- Giá»i thì há»i anh Huân Äi! - Huỳnh quát lên.
Äứa trẻ ngạo mạn khi nãy Äến cá»a nhà cãi lá»n vá»i Huỳnh, vì nhà nó mất hai cháºu hoa mà nhà Huỳnh lại có hai cháºu má»i nhìn y há»t. Lúc nà y Äã hoá ngượng ngùng.
- Không, không phải thì thôi.
Nói rá»i nó bá» Äi, Huỳnh Äầy khó hiá»u ÄÆ°a mắt nhìn theo. Trông rõ Än mặc bảnh bao mà nói chuyá»n nghe thấy ghét. Huỳnh lắc Äầu chán nản Äi và o nhà .
Thằng nhóc bưá»ng bá»nh ấy là Huá», em cá»§a anh Hoà ng nhà hà ng xóm. Anh Huân thưá»ng tặng hoa quả và ngược lại. Huỳnh biết mặt cả hai anh em nhà Äó, nhưng cáºu chưa nói chuyá»n bao giá».
Trong khi Huỳnh nằm vắt vẻo trên sofa chá» Huân Äi là m vá», á» bá»nh viá»n, trong phòng là m viá»c cá»§a anh. Hai Äầu gá»i cá»§a Hiên Äã chạm Äất từ lúc nà o.
- Hà nh TÃm xin lá»i anh...
Giá»ng Hiên run lên, và khoé mi Äẫm lá». Sá»± chá»u Äá»±ng vá» lâu dà i khiến Äứa trẻ không kìm ÄÆ°á»£c nữa. Nhưng anh Huân không há» chấp nháºn lá»i xin lá»i cá»§a anh.
- Nếu là m sai chá» cần xin lá»i thì cây bút nà o trên Äá»i cÅ©ng tẩy ÄÆ°á»£c rá»i.
Huân xếp áo khoác ngay ngắn trên ghế, ngá»i xuá»ng và thản nhiên pha trà . Hiên quỳ á» gần bà n là m viá»c cá»§a anh mà ngÆ¡ ngác. Sau Äó liá»n bò vá»i qua mà quỳ ngay trưá»c mặt Huân.
HÃt má»t hÆ¡i tháºt sâu, Hiên mếu máo:
- Anh Äánh Hà nh TÃm Äi ạ.
- Không.
Anh không còn muá»n dạy dá» em nữa, chuyá»n Äó còn nặng ná» hÆ¡n bá» anh mắng hay trách phạt nhiá»u. Hai bà n tay nhá» Äặt lên Äùi anh như bà n tay con mèo nhá» cá» lấy lòng. Hiên lay quần anh bác sÄ©.
- Em há»i háºn rá»i, em sẽ không...
- Nếu không phải là khi quay lưng bá» bá»nh nhân, thì há»i háºn những lúc nà y lúc nà o cÅ©ng muá»n mà ng.
Em cá» gắng quỳ cao hÆ¡n, Äặt cái Äầu nhá» cá»§a mình và o hai Äùi anh. Äôi mắt Äá» hoe, em Äã nghiêm túc kiá»m Äiá»m mình. Khi nghe những lá»i con trẻ cá»§a bá»nh nhi, anh phải ná»i da gà , và lòng nhói Äau tá»± mắng rá»§a chÃnh mình. Thá»±c sá»± Hiên Äã há»i háºn rá»i, thá»±c sá»± khi nà y em Äã hoà n toà n mù má»t tương lai sau nà y.
Vết dÆ¡ ấy sẽ biến thà nh bóng ma tâm là khiến em không còn tá»± tin vá»i thanh danh bác sÄ©, y Äức gì nữa. Ngay lúc nà y, thá»±c sá»± thằng bé cần anh chá» Äiá»m.
- Äứng lên Äi, chẳng ai ép em quỳ.
Huân vẫn má»t má»±c khưá»c từ. Anh vẫn chưa hoà n há»n, vá» chuyá»n chÃnh tai mình nghe tên bác sÄ© Äiá»u trá» lại là Äứa nhóc theo chân mình từ thuá» nó cháºp chững bưá»c và o nghá».
- Em khiến tôi cÅ©ng phải hoà i nghi chÃnh mình.
Thà nh tháºt mà nói, anh chưa dạy Hiên vá» chuyên ngà nh má»t ngà y nà o. Äiá»u anh dạy là Äá»i nhân xá» thế, là cách thằng bé sẽ là má»t ngưá»i tá» tế, là má»t bác sÄ© toà n tâm toà n ý vá»i bá»nh nhân. Bá»i vì lẽ Äó, khi biết nó trá» nên há»i hợt vá»i cái nghá» nà y, trong Äầu anh vô thức hiá»n lên:
- Hẳn ngưá»i ta Äã há»i ai dạy em thà nh má»t bác sÄ© như thế.
- Em sẽ không bao giá» coi thưá»ng dấu hiá»u bất thưá»ng nà o nữa.
Hiên há»i hả xin lá»i anh, cáºu Äã nghÄ© suy hÆ¡n má»t tiếng Äá»ng há» rá»i. Cáºu cần anh rÄn dạy cho tương lai sau nà y.
- Hà nh TÃm Äã là m anh thất vá»ng, Hà nh TÃm xin...
- Tôi ghét nhất là câu Äó - Huân ngay láºp tức cao giá»ng mắng - Nhất là phát ra từ miá»ng em.
Äá»t nhiên nháºn ra mình Äã nói phải những Äiá»u anh Äã dặn, Hiên ứa nưá»c mắt , nhá» giá»ng nói xin lá»i rá»i cúi Äầu không nói nữa.
Có lẽ mình Äã dà y vò nó nhiá»u rá»i. Tá»i mức má»t ngưá»i ngoà i xa lạ như Huỳnh phải há»i, anh ghét anh Hà nh TÃm lắm cÆ¡ à , anh mắng anh ấy nhiá»u thế kia mà . Má»i viá»c hôm nay như giá»t nưá»c trà n ly, khiến anh cÅ©ng nên rút kinh nghiá»m cho chÃnh mình.
- Hiên.
Cuá»i cùng anh cÅ©ng gá»i tên em rá»i, Hiên ngưá»c lên thưa:
- Dạ Hà nh TÃm nghe.
Huân cúi Äầu, cho em nhìn và o Äôi mắt mình. Chẳng ngạc nhiên gì khi thằng bé cụp mắt ngay láºp tức.
- Nhìn tôi.
Anh bác sÄ© Äã yêu cầu thì em không là m trái, Äôi mắt tròn xoe từ từ hiá»n rõ. Khoé mi vẫn còn Äá»ng nưá»c mắt.
- Äừng Äá» chuyá»n nà y xảy ra thêm má»t lần nà o nữa. Khi Äó ngưá»i viết ÄÆ¡n yêu cầu em thôi viá»c chÃnh là tôi.
- Dạ Hà nh TÃm nhá» rá»i - Hiên cúi Äầu dụi và o Äùi cá»§a anh - Em không bao giá», không bao giá» lặp lại sai lầm nà y nữa.
Anh Äã yên tâm má»t cách ná»a vá»i khi em nói Äiá»u Äó. Äứng lên, trưá»c Äó Äã Äỡ Äầu em xuá»ng Äá»m, bưá»c bình thản sang bà n là m viá»c.
- Giá» thì mang cái mông hư cá»§a bạn sang Äây, bạn Hà nh TÃm.
Từ bây giá» trá» Äi, Hà nh TÃm má»i chÃnh thức bá» doạ tÃm như cá»§ hà nh. Em Äã quỳ gá»i khá lâu nên không Äứng ngay, mà bá»nh nghá» nghiá»p cÅ©ng nói em không nên Äứng liá»n như váºy. Từng bưá»c nhá» như Äeo chì, di chuyá»n từ bà n nưá»c trà sang bà n là m viá»c cá»§a anh.
Hiên không dám ngẩng cao Äầu, ngoan ngoãn cúi ná»a ngưá»i lên bà n. Hai và nh tai dần á»ng há»ng, sau Äó Äá» á»ng lên. Nghe tiếng ngÄn bà n kéo, thưá»c va và o những thứ khác kêu lạch cạch, cÆ¡ thá» bạn Hà nh TÃm bá»ng á»n lạnh.
Bá»p
Anh Huân trưá»c giá» không thay Äá»i, kiá»m lá»i còn không thèm báo trưá»c bắt Äầu Äánh.
- Anh!
Bá»p
Thêm má»t lằn thưá»c mạnh mẽ rÆ¡i xuá»ng, quần phẫu thuáºt hằn lên nếp gấp rõ rà ng. Hà nh TÃm gá»i tiếng anh xong thì im lặng chá»u Äá»±ng. Phải nói, em may mắn hÆ¡n ngưá»i ta rất nhiá»u, khi em sai thì vẫn còn ngưá»i Äứng ra dạy dá», em nên biết trân trá»ng thì hÆ¡n.
Nếu là Hà nh TÃm, anh Huân chưa từng muá»n nương tay. Bá»i vì nó hay quên cái Äau Äá»n nà y mà tiếp tục không sợ, tiếp tục mắc sai lầm. Váºy nên những lá»i lầm lá»n như hiá»n tại, Hiên Äã chắc chắn tráºn Äòn nà y không phải cắn rÄng chá»u má»t lúc là xong.
Thưá»c Äánh ÄÆ°á»£c mưá»i cái, Huân má»i lên tiếng mắng nhóc Hà nh TÃm nà y:
- Là m viá»c thì qua loa, há»c hà nh thì không Äến nÆ¡i Äến chá»n.
Hà nh TÃm vùi Äầu và o hai cánh tay, anh lại sắp sá»a mắng em chuyá»n tên thuá»c Äá»c không trôi chảy rá»i. Nhưng anh không là m Äiá»u Äó, mà hung hÄng Äánh thêm nÄm thưá»c như trá»i giáng. Hiên cắn chặt rÄng.
Chuyá»n thưá»c sang tay không thuáºn, tay mặt vá» mạnh lên mông nó.
- Ai cho cắn rÄng?
Bá»p
Chân Hà nh TÃm cong xuá»ng rá»i duá»i thẳng lại ngay. Lần nà y thằng bé Äã ư a nhá» tiếng, nhưng không cắn chặt miá»ng chá»u Äá»±ng nữa. Thưá»c vá» lên Äá»nh mông như lá»i nhắc nhá», bạn Hà nh TÃm cháºt váºt mãi má»i nằm ngay ngắn lại.
- Tôi biết cái Äầu em khi Äó nghÄ© chuyá»n gì.
Tiếng thưá»c Äáºp và o da thá»t chưa bao giá» dá» chá»u. Hà nh TÃm hÃt thá» khó khÄn, từng hÆ¡i lạnh lẻo Äi và o vòm há»ng. Mông Äau như nưá»ng trên bếp lá»a, Hà nh TÃm nghe anh nói, nhưng cÅ©ng mong anh Äừng nói trúng.
Vừa giáng cho nó thêm ba thưá»c khiến thằng bé gục ngã, vừa lạnh lùng cất giá»ng:
- Nếu muá»n tôi ÄỠý tá»i thì cứ trá»±c tiếp nói, Äừng là m những trò thiếu khôn ngoan như váºy.
Những thưá»c cuá»i cùng Äau ká»ch liá»t, Hiên bấu chặt và o áo khoác anh Äặt lên bà n từ trưá»c. Huân thương thì má»i ÄÆ°a áo blouse cho em cà o móng tay và o. Thế mà nó nghÄ© mình Äá»i xá» thiếu công bằng. Lại còn là m trò không ai tin ná»i.
Bá»p!
- Äừng lấy tÃnh mạng ngưá»i khác ra là m trò Äùa.
Bá»p!
- Äau!
- Hư thì cá» mà chá»u.
Huân la nó là thế, nhưng Äã bá» thưá»c xuá»ng rá»i. Ngá»i và o ghế, Äỡ Hà nh TÃm Äang muá»n chui và o trú trong lòng mình. Anh Äánh cÅ©ng không Äếm kÄ©, nhưng chắc chắn không vượt quá nÄm mươi. Nếu muá»n anh nháºp vai ác thì nó muá»n là nh lặn trá» ra ngoà i cÅ©ng chẳng ÄÆ°á»£c.
- Anh tha, tha cho Hà nh TÃm ạ? - Em rụt cá» và o vai anh, lúc nà y má»i dám nấc lên và i tiếng.
- Không.
Ai Äá»i sá»ng cay nghiá»t như anh Huân. Mông Hiên bây giá» cÅ©ng phải chá» sưng, chá» Äá», lại còn Äã quỳ, Äã Äứng Äợi. Anh vẫn muá»n phạt em thêm.
- Anh ghét em...
Huân nhìn vẻ mặt sắp khóc cá»§a bạn nhá», Äà nh vá» Äầu nó mà dá» dà nh.
- Tha rá»i.
CÅ©ng Äã lâu anh không dá» Hiên như thế, thằng bé ÄÆ°á»£c nưá»c là m tá»i. Cứ day dưa như váºy, luẩn quẩn quanh chân anh chứ không thèm Äi nÆ¡i khác. Anh Äã lạnh nhạt và quên em khá»i tầm mắt, giá» Äây phải bù Äắp cho thằng nhá» thôi.
Lúc nà y, tin nhắn từ anh Hoà ng gá»i tá»i. Huân vừa bẹo má Hà nh TÃm, vừa trả lá»i.
"Xin lá»i vì em Huá» sang nhà lá»i qua tiếng lại vá»i bạn Ngò, hôm sau Huá» sang xin lá»i Ngò anh nhé"
Có lẽ là Huá» nhắn, nhưng câu cú thế nà y thì giá»ng bỠép nhắn chắc luôn.
Bạn Ngo Ngò á» nhà kiếm chuyá»n cho anh là m nữa rá»i.