huỳnh Äang mÆ¡ mà ng nghÄ© cái TV biết má»c chân Äi du lá»ch thì em thấy cá»a sau má» toang. Thằng bé trợn to mắt.
- Thấy mẹ rá»i.
Lúc nà y em tá»nh ngá»§ luôn. Em chạy vá»i lên lầu lấy Äiá»n thoại, dò tìm sá» anh Huân. Tuy nhiên, có ý gì loé lên trong Äầu.
Nếu báo cho anh Huân biết nhà bá» trá»m, anh Huân sẽ ná»i Äoá và Äuá»i Huỳnh ra khá»i nhà . Trưá»c Äó chắc chắn sẽ bắt em bá»i thưá»ng tiá»n. Ba triá»u thì mua không ná»i má»t góc cái TV to Äùng nhà anh. Em là m sao có tiá»n Äá»n, em biết Äiá»u em dá»n Äá» Äi trưá»c thì hÆ¡n.
Huỳnh dá»n Äá» tháºt nhanh, mếu máo viết thư từ giã anh rá»i xá» giầy và o rá»i khá»i nhà . Cáºu bé má»i lá»n lần Äầu thấy tá»i lá»i trà n ngáºp trên ngưá»i. Em buá»n bã bưá»c dá»c trên con ÄÆ°á»ng Äầy nắng và gió. Em ra công viên, nÆ¡i có những chiếc ghế Äá, ngá»i á» Äó Äầy vẻ suy tư.
Äến cuá»i chiá»u, anh trá» vá» trong trạng thái bá» rút hoà n toà n nÄng lượng. Chưa bao giá» chạy viá»c như thế, Äến thá» cÅ©ng thá» không ná»i. Huân vừa Äẩy cá»a thì thấy nhà mình trá»ng không.
Mất cái TV, mất cả cục thá»t ù lì kia rá»i.
Lôi Äiá»n thoại tìm em ngay. Vừa tìm sá» vừa chì chiết thằng nhá». Suá»t ngà y Äi chÆ¡i không báo cáo gì cả. Chuyến nà y lôi vá» xá» Äẹp.
- Em Äi Äâu rá»i Huỳnh? - Anh không nạt nhưng nghe giá»ng là biết anh Äang giáºn rá»i.
Cáºu còn bắt máy vì quen tay, sau Äó lo lắng, ngáºp ngừng lên tiếng:
- Dạ...
Sau Äó là tiếng khóc thút thÃt, giá»ng em run lên vì sợ. Huân phải vặn há»i thì má»i biết Huỳnh Äang á» Äâu. Tắt Äiá»n thoại, bưá»c ra ngoà i lái xe Äi tìm Huỳnh. Anh có lo cái TV bá» trá»m Äâu, anh Äang lo cái trứng tên Ngo Ngò bá» ngưá»i ta dụ dá», anh cứu không ká»p Äây nè.
- Chết rá»i chá»§ trá» tá»i Äòi tiá»n - Thằng bé thấy bóng dáng Huân liá»n vá»i vùi Äầu và o balo con ếch.
Nhưng thà nh tháºt mà nói, cách Äó chá» khiến anh dá» tìm em hÆ¡n thôi. Huân Äi tá»i, tay phải lôi Huỳnh Äứng dáºy, tay trái cầm vali kéo vá».