Chapter 10: 10. Đô Đô

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 9917

Hôm nay anh Huân không vui.

Anh đến bệnh viện như thường lệ. Mua một li cà phê, đi ngang những đồng nghiệp khác mà không nói gì. Vừa được trưởng khoa khen có tiến bộ, Hành Tím định khoe với anh nhưng rồi cũng chẳng dám.

Mãi đến khi có video call từ Ngo Ngò, biểu cảm trên gương mặt anh mới dịu dàng hơn.

- Anh Huân đón Ngò đi học ạ! - Khi em vui em sẽ ngân dài những chữ ạ, và bây giờ cũng thế.

Huân khẽ cười, nhân lúc nghe Ngò kể về những gì mình tìm hiểu được về các bệnh lí anh cho, Huân lặng lẽ chụp màn hình. Đó là ảnh Ngo Ngò đáng yêu trong bộ đồng phục trường cấp hai. Đến lúc khai trường, anh sẽ chụp thêm vài tấm em mặc đồng phục trường phổ thông nữa.

Vừa sắp xếp tài liệu lại cho Huân, anh Hiên bắt gặp một tờ giấy A4 vẽ hình nguệch ngoạc. Một cục gì đó màu xanh lơ, một cục khác nhỏ hơn màu cam, dưới chân nó có một cục u tròn màu xám. Hiên ngắm nhìn mà mường tượng, nó quá trừu tượng, thật không biết đứa trẻ mẫu giáo nào yêu mến bác Huân vẽ đây.

- Ngo Ngò vẽ, đừng nhìn nữa.

Ngay tức khắc Hiên đã biết mình phải lui một bước. Sự cưng chiều ngập tràn trong ánh mắt của anh Huân, Hành Tím đã thua Ngo Ngò rồi đó sao?

- Đừng có lo.

Huân bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc một cách nhanh gọn, có lẽ gấp về nhà lắm rồi. Trước khi rời khỏi phòng làm việc, quay đầu, nhắn nhủ với Hành Tím đang buồn:

- Tôi đối xử với hai bạn y như nhau thôi.

Nói cho Hành Tím yên tâm, không lại tìm chuyện lặt vặt báo ứng anh. Đến lúc đậu xe trước cổng nhà, đã thấy Huỳnh đang ôm một chú chó trắng lông xù rất lớn, cả người em như đắm chìm vào bộ lông trắng mềm ấy. Bất chợt Huân cau mày, giọng cũng cọc cằn hơn:

- Ngo Ngò có định đi học không?

Tiếng gọi thật quen, Huỳnh đã nhìn thấy chiếc xe màu xanh này đỗ trước cổng từ lâu, nhưng em không dám tiến lại vì nghĩ nhầm người. Thì ra là anh Huân thật.

- Lần đầu tiên cũng là lần cuối, em bị cấm chơi đùa với những bạn cún nhiều lông.

Vì em bị dị ứng. Hơn nữa vô tình hít phải lông tơ của cún, lâu ngày sinh bệnh. Anh không mắng, ngược lại dùng giọng dịu dàng nhưng chắc nịt. Huỳnh đồng ý, mà cũng hứa với anh thật bài bản.

- Huỳnh hông chơi với bạn ấy nữa ạ...

Nhìn thấy em cúi mặt khi chia tay bạn cún, vừa ngồi vào xe, Huân đưa ngay cho em con cá nóc bông mà em để quên trong bệnh viện. Nhận về cá nóc béo, mắt Huỳnh sáng hẳn.

- Anh ơi - Huỳnh bỗng giơ cá nóc lên - Bạn này tên Đô Đô đó.

Còn chú hải cẩu tên Rê Mí, bạn gấu hồng tên Vàng, bạn ếch bự thì Màu Chanh. Dù tỏ vẻ ngó lơ em nhưng những cái tên thiếu sự liên kết này anh đều nhớ rất rõ. Anh Huân quan tâm tới Huỳnh nhiều mà anh Huân không bày tỏ. Vì thế khi anh không đáp màn giới thiệu bạn Đô Đô, gương mặt em chợt buồn đi.

Đến trường, dẫn Huỳnh đến phòng học, Huỳnh chọn chỗ ngồi rồi thì anh cũng ngồi xuống bên cạnh. Lớp em không đông nên phụ huynh ngồi cùng các cháu vẫn đủ.

Bình thường ở phòng hội chuẩn, anh còn thiếu kiên nhẫn mà bảo mọi người luận cho nhanh vào. Nhưng bây giờ nhìn Huỳnh nắn nót viết từng chữ trên tờ sơ yếu lí lịch, anh bắt buộc phải hít thở thật sâu, ngăn cho mình đừng la em nhỏ.

- Chỗ sở thích em hông biết ghi gì cả.

Huỳnh than thở, anh cũng gật gù. Có lẽ cô giáo chủ nhiệm của em đã nghe nên nhắc nhở mọi người hãy điền cho đủ. Cô muốn được hiểu các em rõ hơn.

- Ngò thích đi chơi này - Anh Huân gợi ý.

Cậu có thèm nghĩ ngợi nhiều đâu, ghi luôn vào mục sở thích đang trống ấy. Xong sơ yếu, xong chọn tổ hợp, lớp em bầu cả cán sự lớp khi có sự tham gia từ các phụ huynh. Khi anh Huân đinh ninh Ngo Ngò giống mình, ghét nhất là làm cán sự thì thằng bé đã hồ hỡi xung phong làm lớp trưởng.

Tuy nhiên bạn Ngò không đắc cử, một bạn nam tên Hải đã thành công trở thành chức vụ Huỳnh muốn. Bù lại Huỳnh được làm tổ trưởng, coi như giải an ủi em.

Xong chuyện, chỉ còn đăng kí đồng phục. Phải chật vật bốn mươi phút mới xong, Huỳnh vui vẻ nắm tay anh Huân ra về. Huân đưa em về nhà luôn rồi mới trở về bệnh viện.

Chờ bóng xe Huân khuất dần, Huỳnh nhếch mép. Quay đầu, bạn lông xù kia rồi.

- Bạn cún ơi Ngò về rồi nè!

Huỳnh nhón chân, vẫy tay thật cao cho cún thấy. Thế là cậu ngồi trước cổng nhà chơi đùa với bạn xù bông, ở một nơi anh Huân đã lắp đầy camera vì chống trộm.

Qua màn hình vi tính trong phòng khám, Huân bực mình nhưng không thể làm gì ngay được. Hành Tím biết anh đang quạu, anh nhỏ thông minh chạy đi ngay và luôn.

Chơi đến khi chị chủ nhà bạn cún về, chị đó tên là Hương, chỉ vừa mới chuyển nhà đến đây thôi. Ngo Ngò đi theo bạn cún qua nhà của chị. Chị thấy Huỳnh dễ thương nên cũng mời em vào ăn bánh.

- Chị ơi bạn cún tên gì vậy ạ?

- Bạn cún tên Súp Lơ - Chị Hương cùng em xoa đầu bạn cún.

Vì cách nói chuyện của Huỳnh đã qua sự chấn chỉnh của anh Huân, nên em đã gây thiện cảm với rất nhiều người lớn. Kể cả chị Hương. Chị Hương thích cách em gọi cún chị nuôi là bạn, chứ không phải con hay nó. Hương vui vẻ ngỏ lời mời Huỳnh ở lại đây ăn tối cùng chị.

- Chị sống có một mình thôi, buồn lắm.

- Ngò ở lại ạ!

Em vui vẻ đồng ý, điều đó khiến chị Hương rất vui. Huỳnh chơi cùng Súp Lơ đến tám giờ, sau đó được chị Hương mời ăn một bữa siêu ngon. Chị Hương rất nhẹ nhàng, nói lời thật dễ nghe. Quan trọng nhất, chị không ép Ngò ăn cà chua.

- Ngò biết chơi bài tây không?

Chị giúp em lau mặt cho sạch sẽ, cũng chín giờ tối rồi. Thế là từ bài lá, cờ vây, cờ cá ngựa, những lần cờ tỉ phú nữa, hai người chơi hăng say. Lâu quá mới có một người nữ chơi cùng em, Huỳnh vui quá mà chơi cùng chị tới tận nửa đêm rồi ngủ quên luôn.

Mười hai giờ, anh Huân đi làm về. Đã soạn sẵn trong đầu một bài văn dài giáo huấn thằng nhóc cứ thích nghịch với cún. Nhưng từ cổng nhìn vào, tối mịt mù. Huỳnh đi chơi không thèm thông báo.

Huân nhìn đồng hồ đeo tay, nghiến răng.

Mười hai giờ đêm đã mệt rã người, Huân phải hỏi từng nhà ai còn đèn sáng, đến nhà chị Hương thì được biết em Ngo Ngò đã ngủ say cùng bạn cún tên Súp Lơ. Huân im lặng không nhận xét gì, chào tạm biệt chị rồi bế Ngò về nhà.

Không thể vứt em lên giường là xong. Huân giặt khăn bông bằng nước đun nóng, cởi bỏ bộ quần áo ám đầy lông, Huân đay nghiến lau người cho em. Vậy mà ngủ say như thế cũng vùng vẫy khiến anh muốn lau cho em sạch cũng khó.

- Mai thức dậy biết tay tôi.

Huân nhíu mày, bế Huỳnh tựa vào lòng mình, vỗ phấn lên người em, rồi mặc cho bạn nhỏ một cái quần thun rộng. Sau đó đắp chăn cho Huỳnh, tắt đèn và bật lại đèn ngủ đã chỉnh ánh vàng. Huân trở về phòng cũng mau chóng đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau, có một bạn Ngò đứng khoanh tay mếu máo nghe anh mắng.

- Bây giờ giỏi quá rồi, tôi dọn đồ cho em chuyển trọ nha?

Huỳnh vội vàng lắc đầu, năn nỉ:

- Đừng mà...

Em run lắm rồi, vẻ mặt và lời nói của anh Huân không hề giống như đang đùa. Huỳnh muốn nhào vào lòng anh mà xin xỏ. Tuy nhiên anh Huân bảo Huỳnh khoanh tay.

- Ngo Ngò xin lỗi anh, Ngo Ngò hết dám nữa.

Em tìm mọi cách chỉ mong anh đừng đuổi. Huỳnh biết đêm qua anh phải tìm em, đưa em về nhà nữa.

- Anh Huân đi làm về mệt mà Ngò lại bắt anh Huân đi tìm, Ngò hư...

Cái miệng nhỏ mếu máo nhận mình không ngoan. Huân chống cằm, trên tay đã cầm sẵn thước nên tiện thể mà vỗ mông em bôm bốp.

- Nhưng tôi không muốn cho em trọ nữa.

Anh chỉ hù nên sự hù của anh thật nghiêm trọng, Huỳnh đã sợ hãi mà rưng rưng nước mắt.

- Tôi có cho em chơi với bạn Súp Lơ không?

- Dạ không ạ - Huỳnh khoanh tay chặt hơn, lắc đầu đáp lại.

Huỳnh nhớ rồi. Em mắc phải cái lỗi lầm thật lớn. Anh Hiên từng kể, anh Huân ghét nhất là những bạn không nghe lời. Nếu cãi lời anh dù chỉ một lần, anh sẽ không yêu bạn đó nữa. Nhớ đến đây, nước mắt em đã rơi.

- Ngo Ngò biết sai rồi, hức, hu hu hu anh, anh đánh.

Em nhích mấy bước đến gần anh hơn. Không một ai sẽ muốn bị bỏ rơi. Không một ai sẽ muốn bị chủ trọ đuổi đi. Huỳnh cũng thế.