Chapter 11: [11] Bai bạn Ngò

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 9787

- Từ những ngày đầu tiên, quy ước giữa chúng ta đã viết sẵn.

Thôi không đứng sau lưng doạ em nữa, Huân khoanh tay, tựa vào tường. Dáng vẻ khoan thai như thế mà anh nỡ buông lời ác độc.

Huân nhắc lại:

- Chỉ cần em về trễ, hay trốn nhà đi chơi thì tôi được phép mời em rời khỏi đây.

Điều anh đang răn dạy em là thói kỉ luật. Huỳnh biết điều đó, em cúi đầu không đáp. Nhưng trên gương mặt con trẻ ấy đã đầy vẻ ăn năn. Rồi em lia mắt sang anh, đôi mắt Ngo Ngò bầu tròn và sáng ngời, sự lo sợ rõ ràng trên từng mảnh da miếng thịt.

- Xin anh đừng đuổi Ngò, Ngò hư.

- Thế tôi được làm gì bây giờ?

Hai tay Huỳnh đang vòng vào nhau, vì lo mà cứ siết chặt lại. Giờ mới nhìn xuống thì đã hằn đầy lằn đo đỏ.

Ngò có thể nói với anh, anh có thể làm gì bây giờ?

Đôi môi mím chặt, phải thật lâu để suy nghĩ cách mình nên nói, em lí nhí trả lời:

- Anh Huân phạt Ngò chớ đừng đuổi... Ngò sợ lắm.

Đứt đoạn, em trào nước mắt. Nếu Huân đuổi em thật thì em chẳng biết nên đi đâu, về đâu. Huỳnh đã tìm được một nơi lí tưởng như thế, em thật sự hối hận khi chạy theo Súp Lơ đi chơi.

Không thể nhìn em tự dằn vặt bản thân mãi được. Huân thở dài nhớ lại thời khoá biểu tuần kế tiếp của Huỳnh, cũng không quá dày đặc.

- Nằm xuống.

Huân kéo bạn nhỏ lại gần ghế sofa, Huỳnh nào đâu còn dám cãi lại. Em mau chóng nằm xuống, trước mặt có cá nóc. Định vươn tay lấy thì phía sau bỗng nhiên ăn đau ngay một thước.

Lần thứ hai bị anh Huân đánh, rõ ràng quần bông cách lớp của Ngò không thể bằng thước gỗ được. Em đau đến ngã ngửa, phần thịt bị đánh như lún hẳn xuống, tiếp sau đó là những cái đau không cụ thể.

Huân đánh đến thước thứ ba, Ngò đã bắt đầu ngọ nguậy.

- Bây giờ ăn đòn hay ra đường ngủ?

Em nhỏ lấy tay dụi mắt, không dám lớn tiếng trả lời.

- Dạ ăn đòn ạ.

- Vậy thì nằm cho yên.

Vỗ nhẹ rồi quất xuống từng thước mạnh mẽ, cứ mỗi lần đánh xuống, em nhăn nhó chịu đựng. Ngo Ngò thở hắt khổ sở, rưng rưng nước mắt nhưng chưa dám khóc.

Chát! Chát!

Căn phòng vang dội những tiếng thước vỗ dày và nặng nề. Anh Huân đã nương tay nhưng có lẽ là lần đầu tiên, nên chưa quá mười thước thì bạn nhỏ bị anh đánh đã đỏ mặt vì đau.

- Ngò đau quá, hức anh ơi...

Thước ngưng lại một lát, anh Huân nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của bạn Huỳnh.

- Em có bao nhiêu con gấu bông rồi?

Chát!

Huỳnh a một tiếng ngoằn cả người. Đếm đi đếm lại, Ngò có năm bạn gấu mà bạn nào cũng to.

- Có thiếu bạn để chơi không?

- Dạ hông ạ.

Những tiếng nấc bắt đầu len lỏi. Cái mông nhỏ đã dần ửng đỏ, nóng rát và càng khiến em đau đến ngạt thở mỗi khi có thêm một thước đánh xuống. Nhưng bây giờ anh Huân đã tạm ngừng.

Huân áp đầu thước lên đỉnh mông bạn Ngò. Đứa nhỏ cảm nhận rất rõ sự đáng sợ của nó, trốn mặt vào hai cánh tay khóc nức nở.

- Bạn gấu nào cũng đủ cho em ôm, lông cũng ngắn.

Dù sao cũng còn bé nhỏ, Huân đặt thước ra trước mắt Huỳnh. Cúi thấp người, một tay vuốt nhẹ lưng mà giữ lại, tay kia cởi lớp quần mỏng của em rồi xoa nhẹ nhàng.

- Tại sao không ở nhà chơi với các bạn, cứ thích chạy lung tung.

- Sao... hức sao anh hong cho Ngò chơi với Súp Lơ? Dị ứng thì uống thuốc thôi mà.

Huỳnh ấm ức lên tiếng. Anh Huân chỉ cảm thấy buồn cười, tiện tay cởi quần em nhỏ xuống, đánh mạnh vào hai cái. Thằng bé giật mình, sau đó hoá thẹn mà khóc lóc.

Khi nhìn thấy Huỳnh len lén qua mặt mình, anh Huân thật sự rất giận. Giờ đây khi nghe em bảo việc dị ứng chỉ đơn giản giải quyết bằng chuyện uống thuốc, Huân không muốn nương tay nữa.

- Từ nãy giờ đánh mười thước tội đi chơi không xin phép. Bây giờ đến lúc chuyện Súp Lơ nhỉ?

Huỳnh đau đớn lắc đầu xin xỏ. Em ân hận khi xem nhẹ dị ứng rồi.

- Ngồi dậy, cởi quần.

Trong khi Ngo Ngò nước mắt lưng tròng trở mình đứng lên, anh Huân bỏ thước ở đấy mà đi lấy roi. Một khi anh xác định chẳng cần nương gì nữa thì không việc gì phải cầm cái thước nặng ấy.

Vừa đem roi mây ra, vụt vào không trung vài lần, ngước mặt lên thì Ngo Ngò đã xanh mặt.

- Ra đây.

- Đừng mà... Ngo Ngò xin lỗi anh.

Em hoảng loạn ôm mông, lắc đầu năn nỉ anh. Nhưng anh Huân ung dung kéo ghế từ phòng bếp ra, ngồi xuống đợi chờ.

- Một.

Tiếng đồng hồ chợt van lơn, theo đó là tiếng đếm số.

- Hai.

Ngo Ngò không dám lề mề, em vừa chạy tới chỗ anh vừa khóc. Khi đến gần nhưng tay bạn nhỏ vẫn không dám rời khỏi mông.

- Tôi nhắc lại, nhà tôi không chứa chấp một đứa bé không thích nghe lời mình.

Giữ một bên vai em, Huân dễ dàng vụt xuống một roi xé gió.

- Aaa... oaaa!

Huỳnh hét lên, nước mắt mẹ nước mắt con thi nhau rơi xuống. Em đau đến chóng mặt, chưa bao giờ em chịu dựng cảm giác đau da thịt như xé ra.

Biết mình ra tay có phần mạnh, Huân giữ roi trong tay chặt hơn.

- Nếu tôi đã sắp xếp hết rồi thì việc em chỉ là nghe lời thôi.

- Ngò nhớ rồi ạ, Ngò không dám nữa đâu... hức không dám nữa.

Em lắc đầu xin lỗi anh, nhưng mà anh Huân đã mang roi mây ra thì đâu kết thúc nhanh gọn được.

- Mười roi, tự đếm.

Nhưng anh không nỡ đánh em nhiều. Nếu là anh Hành Tím chắc có lẽ anh Hành Tím khóc ra máu mất. Ngo Ngò biết anh thương nên em không đòi hỏi thêm. Ngoan ngoãn xoay bên hông về phía anh, chóp mũi đỏ càng đỏ hơn khiến gương mặt nổi bần bật.

Chát!

Một vệt đỏ nằm ngay trên mông, em cong chân vì đau. Dù anh đã giảm kha khá lực đánh nhưng sự đau đớn đối với Huỳnh chưa hề tuyên giảm.

- Em cảm thấy lời tôi không đủ quan trọng - Huân nhịp roi trên cặp mông sưng to của bạn nhỏ - Nên em qua bỏ đúng không?

Chát!

- Aaaa!

Huỳnh giật nảy mình, vội ôm lấy mông mà khóc.

- Ngò hong dám mà, hức tại Súp Lơ...

- Không đổ lỗi cho bạn.

Cứ mỗi khi lời nói của Ngò không vừa ý, anh lại nghiêm giọng nhắc. Huỳnh biết mình sai nên em không đi theo lối đổ cho Súp Lơ nữa.

Roi lao xuống vun vút, Huỳnh trở mình không kịp. Em ngã nhào ra sàn bật khóc nức nở. Giờ đây sự khủng hoảng tinh thần này có khi sẽ ám ảnh Huỳnh ba bốn ngày liền.

Huân kéo em ngồi dậy, tiếp tục nhịp roi lên mông bạn.

Cơ thể run lên từng cơn, Huỳnh khóc tới sưng cả hai mắt, nhưng càng ăn đòn đau thì nước mắt rơi ồ ạt. Vì thế mắt cứ mỗi lúc sưng thêm.

Chát! Chát!

- Aaaa Ngò đau! Hu hu Ngò đau quá.

Em xoay đầu về phía anh Huân. Hai tay không ngừng chấp lại mà xin. Những hành động bé xíu ấy khiến lòng anh nhói lên.

- Ngò xin anh, hức xin anh...

Bất giác anh Huân thở dài.

- Chừa chưa?

- Chừa hức Ngò chừa ạ.

Nhìn qua cái mông nhỏ lằn roi vằn vện, có cả vết góc thước đỏ, đã sưng lên trông thấy. Mặc dù chưa đánh đủ số lượng, tuy nhiên về chất lượng thì đã đạt rồi.

- Ngo Ngò dạ.

Anh bảo như thế thì em tự hiểu mà khoanh tay lại.

- Ngò dạ anh ạ.

- Nhắc lại tôi xem, làm sao ra nông nỗi này?

Huỳnh nhích từng bước lại gần anh hơn.

- Dạ Ngò hư.

- Hư như nào?

Trông cái mặt mèo này khó chịu quá, Huân đành lấy khăn tay ra lau bớt đi cho em. Cảm nhận được sự quan tâm ấy, Ngò cũng đỡ sợ hơn.

- Ngò hông nghe lời anh, em đi chơi với Súp Lơ.

- Bị dị ứng là uống thuốc không khỏi ngay được nha Ngò.

Huân vuốt mặt em khi đã lau xong cái mặt lem nhem này. Bạn Ngò nghe anh bảo thì gật đầu ngay. Em không bao giờ nói như thế nữa, y như tạt nước vào anh, như vậy là không có ngoan đâu.

- Còn gì nữa?

- Dạ Ngò đi chơi chưa xin phép ạ.

Huỳnh ngoan thì anh cũng không làm điệu nghiêm nghị nữa. Kéo bạn bé tới gần mình hơn. Lúc này, em lên tiếng với thanh âm cũng còn run nhiều.

- Ngò xin lỗi anh ạ Ngò hứa không quên nữa, quên xin mà đi thì anh tìm Ngò khó.

Anh Huân khen em giỏi. Em nhịn không được nữa, mau chóng xà vào lòng anh. Huân bỏ roi xuống, vừa ôm vừa dỗ dành cái bạn đang khóc thút thít trong lòng mình.

Làm sao nỡ mà đuổi một bạn nhỏ như em. Anh Huân thì khó tính thật, nhưng anh không phải tuýt lạnh nhạt mà sẵn sàng vứt Huỳnh ra khỏi nhà khi em làm trái quy tắc đâu.