Chapter 5: 5. Trả lại

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 7884

Thế tại sao lúc nào anh cũng làm mặt hung dữ với anh Hành Tím? Ngo Ngò đâu cất tiếng hỏi, em chỉ cúi đầu tự tìm câu trả lời. Khi ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên, anh Huân vẫn đang bận cả hai tay, nên anh bật loa ngoài cho tiện.

Vừa bật liền hối hận.

- Cháu giường hai khó thở, nhịp tim 180 lần/phút...

Giọng chị trong máy nghe vô cùng gấp rút, anh Huân không chờ chị nói hết. Anh tắt máy ngang rồi lao như bay khỏi phòng làm việc. Huỳnh ngoan ngoãn đi qua giường bệnh ngồi chờ.

Đó không phải bệnh nhân của Huân, nếu là như thế thì cô điều dưỡng thường làm việc cùng anh sẽ nói rõ họ tên cháu nhỏ. Nhưng đó không phải lúc suy nghĩ về chuyện cỏn con đấy.

Khi mọi việc đã trở về quỹ đạo ban đầu, anh Huân giận đến đỏ bừng mặt khi biết bác sĩ phụ trách là ai. Anh Hiên vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, chỉ mới dừng chân ở cầu thang anh đã thấy anh Huân cọc cằn đi tới.

Rồi nắm lấy cổ áo, trong mắt Huân thực sự chẳng bình tĩnh nổi nữa.

- Huyết áp đã cao trước khi bác sĩ rời đi.

Anh lặp lại những gì người nhà bệnh nhân đã nói. Huân thét lên một cách mất khống chế:

- Cứ để nó nghỉ ngơi rồi một lát nhịp tim bình thường ngay. Cái đứa trẻ nó của mày là một đứa chỉ mới mười tháng tuổi.

Tay anh run lên, càng siết cổ áo thằng bé chặt hơn. Nỗi giận khiến anh đỏ bừng mặt, lời nói đay nghiến và phải hít thở nặng nề để ngăn mình không đánh chết cái người ở trước mặt.

- Mày còn xứng đáng làm bác sĩ không hả Hiên?

Anh gào đến khản cổ. Những tia máu đỏ tươi trong tròng mắt. Hiên nhắm chặt mắt, lặng im không dám trả lời nữa. Cậu ta thực sự nghĩ rằng đó là điều bình thường mà bỏ đi. Hiên nào biết nó lại mang đến hậu quả to lớn như vậy.

Huân bỏ cổ áo thằng bé ra. Sự tức giận của anh vẫn chưa nguôi. Bàn tay nắm chặt, những móng tay khứa vào lòng bàn tay sắp bầm tím. Nuốt xuống cơn giận bừng bừng như ngọn lửa, Huân khoanh tay tựa lưng vào tường.

- Ra ngoài xin lỗi người nhà bệnh nhân ngay! - Anh gần như quát vào mặt thằng bé.

Anh Hiên vội vàng chạy ra ngoài khi gương mặt vẫn còn trắng bệch. Sự hối hận muộn màng rơi trên từng giọt mồ hôi. Đó là vết dơ đầu tiên trong sự nghiệp mà cả đời này anh không dám lặp lại.

Hiên quay lại phòng làm việc của anh Huân khi mọi chuyện đã giải quyết xong. Nhưng anh không dám gõ cửa, cái lỗi lầm đè lên vai quá nặng nề, khiến cái gan của anh cũng bé lại.

Nhưng lúc này anh Huân đã tan làm sớm mà đưa Ngo Ngò đi mua sách rồi.

Huỳnh chỉ định sử dụng ba trăm nghìn để mua sách và bút thôi. Vì vậy em xem giá cả rất kĩ. Tuy nhiên có một cây bút chì hình con cá sấu, cầm rất êm tay, nhưng nó không dán giá. Lại chỉ có độc nhất một cây nên thôi, Huỳnh bỏ vào giỏ luôn.

Nửa tiếng sau, em đã phải suy nghĩ lại.

- Sách gì tận trăm nghìn - Huỳnh phàn nàn với quyển sách Huân đưa cho.

- Bình thường mà?

Anh Huân không cọc với em nhưng giọng anh giống như muốn mắng em đến nơi rồi. Huỳnh bĩu môi, bình thường với anh bác sĩ lương nhiều số không, bất thường với Ngo Ngò ngân sách chỉ có năm số không mà.

- Quyển này có ích lắm, nên mua.

Tay người lớn cố chấp đặt quyển sách vào giỏ, Huỳnh nhảy cẫng lên:

- Em hổng đủ tiền mua đâu!

- Tôi trả, chịu chưa?

Như vậy thì Huỳnh đứng im ru luôn. Việc gì anh Huân phải mua sách cho em, trả tiền thay em. Tiền nhà anh lại giảm, thêm cơm với bánh. Huỳnh ngước mặt nhìn Huân đầy ưu tư.

- Anh Huân...

Theo phản xạ mà nhìn thằng bé. Từ nãy giờ, anh đã xem rất kĩ, đứa trẻ mắt sáng rực vì tìm thấy món mình thích, nhưng em lật xem giá tiền thì cái vui ấy vụt bay đi. Em vẫn còn nhỏ, Huân chẳng muốn nhìn em phải chắt chiu từng đồng từng cắc như vậy.

- Về nhà tôi giao việc cho làm mà trả lại.

Huân chưa đủ thân thiết để thẳng thắn nói chi tiền cho em. Và anh không muốn bất kì ai ỷ lại vào mình. Nghe anh lí giải như thế Huỳnh thấy cũng hợp lí, em đỡ khó xử hơn nhiều.

Đến gần lúc tính tiền, em bỗng quay lại quầy bút chì, bỏ lại cây bút cá sấu màu xanh khiến anh Huân đi phía sau chau mày.

- Tôi trả cho em luôn, yên tâm - Anh ngăn thằng bé lại.

Đứa trẻ ở thuê nhà anh không trẻ con như tuổi thật của nó. Và anh không hề thích điều đó. Khi đến quầy thu ngân, ngoài sức dự liệu của anh. Kể cả quyển sách và cây bút giá ba mươi nghìn đó cũng không vượt ngưỡng ba trăm. Tức là Huỳnh chỉ dám dùng một trăm bảy mươi nghìn để mua những thứ em cần. Điều đó khiến anh Huân nhức đầu quá.

- Muốn ăn gà rán không?

Tiền ăn anh Huân bao, thằng bé không cần lo lắng nữa mà đồng ý ngay. Huỳnh biết sau khi mua sách vở xong, anh phải quay về bệnh viện làm việc tiếp tục, nên em nhờ anh mua gà rán mang về nhà.

- Ngo Ngò này - Huân trả tiền gà rồi dắt bé ra ngồi đợi - Đôi khi cũng nên ích kỉ.

Anh muốn nhắc nhở em, Huỳnh hiểu mà. Em tự tin vỗ lưng anh.

- Dạ Ngò biết òi. Anh Huân, Ngo Ngò muốn ăn kem.

Em lắc qua lắc lại lấy lòng, anh đưa tờ màu xanh cho bé đi mua kem. Sau khi trả lại tiền thừa, anh lấy ra một trăm ba mươi nghìn đưa cho Huỳnh. Bạn nhỏ đón nhận bằng sự ngơ ngác.

- Đã bảo tôi trả giúp em kia mà.

- Về nhà Ngò sẽ làm việc trả nợ ạ.

Chủ nhà thành chủ nợ luôn rồi. Ngò cũng giỏi làm việc nhà lắm nên em không lo chuyện bị nợ tiền. Với cả khi anh trả lại tiền cho em, tức là anh muốn em giúp anh làm một ít việc. Đương nhiên bạn Ngò ngoan không từ chối rồi.

Tay cầm túi sách vở, túi gà rán, ly trà đào, tay kia vẫy tay tạm biệt anh Huân ngồi trong xe. Anh tra thêm một bộ chìa khoá nhà cho Huỳnh. Để sau này em từ trường về nhà có thể vào dễ dàng. Với nếu như nhà bị mất trộm một lần nữa thì Huỳnh ăn đòn no.

- Ăn xong vứt rác, dọn sạch sẽ bàn ăn nha Ngò.

Bạn tự nhắc nhở mình. Như vậy thì em sẽ không thể quên nhiệm vụ của mình được.

Ánh hoàng hôn dần mạnh mẽ, rõ ràng hơn. Chiếc xe màu đen đã đến tầng hầm bệnh viện. Trên tay người vẻ ngoài đứng tuổi ấy là một ly cà phê sữa. Cái này là Ngo Ngò đề xuất, xem ra thực đơn đồ uống trở về sau sẽ có thay đổi. Rao bước đến căn phòng làm việc quen thuộc, đi vào trong căn phòng sáng đèn. Biết ngay thằng nhóc đứng ở đây chờ mình mà.

Nhìn thấy Huân đã trở về, gương mặt Hiên bỗng ửng hồng. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má, như sự chịu đựng đã lâu. Đôi môi lạnh khô, run rẩy và van lơn những lời đáng tội nghiệp.

- Anh, Hành Tím xin...

- Cút!