Huá» Äi phÃa sau lưng Huân trong lúc chá» Huỳnh má» cá»ng nhà . Vừa nhìn thấy Huỳnh, em liá»n cúi thấp Äầu ngại ngùng. Suy cho cùng cÅ©ng lá»n tuá»i hÆ¡n, mà mình lại há»ng hách nạt ngưá»i ta.
- Xin lá»i Ngo Ngò nha.
Huỳnh hứ má»t tiếng, kiêu ngạo kêu hai ngưá»i Äi và o nhà nhanh lên. Bác Huân nhìn bạn nhá» nà y chá» có thá» nhá»n cưá»i, Äâu phải lúc nà o bạn cÅ©ng ÄÆ°á»£c hất cằm cao lên như thế.
Những ngưá»i nhà Äó và o bên trong, vì trá»i bắt Äầu trá» gió, lạnh lẽo.
- Khi nà o Hoà ng tá»i? - Huân chuyá»n hưá»ng sang bếp mà há»i.
- Anh Hoà ng há»ng tá»i Äâu, ảnh báºn lắm - Huá» than thá» rá»i nằm á»ch ra sofa.
Vắt rau ÄÆ°á»£c rá»a sạch Äặt lên bà n, anh Äá»nh lấy ba quả cà chua nhưng phải vươn tay lấy má»t quả nữa vì gương mặt vô cùng ghét bá» cà chua cá»§a Ngo Ngò.
Không thÃch thì anh cho Än Äến lúc nghiá»n luôn.
Thấy thằng nhóc Huá» là biết qua Äây Än ké. Nhưng mưá»i lần như má»t, nó chưa bao giá» giúp anh Huân nấu nưá»ng hay dá»n bà n ghế gì cả. Huân nhá» em bÄm thá»t, em lại vác dao ra gặp nó.
- Nè ngá»i dáºy Äi. Dáºy bằm thá»t mau.
Bá» lay ngưá»i nên Huá» khó chá»u Äứng lên, Äà nh bấm bụng ngá»i xuá»ng phụ hai ngưá»i há». Trưá»c mặt anh Huân thì nó ngoan ngoãn lắm, chứ nhà mà có má»t mình Huỳnh thì thằng nhá» chấp nháºn quáºy tan nhà nát cá»a vá»i em luôn.
- Trưá»ng em nháºp há»c chưa Bún?
Bún là cái tên anh Hoà ng vá»i anh Huân hay gá»i nó. Tuy nhiên, vì không ưa thÃch Huá» là bao, Huỳnh nhất quyết không gá»i nó bằng Bún. Bún chá» sắt thá»t thà nh hạt lá»±u, trong khi anh Huân yêu cầu sắt ra hạt tiêu, nó chẳng biết sợ là gì.
- Trưá»ng em mai nháºp há»c nè anh.
- Váºy là giá»ng trưá»ng cá»§a em Ngò rá»i.
Huân chuyên tâm nhặt rau, luá»c bánh phá» và mì, Äâu Äá» tâm hai Äứa nhóc Äang Äánh lá»n á» phÃa sau. Nhà hôm nay Äãi hai bạn nhá» vừa món phá» vừa món mì Ã, anh Huân chu Äáo quá trá»i.
Bất chợt quay lưng lại, tụi nhá» trá» tay sao ká»p.
- Äang nghá»ch gì Äó?
Huỳnh nhá»n không ÄÆ°á»£c nữa, thằng bé chá» tay và o ngưá»i Huá», la lá»n má»t cách uất ức:
- Huá» quấy, không chá»u bÄm thá»t ạ!
Trông anh Huân Äiá»u bá» cau mà y khó chá»u, em Äắc chà chắc chắn sẽ ÄÆ°á»£c nghe anh mắng Huá». Nhưng anh Huân không nhặt rau nữa, xoay ngưá»i, tá»±a lưng và o thà nh bếp. Lạnh giá»ng nhắc nhá» Huỳnh:
- Gá»i anh Huá».
Huỳnh Äà nh cắn rÄng nghe lá»i.
- Anh HuỠạ.
- Còn nữa - Giá»ng anh cà ng nghiêm nghá» hÆ¡n - Cái tay hư chá» và o ngưá»i anh Äâu?
Lúc nà y Huỳnh thay Äá»i sắc mặt thì Äã muá»n. Em Äã chú tâm Äến tâm trạng cá»§a anh má»i lần mình quá Äắc chÃ, hay thói quen xấu anh nhắc nhá» mãi. Nhưng em thấy cái mặt anh bình thưá»ng Äến bình thản luôn á.
- Anh, Ngo Ngò...
Em mếu mặt, xoè tay mình ra. Anh giữ tay em và Äặt những Äầu ngón tay mình lên, gõ gõ như má»t mặt thưá»c thá»±c thụ.
- Lần nà y là lần cuá»i tôi nhắc nhá» chuyá»n em chá» tay và o ngưá»i khác.
- Dạ Ngò rút kinh nghiá»m, em không dám nữa... - Em cá» gắng vừa lắc Äầu vừa xin lá»i anh, nhưng mà anh chưa vui.
Huá» không dám há»n vá»i anh Huân, vì nó sợ sẽ bá» mắng y há»t như Ngo Ngò. Vì váºy rất ngoan Äã cúi ngưá»i bÄm thá»t rất thà nh thạo. Trá»i Äã tá»i, mục ÄÃch anh gá»i Huá» sang nhà cÅ©ng Äá» Än cÆ¡m cùng. Anh cho hai Äứa ra ngoà i phòng khác chÆ¡i, má»t mình bản thân anh có khi còn là m nhanh hÆ¡n.
Và tháºt sá»± anh Äã chứng minh Äiá»u Äó.
Hai Äứa chá» Äợi không lâu thì Äã có má»t bà n Än thá»nh soạn. Äã lâu Huá» không ngá»i Än cùng ngưá»i khác, nhá» anh giúp mà em rất vui. Thằng bé Än uá»ng ngon là nh và ngoan ngoãn trả lá»i những gì anh há»i.
Ai chẳng thÃch ÄÆ°á»£c ngưá»i ta há»i thÄm, quan tâm.
- Sao anh Hoà ng hong qua Äây váºy... anh Huá»? - Dù chưa quen miá»ng, nhưng thôi, Ngò Äã cá» thì Huân không nỡ mắng.
- Anh Hoà ng báºn, gần nháºp há»c, "thư Äòi triá»u táºp" từ nhà trưá»ng gá»i vá» hoà i.
Huá» dá» dà ng xá» là lát cà chua trong phần rau trá»n cá»§a mình, trong khi thằng bé ngá»i kế bên vô cùng khá» sá». Thấy cÅ©ng Äáng thưá»ng nên Äá và o chân nhóc.
- ÄÆ°a qua bát anh mau - Huá» nói tháºt khẽ.
Ngo Ngò hiá»u ý, Huân vừa rá»i khá»i bà n Äá» nghe Äiá»n thoại là em là m ngay. Anh Huân có Äứng canh hai em Än Äâu, phải má»t lát sau anh má»i quay vá» bà n. Äi qua gian bếp khi nãy mình vừa nấu nưá»ng, nhìn những hạt gia vá» bá» vươn trên mặt bà n, lúc nà y má»i ÄÆ°á»£c dá»p nhìn kÄ©.
- Cà chua Än ÄÆ°á»£c không Ngò?
Vừa thá»±c hiá»n phi vụ nguy hiá»m nên nghe anh Äiá»m tên, bạn nhá» liá»n giáºt mình. Qua loa trả lá»i Än cÅ©ng ngon, mà chẳng biết anh Huân Äã trầm mặt.
- VỠnhư nà o?
- Chua, chua ạ - Thằng bé chá»p chá»p mắt, xin anh hãy tin Ngò.
Huân gáºt gù, ngá»i xuá»ng, khuấy tách trà trong tay.
- Có mặn không?
Cái nà y dá» , Huỳnh không suy nghÄ© nhiá»u Äáp ngay:
- Là m gì có, chua ơi là chua - Em ca thán.
Khi nà y, anh nhìn sang bạn Huá» Äang nhÄn nhó mặt.
- Cà chua có mặn không Bún?
- Lát có lát không ạ.
Không hiá»u sao lát cà chua từ bát cá»§a Ngò siêu mặn, siêu khó Än. Huỳnh lẫn Huá» Äá»u là m ngÆ¡, gương mặt há»t như che giấu tá»i ác. Trông hai Äứa qua lÄng kÃnh cá»§a anh cứ như hai con cún cá» gắng qua mặt chá»§. Nhưng mà tụi nhá» sao mà khá» ghê.
- Lúc trá»n rau cho Ngò, tôi Äá»nh cho ÄÆ°á»ng Äá» em dá» Än hÆ¡n - Huân khuấy tách mạnh hÆ¡n - Nhưng cho nhầm muá»i và o.
- Em biết ngay mà ! - Huá» Äáºp bà n Äắc ý, sau Äó nó chá»t dạ cúi Äầu.
Huân nghiêng Äầu, giả vá» ngạc nhiên:
- Lạ quá, bát rau cá»§a Bún thì tôi chẳng thêm ÄÆ°á»ng, cÅ©ng chẳng thêm muá»i.
Tá»i dÄ©a và thìa cÅ©ng không dám cầm tiếp nữa, Huá» bặm môi, Äan xen tay và o nhau. Bạn Ngò ngá»i bên cạnh mặt cÅ©ng tái mét.
- Cái mặn cá»§a em nói là từ Äâu ra ấy nhá»?
Ngo Ngò lo lắng nhÃu nhẹ mảnh áo bé tà cá»§a anh Huá», nhưng em cầu cứu sai ngưá»i rá»i. Anh Huá» cÅ©ng chá» biết cúi Äầu có dám nói gì Äâu.
Như Äã hiá»u hai bạn nhá» từng là m viá»c gì, anh không há» tức giáºn mà Äứng lên. Tiến lên tá»§ lạnh nhẹ nhà ng lấy má»t quả cà chua tròn và chắc thá»t. Cắt thà nh lát nhá», vừa Än vá»i miá»ng bạn Ngo Ngò, sau Äó cho và o bát rau trá»n vá»n Äã vÆ¡i hết cà chua cá»§a em.
- Tôi Äứng á» Äây, giá»i thì qua mặt tôi xem.
Huỳnh gần như chết trong lòng, nhưng em Äâu dám là m cà ng. Ngoan ngoãn cầm thìa lên, xúc từng lát cà chua Äá» tươi cho và o miá»ng. Em ngáºm ngùi, ngÄn cho mình Äừng khóc.
Anh Huá» á» kế bên không còn hứng Än nữa, vá»i bát Äã sạch sẽ rá»i. Äá»nh Äứng lên và chạy thì Huân lên tiếng:
- Bún Än xong chưa?
- Xong rá»i ạ - Bạn cÅ©ng không còn mạnh dạn như lúc ban Äầu nữa.
- Än xong thì ra phòng khách Äứng úp mặt và o tưá»ng.
Bạn Bún thì ká» bạn Bún, trong mắt anh có Äứa nà o lá»n Äâu. Nó cãi cÅ©ng không dám, nghe lá»i mà Äi ra ngoà i. Anh Hoà ng ká» vá»i Bún, anh Huân là bác sÄ©, không ngoan là anh tiêm chết nó luôn.
Ká» ná» ra nhìn bức tưá»ng Äầy hoạ tiết hoa vÄn Äẹp Äẽ, Huá» buá»n bã úp luôn cái mặt cá»§a mình và o tưá»ng, tay không thèm khoanh. Nhưng mà anh Huân vừa bưá»c ra thì nó Äã vá»i Äứng thẳng lưng, nghiêm chá»nh khoanh tay trưá»c ngá»±c, mắt song song vá»i tưá»ng cá»±c kì tiêu chuẩn.
Thì ra cũng biết sợ.