Bá»n mươi lÄm phút ká» từ lúc Huá» bá» phạt Äứng góc. Huỳnh Äã Än hÆ¡n ná»a quả cà chua, má»t ká» lục chưa từng có. Má»i lần ÄÆ°a cà chua Äến gần miá»ng, sá»± chua tanh khiến em buá»n nôn. Nhưng mà Huân nhìn em gần như nuá»t lấy tâm há»n bé bá»ng nà y, có mưá»i lá gan cÅ©ng khôn sao nôn ná»i.
- Ngo Ngò, hức Än xong rá»i ạ...
Chưa bao giá» Än uá»ng mà em áp lá»±c như thế, nưá»c mắt cÅ©ng tá»± rÆ¡i lả chả. Nhưng cÅ©ng may mắn là em Äã khóc khi Än hết bát cà chua, chứ em báºt khóc lúc Äang Än thì không biết pháºn Äá»i nà y cuá»n bay vá» Äâu.
Mà n hình Äiá»n thoại hiá»n thá» cuá»c trò chuyá»n cá»§a hai anh lá»n, anh Huân bảo anh Hoà ng sang Äây dạy dá» bạn Bún cá»§a anh nà y. Nói thế mà anh Hoà ng cÅ©ng ok.
Huá» Äứng má»t tiếng Äá»ng há» Äầu gá»i bắt Äầu má»i, như có những con ong châm chÃch và o hai chân nhá». Khó chá»u nhưng không biết là m sao cho khá»i.
Bá»ng có tiếng chuông, tiếng cá»a má», tiếng ngưá»i lạ nhưng mà quen quen.
Hoà ng tá»i rá»i! Thằng bé không dám quay Äầu lại nhìn. Rá»i Ngo Ngò vá»n Äang ngá»i Än trong bếp cÅ©ng Äi ra, bạn nhá» ra ghế sofa nÆ¡i quay lưng lại vá»i Huá». Hai Äứa bạn vá»n Äá»u trong lòng Äang nảy lá»a y há»t nhau.
Anh hai cá»§a Bún có tóc mái dà i gần chạm Äuôi mắt, khiến Huỳnh không nhìn rõ ánh mắt anh, vô thức lùi lại và i bưá»c. Anh Hoà ng hiên ngang bưá»c và o, nhưng mà anh Huân nhắc phải xếp già y lại Äà ng hoà ng thì anh Hoà ng cÅ©ng phải quay Äầu lại xếp cho ngay ngắn thôi.
- Chà o bạn Ngò, anh má»i Äến.
Ngo Ngò mãi nhìn ngưá»i Äã gặp nhiá»u nhưng chưa Äứng á» khoảng cách gần như váºy nên em ÄÆ¡ mất và i giây, rá»i má»i nhá» mà phản ứng lại:
- Ngò chà o anh ạ.
Thấy cục ú Äấy không biết là m gì, cứ lắc tá»i lắc lui mãi, Huân thá» dà i quay sang chá» bạn Huá».
- Không ra chà o anh hai à Bún?
Huá» Äợi câu nà y từ nãy tá»i giá». Mà n gặp nhau rá»i chà o há»i cá»§a bá»n con ngưá»i nà y lúc nà o cÅ©ng sượng. Nhưng sượng là khi có má»t ngưá»i mang quà bánh tá»i, ngưá»i kia cảm Æ¡n, ngưá»i ná» má»i nưá»c thôi. Còn bây giá» không có sượng, chá» có sợ.
Quần áo không ká»p thay ra, Hoà ng mặc cả sÆ¡ mi quần tây Äi từ trưá»ng vá» Äây. Những ngà y cáºn ngà y bá»n trẻ nháºp há»c chưa bao giá» trôi qua dá» dà ng. Ngá»i xuá»ng ghế, bên cạnh có anh Huân bình tÄ©nh rá»a tách bằng nưá»c sôi, có bạn Ngo Ngò im ru ngá»i ngoan không dám cá» Äá»ng.
- Bún.
Hoà ng cúi ngưá»i lau những tách li mà Huân ÄÆ°a cho, tiá»n thá» gá»i Bún qua Äứng cạnh mình.
Còn Äâu anh Huá» nghênh ngang, anh Huá» bây giá» là cá»ng bún thiu. Nó Äứng á» giữa anh hai nó và cái anh vừa má»i phạt nó Äứng góc. Huá» Äau khá» ngáºm ngùi, tay Äan và o nhau lo lắng.
Lần nà y Huân lên tiếng trưá»c:
- Nếu Ngò nháºn lá»i, không nói dá»i thì anh Bún có bá» phạt lây vá»i em không?
- Dạ hong... - Em dụi mắt, em thá»±c sá»± không suy nghÄ© thấu Äáo như thế.
Hoà ng tiếp lá»i:
- Bún á»§ng há» em Ngò nói dá»i à ?
- Vâng ạ - Giá»ng Bún bắt Äầu run, con tim nhá» bé cá»§a em sẽ nhảy ra khá»i lá»ng ngá»±c mất.
- Thế là có ngoan không?
Huá» bất chợt nhìn qua anh Huân, anh Huân còn báºn pha trà . Nhìn qua Ngo Ngò, Ngo Ngò cÅ©ng Äang nưá»c mắt già n giụa.
- Trả lá»i.
Anh hai nó hạ giá»ng nhắc, nó má»i giá»±t mình, vá»i lắc Äầu.
- Thế, thế là hư... ạ.
Trả lá»i rá»i em như có má»t tảng Äá Äè nặng Äầu, không Äá»§ nghá» lá»±c ngưá»c lên nhìn vẻ mặt cá»§a anh hai nữa. Hoà ng không lên tiếng nữa, Äôi mắt ÄÄm chiêu và o tách li anh lau sạch bóng. Anh Huân ngá»i Äấy cÅ©ng nhìn thấy, tá»±a tay và o Äá»m ghế.
- Anh Hoà ng phạt em Bún nhé?
Anh Huân không thÃch nói lòng vòng, nhưng má» lá»i như thế hợp ý Hoà ng rá»i. TÃnh anh Hoà ng chưa từng muá»n nói như thế, anh muá»n em Bún tá»± nháºn lá»i.
Khi câu há»i tiếp thu và xá» là xong, gương mặt Huá» méo xá»ch, hai hà ng nưá»c mắt chảy ra. Dù em Äã nhá»n khóc Äá» cả mặt thì vẫn rất trách nhiá»m vá»i tá»i trạng cá»§a mình mà gáºt Äầu Äá»ng ý.
- Thôi Äừng mà ... hức Ngò xin lá»i...
Cuá»i cùng Ngo Ngò không kìm lại ná»i nữa phải lên tiếng. Em nưá»c mắt nưá»c mÅ©i Äi tá»i ôm anh Huá». Vì Huỳnh ÄÆ°a cà chua cho anh Än giúp, anh là Äá»ng loã , Huỳnh má»i là chá»§ mưu.
- Ngò sai mà oaaa!
Chưa bao giá» em thấy ngưá»i khác khá» sá» vì em. Huỳnh không thá» chá»u ÄÆ°á»£c, em khóc lóc thảm thương, lắc cái Äầu nhá» không cho anh Hoà ng Äánh anh Huá». Khi ấy bác Huân vừa lúc pha xong hai tách trà gừng. Chá» có hai tách mà thôi.
Hoà ng không Äá»nh chiá»u lòng Huỳnh, anh không Äá» lá» má»t vẻ xót xa nà o. Bình thản cầm má»t tách trà nóng lên. Hai anh lá»n cứ thản nhiên như thế, Huỳnh bắt Äầu hoảng.
Em giẫm chân xuá»ng Äất, trong tiếng khóc nức ná» bạn Ngò nhắc vá» cà chua.
- Anh Huân, Ngò sai rá»i Ngò bá» Än cà chua hu hu hu anh Bún có Än mà .
- Bình tĩnh lại xem nà o.
Huân cau mà y yêu cầu em, em cÅ©ng chá» có thá» bá»t miá»ng không khóc nữa. Lúc nà y những tiếng nấc dần xuất hiá»n rõ rà ng hÆ¡n. Hoà ng không nhẫn tâm nhìn hai bạn nhá» sợ hãi mình mà khóc oà , Äà nh vá» lưng em Ngò và i cái trấn an.
- Anh Hoà ng Äừng phạt anh Bún, hức - Em quay sang nÄn ná» anh, tay vẫn ôm chặt anh Bún.
Tiếng anh Hoà ng thá» dà i, sau Äó là tiếng tách ÄÆ°á»£c Äặt xuá»ng bà n má»t cách cẩn tháºn. Anh Äứng lên Äỡ lưng, tách bạn Ngò ra.
- Ngoan nà o - Hoà ng lại dùng giá»ng dá»u dà ng mà dá» bạn Ngò Äang khóc nấc lên - Anh Huân dá» bạn bé Äi nà y.
- Cứ Äá» nó khóc.
Huân chẳng mảy may tá»i bạn Ngo Ngò. Anh chá» Äá»nh cho em xem vì em mà Huá» bá» phạt lây, phản ứng cá»§a em dữ dá»i như thế, anh nghÄ© rÄn Äe bao nhiêu cÅ©ng Äá»§ rá»i.
- Ngo Ngò dạ - Huân vươn tay, xoay ngưá»i Huỳnh hưá»ng vá» mình.
- Dạ, hức, Ngò nghe.
- Em biết ÄÆ°á»£c bản thân em cần Äáp ứng những loại thá»±c phẩm nà o không?
Huỳnh lắc Äầu. Giá»ng anh cÅ©ng dần dá» chá»u hÆ¡n.
- Nhưng tôi thì biết - Sau Äó liá»n Äanh giá»ng - Nên tôi bảo em Än thêm cà chua, tôi cần phải giải thÃch vá»i em không?
- Dạ hong cần, anh ÄÆ°a rau gì Ngo Ngò cÅ©ng Än ạ, hu hu Ngò xin lá»i anh...
Do bá» doạ y há»t Huỳnh nên Huá» Äứng cạnh cÅ©ng chảy nưá»c mắt ròng ròng, nhưng em nhá»n mà nấc từng tiếng bé xÃu. Anh Hoà ng không nhìn kÄ© cÅ©ng chẳng biết nó khóc. Anh thá»i cho mặt trên nưá»c trà gừng Äỡ nóng rá»i ÄÆ°a cho Huá».
Anh Huân Äã thoả thuáºn xong vá»i bạn Ngò. Còn Huá» uá»ng xong rá»i cÅ©ng bắt Äầu mếu máo.
- Anh Hoà ng, Ngò há»ng nói dá»i nữa, anh Hoà ng Äừng...
- Anh biết rá»i - Hoà ng vá» lưng an á»§i em.
Anh Huân Äá»c ác Äã thà nh công doạ bạn Ngò mà chẳng tá»n sức Äánh mắng gì. Nháºn ÄÆ°á»£c kết quả như ý, anh ra hiá»u cho anh Hoà ng thôi Äừng là m khó Huá» nữa.
Hoà ng nhắc Huá» khoanh tay, sau Äó nhẹ nhà ng há»i:
- Äã xin lá»i em Ngò chưa?
- Rá»i ạ - Giá»ng em trong trẻo, vẫn còn nưá»c mắt Äá» trà o ra.
- Còn...? - Hoà ng khẽ nhắc nhá», em Huá» hiá»u mà .
Hai tay quá»t nưá»c mắt trên mặt, Huá» bưá»c những bưá»c nhá» sang anh Huân. Dù em rất ghét phải nói lá»i xin lá»i, nhưng Äây là má»t thói quen tá»t, em phải táºp dần.
- Em xin lá»i anh Huân - Bún hÃt mÅ©i - Em qua mặt anh.
Bún khá», Bún bá» anh hai nạt mấy tiếng Äã thà nh chú bé Äần. Hoà ng sá»a vá»i cho em.
- Em còn dám lén lút giúp ngưá»i khác là m những chuyá»n chẳng nên là m nữa hay không?
- Dạ không ạ - Bún lắc Äầu Äáp lại.
Cho em Huá» uá»ng hết trà gừng thì anh Hoà ng má»i bế em ra vá». Ngo Ngò từ lúc nà y không còn ghét anh Huá» nữa, em gá»i Huá» là anh Bún rất quen miá»ng rá»i.
Nhưng Äoạn tin nhắn không chá» ká» vá» má»t sá»± viá»c như thế. Qua lÄng kÃnh ô tô, Huá» Äã thấy vẻ mặt không vui cá»§a anh hai. Huá» biết anh còn giáºn chuyá»n em sang nhà cãi nhau vá»i Huỳnh.
Äến cá»ng nhà , sá»± tức giáºn lá»n mạnh, luá»ng khà dữ Äó áp bức nó. Äến cá»a nhà , chân em Äã bưá»c tháºt nặng ná». Trái tim Äáºp trong ngá»±c pháºp phá»ng, nó cÄng thẳng từ từng Äá»ng tác cá»§a anh hai. Khi em tháºt sá»± buông lá»ng cảnh giác, Äá»nh ra phòng khách báºt TV thì anh Hoà ng lạnh giá»ng yêu cầu:
- Và o phòng là m viá»c quỳ gá»i Äi.