Ngo Ngò ngá»c nghếch ngá» nghá»ch ngá»i trong xe. Mặt mÅ©i lấm lem bùn Äất, anh Huân chá»u không ÄÆ°á»£c, phải lấy khÄn lau cho Äỡ bẩn. Xong rá»i má»i nạt thằng bé:
- Khóc lóc cái gì? Tôi la em chữ nà o chưa?
Anh Huân Äang la Äó, Huỳnh cúi Äầu lau nưá»c mÅ©i. Tay mân mê dây an toà n á» ghế phụ lái, má» miá»ng nhắc tá»i cái TV.
- Ngò không có tiá»n Äá»n, nên... má»i trá»n.
- Giá»ng trá»n nợ Äó hả?
Xe bắt Äầu lÄn bánh, anh hạ giá»ng muá»n cho em Äỡ sợ. Nhưng thằng bé có mà sợ tái mặt.
- Em xin lá»i anh. Tại em không biết... không biết là m sao.
Xe ÄÆ°a Huỳnh vá» lại ngôi nhà quen quen. Từ khi ấy Äến giá», anh chưa nói chuyá»n vá»i em thêm lần nữa nà o. Huân bưá»c xuá»ng xe, má» cá»a, gá»i Huỳnh và o nhanh lên. Và o Äến phòng khách trá»ng trải, Huân ngá»i xuá»ng má»t cách má»t má»i.
- Bưá»c qua Äây.
- Anh Huân, em hông có tiá»n.
Dù Äầu lắc lia lá»a nhưng em vẫn Äi tá»i gần. Nhưng Huỳnh khá», Huỳnh nghÄ© anh bác sÄ© nà y cần Äá»ng tiá»n từ bạn há»c sinh như em sao? Äợi Äến khi cáºu ra Äứng trưá»c mặt mình, Huân nghiêm giá»ng:
- Khoanh tay lại.
Thằng bé vừa mếu máo vừa là m theo, còn hÃt mÅ©i má»t cái rất Äáng thương.
- Không bắt em trả tiá»n, dù sao TV cÅ©ng cÅ© rá»i, tôi Äang Äá»nh mua cái má»i nữa.
Anh phải ra tay xá» là cho em Äỡ lo lắng. Như váºt thì Äỡ dằn vặt bản thân, và yên tâm không sợ bá» anh Äuá»i khá»i nhà nữa.
- Nhưng tôi phải giải quyết cái chuyá»n em giấu diếm tôi. Lại còn trá»n nữa cÆ¡ Äấy - Cà ng nói, mà y cà ng nhÃu lại, trông anh Huân ghê sợ lắm.
Chết rá»i, tá» lá» bá» Äuá»i khá»i nhà lại tÄng thêm. Huỳnh gáºt Äầu thừa nháºn trong sá»± lo lắng. Bác sÄ© Huân Äâu phải lần Äầu nắm bắt tâm là trẻ nhá». Anh vươn ngưá»i tá»i gần em hÆ¡n.
- Em giấu vì em tin chắc tôi sẽ la em Äúng không?
- Dạ...
Tiếng anh thá» dà i khiến Äầu em thêm nặng ná» mà không dám ngẩng lên.
- Nà y tôi bảo - Huân gõ ngón tay lên bà n - Tôi không thá» ghét má»t ai Äó chá» vì há» vô tình là m mất tà i sản cá»§a tôi Äâu.
Em gáºt Äầu, nhưng trông mặt thì biết Huỳnh chả hiá»u cái gì rá»i. Huân nói thêm:
- Nên nếu bá» tôi la thì chá»u lắng nghe má»t chút, kết cục không bi ká»ch Äâu.
- Dạ Ngò nhá» rá»i - Bé Ngò dùng cái giá»ng ngá»t ngây Äáp lại anh.
Nhưng má»i chuyá»n Äâu dừng lại ngắn gá»n như thế. Huân bắt chéo chân, Äiá»u bá» vô cùng thoải mái, chứ chẳng há»i hợp như Huỳnh lúc nà y.
- Kế tiếp là gì?
Huỳnh ngÆ¡ ngác, sau Äó Äá»t nhiên hiá»u ra. á» dưá»i quê, thá»i em bé, bá» kêu khoanh tay là lúc bá» Äòi Äánh Huỳnh Äó. Cáºu hiá»u ÄÆ°á»£c ẩn ý trong câu há»i cá»§a anh, liá»n cách xa anh ná»a bưá»c. Huân cứ nhìn em chÄm chÄm, nhắc em phải trả lá»i mình.
Tay thì vẫn khoanh trưá»c ngá»±c, giá»ng em buá»n thiu:
- Dạ kế tiếp là anh Huân Äánh Äòn Ngo Ngò.
- Sao phải Äánh?
Ngưá»c mặt nhìn anh, Huỳnh tá» vẻ ngượng ngùng. Anh vẫn kiên nhẫn chá» Äợi em, sá»± tức giáºn vẫn Äang ngá»i yên trong lòng. Huỳnh vừa hạ tay thấp xuá»ng má»t tà thì bỠánh mắt doạ ngưá»i cá»§a anh mà khoanh lại cho chá»n chu.
- Dạ nhà mất Äá» mà Ngò không báo cho anh, em trá»n tá»i.
Chá»p mắt và i cái, Huân Äứng dáºy, Äẩy nhẹ em sang má»t bên. Trưá»c khi rảo bưá»c bá» Äi, anh buông lá»i phán quyết:
- Lên phòng tôi tắm rá»a sạch sẽ, rá»i tôi giải quyết em.
Mắc gì phải nói mấy từ cuá»i? Là m cho Ngò mếu máo Äi theo anh lên lầu. Anh cÅ©ng không cho em thì giá» Äếm tóc trong phòng tắm Äâu. Lúc Huỳnh Äang chuẩn bá» cá»i áo và quần lót thì Huân má» cá»a cái Äùng.
- Ủa! - Thằng bé kinh ngạc hét lên.
- Tôi tắm cho em khi lại nhanh hơn.
Nói rá»i Huân xắn tay áo, xả nưá»c ấm và o bá»n. Ngá»i tá»±a lên thà nh bá»n tắm và kéo cái cáºu Äang ngây ngô mất há»n vÃa. Phải hai phút sau em má»i nháºp há»n trá» lại.
- Sao anh... nhưng mà Ngò ngại.
- Tôi biết Ngo Ngò ngại.
Anh nói má»t cách Äá»ng cảm. Khi bá»n nưá»c dần ấm lên, Huân bảo em mau bưá»c và o. Anh Huân tắm cho Huỳnh Äúng nhanh. Em còn Äá»nh chÆ¡i tầm ba mươi phút má»i sẵn sà ng ra ngoà i. Nhưng anh rút lại còn mưá»i hai phút à .
KhÄn lau tóc tá»i khi không còn nhá» giá»t và thân mình Äến khi không còn ẩm ưá»t nữa. Huỳnh Äá»nh bưá»c ra thì bá» anh giữ lại.
- Khoan Äã, tôi nên xá» em luôn cho nhanh gá»n.
Cuá»c Äá»i bác sÄ© sá»ng vá»i ghê. Thằng bé há»ng hiá»u gì hết, nhưng em biết anh sắp Äánh mình, nên em lắc Äầu nhất quyết không chá»u.
Khi nà y, vẻ mặt anh bất chợt không vui.
- Em thấy mình không Äáng bá» Äòn à ?
- Dạ Äáng, Äáng mà .
Huỳnh bá»i rá»i giải thÃch cho bản thân. Sau Äó cúi mặt buá»n bã Äợi chá».
- Ãp mặt và o tưá»ng.
Vách tưá»ng phòng tắm còn hÆ¡i nưá»c nên khi áp tay và o, em thấy khó chá»u. Anh Huân lau khô ngưá»i cho em rá»i mà giá» hai tay ưá»t nhem.
Sau khi chá»nh lại tư thế chuẩn chá»nh, Huân giÆ¡ cao tay và bắt Äầu những cái Äánh Äầu tiên.
Ba cái Äầu tiên không nhanh không cháºm rÆ¡i xuá»ng mông em rá»i in lên từng mảng há»ng. Huỳnh chá» thấy choáng bá»i lá»±c tay không há» nhẹ, lại còn phân tán má»t vùng da. Dần dần anh Äã Äánh nhanh và mạnh hÆ¡n. Huỳnh cong chân, mặt mà y méo xá»ch.
- Ư Ngò Äau...
- Cho chừa.
Huân xoa giúp em và i vòng, rá»i tiếp tục Äánh mạnh xuá»ng khiến thằng bé giáºt mình. Em hÆ¡i nhÃch ngưá»i thì bá» anh Äẩy trá» lại. HÆ¡n hai mươi cái, mông em Äã phá»§ má»t mảng Äá» tươi, dấu tay khi lại hằn lên rõ rà ng.
- Mình lá»n rá»i thì mình phải có trách nhiá»m vá»i hà nh Äá»ng cá»§a bản thân.
Bá»p
- Bá» mẹ có dạy là m sai là trá»n như thế không hả Ngò?
Bá»p
Huỳnh bá» gá»i tên, em giá»±t mình không ká»p Äáp. Thoạt Äầu em còn chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c, nhưng dần hai rá»i ba mươi cái, Huỳnh Äau Äến ứa nưá»c mắt. Em úp mặt và o hai cánh tay mà khóc. Bá» mẹ nà o Äâu dạy như thế, tại vì Huỳnh không có gan nháºn tá»i mà .
Chân em má»t lúc cà ng cong, sau Äó ngá»i khuỵu xuá»ng, hai tay vá»i ÄÆ°a ra sau. Huỳnh Äau quá rá»i. Hai hà ng nưá»c mắt rÆ¡i lã trên ná»n mặt Äá» á»ng vì Äau. Giá»ng em run run:
- Em chừa rá»i... hức em xin lá»i, em hong dám nữa.
Vừa nói em vừa lắc Äầu, luôn miá»ng xin lá»i anh. Nhưng anh bác sÄ© lúc dạy bạn nhá» thì khó tÃnh hÆ¡n bình thưá»ng.
- Äứng dáºy.
Thằng bé chÃnh thức báºt khóc.
- Äừng mà !
Huân Äứng ngay dáºy, không cần Äôi co vá»i em mà nhấc bá»ng thằng bé mang ra ngoà i. Vứt nhóc xuá»ng giưá»ng, vung tay Äánh tháºt mạnh và o má»t bên mông trái. Cái Äau Äá»t ngá»t kéo Äến, em không ká»p lấy hÆ¡i Äá» thá», em Äã nhÄn mặt khóc lên. Huỳnh chá»u Äau có giá»i gì Äâu, á» nhà bá» Äánh nhiá»u lắm là mưá»i cái thôi.
- Em há»ng trá»n tá»i nữa, hu hu em nói tháºt... em chừa rá»i, Ngò chừa rá»i...
Em nằm trên giưá»ng vừa nÄn ná» anh vừa khóc. Tiếng Äánh át Äi giá»ng nói yếu á»t cá»§a em. Cái mông nhá» bây giá» Äã Äá» như má»t quả cà chua chÃn má»ng. Anh bác sÄ© cắt móng tay không sát, nhiá»u lúc cấu và o da em Äau Æ¡i là Äau.
Cho Äến khi Huỳnh ôm mặt khóc nức ná», tá»i lúc nấc lên thì anh má»i dừng lại. Ãp tay lên cặp mông em bé mà xoa. Khi nãy vẫn còn trắng noãn mà nhá» uy lá»±c cá»§a anh Äã Äá» rá»±c. Huỳnh Äau Äá»n nằm yên dụi mắt, khóc Äến sưng luôn rá»i.
- Ngá»i dáºy, Äứng trưá»c mặt tôi khoanh tay.
Anh chưa xã vai hung ác, bạn nhá» bá» doạ mặt tái méc. Vừa nấc lên vừa lá»m cá»m bò dáºy. Bưá»c xuá»ng rá»i vòng tay á» trưá»c mặt anh.
Tiêu rá»i, Ngò thuê phải nhà cá»§a anh bác sÄ© Äá»c ác, Än hiếp Ngò.
- Muá»n nói gì vá»i tôi không?
CÆ¡ thá» run lên vì em lạnh. Anh báºt Äiá»u hoà mà Huỳnh trần như nhá»ng, Huỳnh nóng rát á» mông nhưng khắp Äá»u lạnh mà . Cáºu bé nức ná» thưa:
- Em sai rá»i... hu em xin lá»i.
Huân chá»ng cằm, vì bé chưa nói Äúng hết Äiá»u cần nói. Huỳnh hiá»u ý anh, em lau nưá»c mắt nưá»c mÅ©i, nói trong Äau khá»:
- Dạ, em không dám trá»n nữa. Anh, á»§a hong, Ngò phải có trách nhiá»m.
Tiếng nấc khiến em nói chuyá»n khó khÄn. Nhưng Äiá»u bá» em bé rất cá» gắng nên anh Äang hà i lòng, dần dần dá»u mặt vá»i em hÆ¡n.
- Ngò phải có trách nhiá»m, hức... vá»i viá»c Ngò là m ạ.
- Giá»i.
Huân không nhá»n ná»i nữa, vươn tay lên xoa Äầu em. Äỡ bạn Ngo Ngò sắp muá»n ngã khuỵu và o lòng mình, Huân vá» lưng an á»§i bạn.
- Nếu còn tái phạm, em không cần lo tôi Äuá»i em Äi.
Anh trải khÄn lót lên giưá»ng, Äặt cục Ngò Äang co rúm vì lạnh xuá»ng. Sau Äó giữ hai chân và nâng ngưá»i em lên, cái tư thế giá»ng thay tã cho em bé khiến Ngò hoảng. Nhưng giá»ng anh vẫn thản nhiên mắng:
- Trưá»c khi Äuá»i, kiá»u gì cÅ©ng phải dạy dá» em má»t tráºn ra trò.
Huỳnh Äá» tÃa tai mặt mÅ©i. Em thấy bản thân nóng bừng như tôm luá»c. Nhìn anh Huân bình tÄ©nh lấy phấn rôm vá» lên da thá»t, em má» miá»ng lắp bắp há»i:
- Ngò ngại, hức anh bá» Ngò xuá»ng Äi mà ...
Phấn Äắp tá»i Äâu thì da thá»t mát mẻ tá»i Äó. Anh Huân vẫn táºp trung chuyên môn, không thèm Äáp Ngò.
- Hức anh hong thấy ngại ạ? - Giá»ng em bắt Äầu có hÆ¡i cá»§a nưá»c mắt.
Huân ngưá»c mặt lên, ngưng Äá»ng tác vá» và o bạn voi cá»§a Ngò.
- Sá» lần tôi nhìn thấy cái nà y còn nhiá»u hÆ¡n tôi Än cÆ¡m nữa.
Nhá» ra cáºu bé Äá» tuá»i má»i lá»n, lại xa lạ vá»i Huân, cá»ng thêm vừa bá» Äòn xong nên tâm là sẽ nhạy cảm lắm. Huân vá» nhẹ phấn lần cuá»i rá»i xoay ngưá»i em lại.
- Nằm yên, em vừa lên Äây, không quen là dỠứng ngay. Phá»§ phấn thì Äỡ kÃch ứng da.
Huỳnh từng ká» vá»i anh, em dá» bá» dỠứng da. Em khó chá»u khi bá» ngứa. Biết anh chÄm lo cho mình nên cáºu bé nằm sấp nà y rất ngoan ngoãn phá»i hợp.
Cái mông Äá» ÄÆ°á»£c phá»§ phấn lại còn xoa bóp bằng bà n tay khéo léo cá»§a anh bác sÄ©, rất nhanh em không thấy Äau nữa. Vui vẻ Äung ÄÆ°a chân, rất thoải mái hưá»ng thụ.
- Mặc quần áo và o rá»i Äứng úp mặt và o tưá»ng tá»± kiá»m Äiá»m.
Anh thoa xong, Huỳnh nghÄ© ÄÆ°á»£c tha rá»i. Nhưng anh nói lá»i cay Äắng, Huỳnh buá»n bã mặc cái áo cá máºp và o rá»i ra góc tưá»ng Äứng. Anh Huân bảo nhìn con voi quen rá»i, em không mặc quần Äi lòng vòng trong phòng anh chắc không sao Äâu.