Hôm nay là ngà y cuá»i cùng trưá»c khi em và o há»c. Huân có ngỠý muá»n mua hay sắm sá»a Ãt Äá» cho em Äi há»c. Do công viá»c còn lung tung nên giá» Äây, khi Äá»ng há» vừa Äi qua sáu giá» sáng, Huỳnh phải gáºt gù Äi theo anh Äến bá»nh viá»n.
Bác sÄ© Huân Ãt khám lâm sà ng nên giưá»ng bá»nh trong phòng bác giá» Äã có cục ú nà y Äá»ng quân. Phải hÆ¡n chÃn giá» sáng, thằng bé má»i mÆ¡ mà ng tá»nh giấc. Giá»ng anh Huân vang vang trong tai.
- Hôm qua ngá»§ muá»n lắm à ?
- Dạ... - Em uá» oải Äáp.
Má» mắt nhìn kỹ thì má»i thấy có anh nà o ngá»i cạnh giưá»ng em.
- Ủa anh nằm hong? Ngò xuá»ng.
Nhưng mà anh lắc Äầu bảo khá»i. Ão cá»§a anh nà y khác anh Huân. Trong khi Huân áo trắng từ trong ra ngoà i thì anh nà y mặc áo Äá»ng phục tay ngắn, mà u xanh. Huỳnh coi phim bác sÄ© hoà i nên Huỳnh biết.
-Anh bác sÄ© phẫu thuáºt - Em chá» tay và o cái anh Äó.
Ảnh cưá»i, còn Ngo Ngò thì bá» anh Huân la.
- Sao lại chá» tay và o ngưá»i khác?
- Thôi không sao - Anh Äó quay ra bảo vá» Ngò.
Ok Huân bảo anh nà y tên Hiên, là m cùng khoa vá»i anh, tá»t nghiá»p sau anh hai nÄm. Bây giá» anh là sếp cá»§a anh Hiên nên Huỳnh mà cãi anh thì anh Hiên cứu cÅ©ng không ÄÆ°á»£c.
- Em là ngưá»i nhà bác Huân hả?
Hiên nói thì thầm vá»i Huỳnh. Huỳnh bảo không phải, rá»i hai Äứa ngá»i hà n huyên tâm sá»±. Nói gì không biết, nhưng lâu lâu ngó lên nhìn anh Huân mà cưá»i hà há»ng. Huân Äâu muá»n Äá» yên. Anh thôi không nhìn mà n hình, gõ bút lên bà n.
- Äã viết xong bá»nh án chưa bạn Hà nh TÃm Æ¡i?
Anh Hiên giáºt mình ngang, quay lưng nhìn Huân bằng cái mặt á»ng há»ng. Huỳnh biết rá»i, anh Hiên có tên cún là Hà nh TÃm Äó. Thêm má»t bạn tên Bánh Canh, má»t bạn Cua nữa là chúng mình có má»t ná»i bánh canh cua.
- Thôi anh Hà nh TÃm Äi là m viá»c Äi, không là bác Huân la Äó.
Em vá» vá» vai Hiên thá»§ thá». Hiên Äi ÄÆ°á»£c và i phút thì anh Huân bảo em ra cÄn tin bá»nh viá»n Än. Äá» anh khám bá»nh cho ngưá»i ta, Huỳnh không thá» á» Äây ÄÆ°á»£c.
Có lẽ công viá»c dần dần quá tải, anh báºn rá»n Äến quên mất, có má»t bạn nhá» Äã Än ba cái bánh kem mà anh còn chưa xuá»ng thanh toán. Khi em Äang rưng rưng nưá»c mắt thì má»t bà n tay Äặt lên vai em.
- Ủa anh Hà nh TÃm!
Hiên cưá»i cưá»i, ngá»i xuá»ng vá»i khay thức Än ngon là nh. Thấy bạn Ngo Ngò giá»ng như chá» Äợi hÆ¡n là thưá»ng thức bánh, anh biết ngay thằng bé Äang nghÄ© tá»i viá»c gì.
- Bác Huân Äang báºn lắm, em muá»n Äi chÆ¡i vá»i anh không?
- Dạ muá»n, nhưng mà bánh chưa trả tiá»n ạ.
Gương mặt em hiá»n lên vẻ lo lắng, Hiên nhắc em cứ bảo vá»i các cô á» quầy bánh, ghi nợ và o thẻ cá»§a bác sÄ© Huân lÃ ÄÆ°á»£c rá»i. Giải quyết ÄÆ°á»£c vấn Äá» nan giải, Huỳnh vui vẻ Äi theo Hiên lòng vòng khắp khuôn viên bá»nh viá»n.
- Äá»nh há»c chuyên ngà nh gì Äấy Ngo Ngò? - Hiên rải bưá»c trên hà nh lang, chán quá nên phải há»i.
Câu há»i nà y khiến em tháºt Äâm chiêu. Em chưa có Äá»nh hưá»ng tháºt sá»±, nhưng chá»§ yếu nghiên vá» ngà nh Luáºt. Huỳnh cảm thấy có thá» Äá»c vanh vách từng luáºt từng Äiá»u khoản, ngầu Æ¡i là ngầu.
- Luáºt hả? CÅ©ng ÄÆ°á»£c lắm Äó - Anh Hiên vò tóc Huỳnh muá»n rá»i tung!
Em bé khó chá»u nhìn anh. Hiên biết bạn bé không vui nên không Äùa nữa.
- Anh Hà nh TÃm có thấy anh Huân khó tÃnh không ạ? Siêu siêu khó luôn Äúng hong?
Huỳnh nói Äâu có sai, anh Hiên thừa nháºn Äiá»u Äó hoà n toà n. Cả ÄÆ°á»ng hà nh lang tháºt dà i, Äá»§ Äá» Hiên nói xấu anh Huân cho Huỳnh nghe.
- Bác Huân Äá»i xá» vá»i anh Äúng bất công vá»i má»i ngưá»i. Chẳng bao giá» công nháºn anh.
Äến khoảng câu phÃa sau, cáºu nghe thấy anh thoáng buá»n. CÅ©ng vì anh Huân Ãt khi khen ngưá»i khác, hoặc khen gượng lắm luôn. Nhưng Äâu phải vì thế mà khiến ngưá»i khác buá»n.
- Ngo Ngò công nháºn anh Hà nh TÃm ạ - Em bắt chưá»c anh, vá» lên lưng Hiên vá»i thà nh ý an á»§i.
Äi tháºt lâu thì cÅ©ng trá» vá» phòng là m viá»c cá»§a anh Huân. Khi má» cá»a, ghé Äầu và o xem thì cÄn phòng Äã im lắng rá»i. Huỳnh nhá» lại lá»i anh Hiên bảo, Äi Äâu gặp anh Huân là phải thưa.
- Thưa anh Ngo Ngò má»i vỠạ.
Huỳnh quá giá»i, Huân gáºt Äầu ừ vá»i em. Tuy nhiên khi anh Hiên cÅ©ng theo chân em mà Äi và o, gương mặt anh Huân trá» nên nghiêm nghá» và Äâu Äó là má»t Ãt khó chá»u. Anh gắt gá»ng ngay khi Hiên bưá»c và o phòng hai bưá»c chân:
- Hà nh TÃm Äi Äâu Äó? Hết viá»c là m rá»i thì qua há»i thÄm bá»nh nhân Äi.
- Hà nh... em là m xong hết tháºt rá»i ạ.
Tiếng bút viết loạt xoạc cuá»i cùng cÅ©ng chấm dứt. Anh Huân dùng nét mặt lạnh như tiá»n hù doạ Hiên. Anh dò há»i lại:
- Là m hết rá»i à ?
- Vâng ạ!
Hiên nhÄn mặt vì anh cứ không tin mình, nhìn mặt anh Hiên vô cùng quả quyết, Ngo Ngò lắc qua lắc lại cá» vÅ©. Nhưng Huân chẳng biá»u lá» chút gì kinh ngạc hay hà i lòng, anh Äi tìm quyá»n sách nà o Äó trên giá sách.
- Hà nh TÃm, dạ.
Bạn Ngo Ngò bá»ng che miá»ng lại, vì má»t tà nữa thì em theo thói quen mà Äáp dạ rá»i. Anh Hà nh TÃm cÅ©ng dạ giá»ng Ngò. Nhưng anh Huân Äã quay lưng vá»i chúng em, chúng em chẳng biết anh Huân giá» Äây có giáºn gì anh Hiên không.
Ngưng lại ná»a phút, Huân lên tiếng:
- Có thá» tÄng quá liá»u lượng theophelin khi kết hợp vá»i macrolid không ká» spiramycin không?
- Không ạ, nên kết hợp theo tá» lá» Äá»nh sẵn.
Ngo Ngò lắc Äầu ra hiá»u cho anh Hiên mà anh Hiên không thèm nhìn, nhưng anh Huân nhìn thấy.
- Ngo Ngò.
- Dạ không nên kết hợp luôn ạ.
Cái nà y trong cuá»n sách anh Huân Äang cầm trên tay Äó. May mắn là quyá»n Äó Ngo Ngò từng Äá»c há»i nhá» rá»i, chứ kiến thức y khoa là m gì mà em có.
- Lý do?
- Có thỠgây ngạt ạ.
Huân hà i lòng má»t ná»a vá»i câu trả lá»i cá»§a Ngo Ngò. Anh không trá»±c tiếp công nháºn kiến thức cá»§a em. Anh bảo Huỳnh nên Äi há»c ngà nh Y, vì có ngưá»i là m bác sÄ© rá»i mà tên thuá»c thì Äá»c không trôi, lại còn thua cả má»t Äứa nhá».
- Hết viá»c Äá» là m cá»§a em Äó à ?
Mặt anh buá»n lắm, anh Hiên bá» ra ngoà i ngay láºp tức. Huỳnh Äuá»i theo, sao anh Huân lại mắng anh Hiên chứ? Huỳnh cÅ©ng giáºn anh Huân luôn.
Chá» thấy anh Hiên Äi tháºt nhanh, ra bên ngoà i khuôn viên Äầy cây cá»i. Anh ngá»i má»t mình, giá»ng như tá»± trách mình phần nhiá»u hÆ¡n.
- Anh Hà nh TÃm, em Än may thôi.
- Anh có giáºn em Äâu.
Biết anh không giáºn mình, Huỳnh má»i an tâm ngá»i xuá»ng cạnh anh. Theo thói quen khi ngá»i má»t chiếc ghế cao, em Äung ÄÆ°a chân. Huỳnh chá» ngá»i im lặng chứ chẳng khuyên rÄng, an á»§i. Vì em chưa Äá»§ Äá» là m Äiá»u Äó. Em ngá»i chÆ¡i vá»i cây lá, má»t lát sau, tâm trạng anh Hiên Äã á»n hÆ¡n.
Lúc Äó, có cuá»c Äiá»n thoại tá»i anh Hiên. Nghe xong anh vá»i và ng chạy Äi ngay, chá» ká»p dặn Huỳnh Äi vá» phòng bác Huân Äi, không ÄÆ°á»£c Äi lòng vòng má»t mình. Biết là anh Hiên có viá»c phải là m rá»i, em ngoan ngoãn trá» vá» phòng.
- Äợi tôi và i phút - Huân thấy bóng dáng em thì thông cáo - Viết xong bá»nh án, tôi ÄÆ°a Äi mua sách.
Nhìn anh vẫn còn cặm cụi viết, Huỳnh lá»§i thá»§i Äi tá»i Äứng cạnh bên anh.
- Anh Huân ghét anh Hiên lắm ạ?
- Không, sao lại há»i thế?
Giá»ng nói cá»§a anh vẫn bình thưá»ng, nhưng tá»c Äá» viết chữ Äã giảm Äi má»t Ãt. Huỳnh bảo, vì anh cứ mắng anh Hiên mãi. Nghe lá»i thì thầm ngá»c nghếch cá»§a thằng nhóc, Huân không ngần ngại cá»c Äầu em.
Lúc ấy, ánh mắt anh long lanh, khuôn miá»ng khẽ cong lên. Khi nghÄ© tá»i Äứa trẻ Äó, Huân là m sao vá» như chẳng biết ÄÆ°á»£c.
- Tôi thương nó còn không hết, lấy Äâu ra mà ghét vá»i há»n?