- Từ những ngà y Äầu tiên, quy ưá»c giữa chúng ta Äã viết sẵn.
Thôi không Äứng sau lưng doạ em nữa, Huân khoanh tay, tá»±a và o tưá»ng. Dáng vẻ khoan thai như thế mà anh nỡ buông lá»i ác Äá»c.
Huân nhắc lại:
- Chá» cần em vá» trá» , hay trá»n nhà Äi chÆ¡i thì tôi ÄÆ°á»£c phép má»i em rá»i khá»i Äây.
Äiá»u anh Äang rÄn dạy em là thói ká» luáºt. Huỳnh biết Äiá»u Äó, em cúi Äầu không Äáp. Nhưng trên gương mặt con trẻ ấy Äã Äầy vẻ Än nÄn. Rá»i em lia mắt sang anh, Äôi mắt Ngo Ngò bầu tròn và sáng ngá»i, sá»± lo sợ rõ rà ng trên từng mảnh da miếng thá»t.
- Xin anh Äừng Äuá»i Ngò, Ngò hư.
- Thế tôi ÄÆ°á»£c là m gì bây giá»?
Hai tay Huỳnh Äang vòng và o nhau, vì lo mà cứ siết chặt lại. Giá» má»i nhìn xuá»ng thì Äã hằn Äầy lằn Äo Äá».
Ngò có thá» nói vá»i anh, anh có thá» là m gì bây giá»?
Äôi môi mÃm chặt, phải tháºt lâu Äá» suy nghÄ© cách mình nên nói, em là nhà trả lá»i:
- Anh Huân phạt Ngò chá» Äừng Äuá»i... Ngò sợ lắm.
Äứt Äoạn, em trà o nưá»c mắt. Nếu Huân Äuá»i em tháºt thì em chẳng biết nên Äi Äâu, vá» Äâu. Huỳnh Äã tìm ÄÆ°á»£c má»t nÆ¡i là tưá»ng như thế, em tháºt sá»± há»i háºn khi chạy theo Súp LÆ¡ Äi chÆ¡i.
Không thá» nhìn em tá»± dằn vặt bản thân mãi ÄÆ°á»£c. Huân thá» dà i nhá» lại thá»i khoá biá»u tuần kế tiếp cá»§a Huỳnh, cÅ©ng không quá dà y Äặc.
- Nằm xuá»ng.
Huân kéo bạn nhá» lại gần ghế sofa, Huỳnh nà o Äâu còn dám cãi lại. Em mau chóng nằm xuá»ng, trưá»c mặt có cá nóc. Äá»nh vươn tay lấy thì phÃa sau bá»ng nhiên Än Äau ngay má»t thưá»c.
Lần thứ hai bá» anh Huân Äánh, rõ rà ng quần bông cách lá»p cá»§a Ngò không thá» bằng thưá»c gá» ÄÆ°á»£c. Em Äau Äến ngã ngá»a, phần thá»t bá» Äánh như lún hẳn xuá»ng, tiếp sau Äó là những cái Äau không cụ thá».
Huân Äánh Äến thưá»c thứ ba, Ngò Äã bắt Äầu ngá» nguáºy.
- Bây giá» Än Äòn hay ra ÄÆ°á»ng ngá»§?
Em nhá» lấy tay dụi mắt, không dám lá»n tiếng trả lá»i.
- Dạ Än Äòn ạ.
- Váºy thì nằm cho yên.
Vá» nhẹ rá»i quất xuá»ng từng thưá»c mạnh mẽ, cứ má»i lần Äánh xuá»ng, em nhÄn nhó chá»u Äá»±ng. Ngo Ngò thá» hắt khá» sá», rưng rưng nưá»c mắt nhưng chưa dám khóc.
Chát! Chát!
CÄn phòng vang dá»i những tiếng thưá»c vá» dà y và nặng ná». Anh Huân Äã nương tay nhưng có lẽ là lần Äầu tiên, nên chưa quá mưá»i thưá»c thì bạn nhá» bá» anh Äánh Äã Äá» mặt vì Äau.
- Ngò Äau quá, hức anh Æ¡i...
Thưá»c ngưng lại má»t lát, anh Huân nhìn gương mặt Äầm Äìa nưá»c mắt cá»§a bạn Huỳnh.
- Em có bao nhiêu con gấu bông rá»i?
Chát!
Huỳnh a má»t tiếng ngoằn cả ngưá»i. Äếm Äi Äếm lại, Ngò có nÄm bạn gấu mà bạn nà o cÅ©ng to.
- Có thiếu bạn Äá» chÆ¡i không?
- Dạ hông ạ.
Những tiếng nấc bắt Äầu len lá»i. Cái mông nhá» Äã dần á»ng Äá», nóng rát và cà ng khiến em Äau Äến ngạt thá» má»i khi có thêm má»t thưá»c Äánh xuá»ng. Nhưng bây giá» anh Huân Äã tạm ngừng.
Huân áp Äầu thưá»c lên Äá»nh mông bạn Ngò. Äứa nhá» cảm nháºn rất rõ sá»± Äáng sợ cá»§a nó, trá»n mặt và o hai cánh tay khóc nức ná».
- Bạn gấu nà o cÅ©ng Äá»§ cho em ôm, lông cÅ©ng ngắn.
Dù sao cÅ©ng còn bé nhá», Huân Äặt thưá»c ra trưá»c mắt Huỳnh. Cúi thấp ngưá»i, má»t tay vuá»t nhẹ lưng mà giữ lại, tay kia cá»i lá»p quần má»ng cá»§a em rá»i xoa nhẹ nhà ng.
- Tại sao không á» nhà chÆ¡i vá»i các bạn, cứ thÃch chạy lung tung.
- Sao... hức sao anh hong cho Ngò chÆ¡i vá»i Súp LÆ¡? DỠứng thì uá»ng thuá»c thôi mà .
Huỳnh ấm ức lên tiếng. Anh Huân chá» cảm thấy buá»n cưá»i, tiá»n tay cá»i quần em nhá» xuá»ng, Äánh mạnh và o hai cái. Thằng bé giáºt mình, sau Äó hoá thẹn mà khóc lóc.
Khi nhìn thấy Huỳnh len lén qua mặt mình, anh Huân tháºt sá»± rất giáºn. Giá» Äây khi nghe em bảo viá»c dỠứng chá» ÄÆ¡n giản giải quyết bằng chuyá»n uá»ng thuá»c, Huân không muá»n nương tay nữa.
- Từ nãy giá» Äánh mưá»i thưá»c tá»i Äi chÆ¡i không xin phép. Bây giá» Äến lúc chuyá»n Súp LÆ¡ nhá»?
Huỳnh Äau Äá»n lắc Äầu xin xá». Em ân háºn khi xem nhẹ dỠứng rá»i.
- Ngá»i dáºy, cá»i quần.
Trong khi Ngo Ngò nưá»c mắt lưng tròng trá» mình Äứng lên, anh Huân bá» thưá»c á» Äấy mà Äi lấy roi. Má»t khi anh xác Äá»nh chẳng cần nương gì nữa thì không viá»c gì phải cầm cái thưá»c nặng ấy.
Vừa Äem roi mây ra, vụt và o không trung và i lần, ngưá»c mặt lên thì Ngo Ngò Äã xanh mặt.
- Ra Äây.
- Äừng mà ... Ngo Ngò xin lá»i anh.
Em hoảng loạn ôm mông, lắc Äầu nÄn ná» anh. Nhưng anh Huân ung dung kéo ghế từ phòng bếp ra, ngá»i xuá»ng Äợi chá».
- Má»t.
Tiếng Äá»ng há» chợt van lÆ¡n, theo Äó là tiếng Äếm sá».
- Hai.
Ngo Ngò không dám lá» má», em vừa chạy tá»i chá» anh vừa khóc. Khi Äến gần nhưng tay bạn nhá» vẫn không dám rá»i khá»i mông.
- Tôi nhắc lại, nhà tôi không chứa chấp má»t Äứa bé không thÃch nghe lá»i mình.
Giữ má»t bên vai em, Huân dá» dà ng vụt xuá»ng má»t roi xé gió.
- Aaa... oaaa!
Huỳnh hét lên, nưá»c mắt mẹ nưá»c mắt con thi nhau rÆ¡i xuá»ng. Em Äau Äến chóng mặt, chưa bao giá» em chá»u dá»±ng cảm giác Äau da thá»t như xé ra.
Biết mình ra tay có phần mạnh, Huân giữ roi trong tay chặt hơn.
- Nếu tôi Äã sắp xếp hết rá»i thì viá»c em chá» là nghe lá»i thôi.
- Ngò nhá» rá»i ạ, Ngò không dám nữa Äâu... hức không dám nữa.
Em lắc Äầu xin lá»i anh, nhưng mà anh Huân Äã mang roi mây ra thì Äâu kết thúc nhanh gá»n ÄÆ°á»£c.
- Mưá»i roi, tá»± Äếm.
Nhưng anh không nỡ Äánh em nhiá»u. Nếu là anh Hà nh TÃm chắc có lẽ anh Hà nh TÃm khóc ra máu mất. Ngo Ngò biết anh thương nên em không Äòi há»i thêm. Ngoan ngoãn xoay bên hông vá» phÃa anh, chóp mÅ©i Äá» cà ng Äá» hÆ¡n khiến gương mặt ná»i bần báºt.
Chát!
Má»t vá»t Äá» nằm ngay trên mông, em cong chân vì Äau. Dù anh Äã giảm kha khá lá»±c Äánh nhưng sá»± Äau Äá»n Äá»i vá»i Huỳnh chưa há» tuyên giảm.
- Em cảm thấy lá»i tôi không Äá»§ quan trá»ng - Huân nhá»p roi trên cặp mông sưng to cá»§a bạn nhá» - Nên em qua bá» Äúng không?
Chát!
- Aaaa!
Huỳnh giáºt nảy mình, vá»i ôm lấy mông mà khóc.
- Ngò hong dám mà , hức tại Súp Lơ...
- Không Äá» lá»i cho bạn.
Cứ má»i khi lá»i nói cá»§a Ngò không vừa ý, anh lại nghiêm giá»ng nhắc. Huỳnh biết mình sai nên em không Äi theo lá»i Äá» cho Súp LÆ¡ nữa.
Roi lao xuá»ng vun vút, Huỳnh trá» mình không ká»p. Em ngã nhà o ra sà n báºt khóc nức ná». Giá» Äây sá»± khá»§ng hoảng tinh thần nà y có khi sẽ ám ảnh Huỳnh ba bá»n ngà y liá»n.
Huân kéo em ngá»i dáºy, tiếp tục nhá»p roi lên mông bạn.
CÆ¡ thá» run lên từng cÆ¡n, Huỳnh khóc tá»i sưng cả hai mắt, nhưng cà ng Än Äòn Äau thì nưá»c mắt rÆ¡i Ỡạt. Vì thế mắt cứ má»i lúc sưng thêm.
Chát! Chát!
- Aaaa Ngò Äau! Hu hu Ngò Äau quá.
Em xoay Äầu vá» phÃa anh Huân. Hai tay không ngừng chấp lại mà xin. Những hà nh Äá»ng bé xÃu ấy khiến lòng anh nhói lên.
- Ngò xin anh, hức xin anh...
Bất giác anh Huân thỠdà i.
- Chừa chưa?
- Chừa hức Ngò chừa ạ.
Nhìn qua cái mông nhá» lằn roi vằn vá»n, có cả vết góc thưá»c Äá», Äã sưng lên trông thấy. Mặc dù chưa Äánh Äá»§ sá» lượng, tuy nhiên vá» chất lượng thì Äã Äạt rá»i.
- Ngo Ngò dạ.
Anh bảo như thế thì em tá»± hiá»u mà khoanh tay lại.
- Ngò dạ anh ạ.
- Nhắc lại tôi xem, là m sao ra nông ná»i nà y?
Huỳnh nhÃch từng bưá»c lại gần anh hÆ¡n.
- Dạ Ngò hư.
- Hư như nà o?
Trông cái mặt mèo nà y khó chá»u quá, Huân Äà nh lấy khÄn tay ra lau bá»t Äi cho em. Cảm nháºn ÄÆ°á»£c sá»± quan tâm ấy, Ngò cÅ©ng Äỡ sợ hÆ¡n.
- Ngò hông nghe lá»i anh, em Äi chÆ¡i vá»i Súp LÆ¡.
- Bá» dỠứng là uá»ng thuá»c không khá»i ngay ÄÆ°á»£c nha Ngò.
Huân vuá»t mặt em khi Äã lau xong cái mặt lem nhem nà y. Bạn Ngò nghe anh bảo thì gáºt Äầu ngay. Em không bao giá» nói như thế nữa, y như tạt nưá»c và o anh, như váºy là không có ngoan Äâu.
- Còn gì nữa?
- Dạ Ngò Äi chÆ¡i chưa xin phép ạ.
Huỳnh ngoan thì anh cÅ©ng không là m Äiá»u nghiêm nghá» nữa. Kéo bạn bé tá»i gần mình hÆ¡n. Lúc nà y, em lên tiếng vá»i thanh âm cÅ©ng còn run nhiá»u.
- Ngò xin lá»i anh ạ Ngò hứa không quên nữa, quên xin mà Äi thì anh tìm Ngò khó.
Anh Huân khen em giá»i. Em nhá»n không ÄÆ°á»£c nữa, mau chóng xà và o lòng anh. Huân bá» roi xuá»ng, vừa ôm vừa dá» dà nh cái bạn Äang khóc thút thÃt trong lòng mình.
Là m sao nỡ mà Äuá»i má»t bạn nhá» như em. Anh Huân thì khó tÃnh tháºt, nhưng anh không phải tuýt lạnh nhạt mà sẵn sà ng vứt Huỳnh ra khá»i nhà khi em là m trái quy tắc Äâu.