Hoà ng và o phòng, Äi tá»i nÆ¡i em Äang Äứng. Nháºn ra anh, thằng bé giáºt mình quay lại nhưng vừa thấy bóng lưng ngưá»i cao cao thì úp mặt vá» tưá»ng ngay. Hoà ng phì cưá»i.
- Biết sợ à ?
- Há»c trò hong sợ thầy thì sợ ai bây giá».
Giá»ng em bé bé như chẳng dám là sá»± nhiá»u chi. Cục Ngò Äứng bất Äá»ng, cả tiếng thá» cÅ©ng rất khẽ. Anh Äi qua chá» bà n là m viá»c, ngÄn kéo ÄÆ°á»£c má» ra, nhìn thấy cây thưá»c gá» ngà y hôm qua Äánh thằng nhóc Bún Cá xong, nhưng anh gạt nó sang má»t bên.
- Bá»n Äiá»m Là qua Äây tôi bảo.
Dù rất không ưng biá»t danh thầy gá»i, em vẫn miá» n cưỡng bưá»c qua. Vẻ mặt ái ngại nhìn thầy lấy bà i kiá»m tra cá»§a mình ra. Bá»n Äiá»m to tưá»ng, Äá» choé xoáy và o tâm can ngưá»i bạn nhá».
- Bây giá» anh ôn trắc nghiá»m lại cho em - Anh Äặt sấp tà i liá»u vừa má»i in còn âm ấm - Là m Äà ng hoà ng may ra lần sau còn gỡ gạt ÄÆ°á»£c.
Bạn bé gáºt gù rá»i tù tì lấy bút, lấy máy tÃnh, lúc chuẩn bá» lấy sách giáo khoa em len lén nhìn thầy. Anh gáºt Äầu em má»i dám mang sách giáo khoa ra. Cứ ngỡ em sẽ ngá»i ngoan là m bà i, dù kết quả thế nà o Hoà ng cÅ©ng sẽ thương mà không phạt. Nhưng em không bao giá» hiá»u dụng ý cá»§a ngưá»i lá»n dà nh cho em.
- Là m bà i!
Mắt trá»±c diá»n vá»i bạn nhá», bà n tay anh Äáºp xuá»ng mặt bà n Äanh giá»ng mắng. Ngo Ngò Äang vẽ vá»i giáºt sững mình, sau liá»n mau chóng táºp trung lại. Em là má»t ngưá»i dá» bá» chi phá»i bá»i những thú vui khác. Chẳng bao lâu Äã bá» những câu là thuyết chán chưá»ng, cặm cụi vẽ ếch. Lại còn lấy tay che Äáºy không muá»n ngưá»i khác thấy.
Anh Hoà ng vá»i con mắt quay ba trÄm sáu mươi Äá» lấy thưá»c vụt ngay và o cánh tay cá»§a em. Tiếng thưá»c Äánh giáºt mình, bút trên tay cÅ©ng rÆ¡i xuá»ng. Bạn nhá» mếu mặt xoa chá» tay bá» Än thưá»c Äau.
- NÄm phút nữa thu bà i.
Hoà ng tuyên án, em Huỳnh trợn tròn mắt. Rá»i nhìn xuá»ng trang giấy hai mươi câu chưa là m ná»i sáu câu cá»§a mình. Cảm thấy em không tôn trá»ng cÆ¡ há»i anh dà nh cho, tháºt sá»± ngưá»i là m thầy nà y không vui. Hoà ng chá»ng cằm, nhìn và o sá» Äiá»m trên mà n hình vi tÃnh.
- Sai má»t câu Äánh mưá»i thưá»c.
- Thầy Æ¡i váºy thì Ngò tiêu Äá»i mất - Em khua tay múa chân giá»ng như nức ná».
Vì em Äếm tá»i Äếm lui cÅ©ng chưa ná»i mưá»i câu em Äảm bảo mình Äúng. Äá»nh lên giá»ng thảm thương kêu má»t tiếng thầy Æ¡i nữa, anh Hoà ng Äã bảo em ÄÆ°a bà i.
- Thầy cho, cho Ngò nÄm phút nữa ÄÆ°á»£c không ạ? - Em hoang mang giải thÃch - Ngò chưa giải hết ạ.
Hoà ng im lặng xem những gì em là m ÄÆ°á»£c từ nãy giá». Còn nÄm câu chưa khoanh, anh gáºt Äầu ÄÆ°a giấy cho thằng bé. Äúng mưá»i phút thì thu lại. Dẫu cho cáºu bạn có nÄn nỠỠôi thế nà o.
Em ngoan ngoãn ngá»i Äợi, nhìn bà i kiá»m tra bá»n Äiá»m cá»§a mình rá»i lại nhìn anh Äang chấm trắc nghiá»m. Cứ thấy bút khoanh vòng tròn hay anh xoay ghế lấy máy tÃnh là em sá»t ruá»t hết cả lên. Bạn nhá» miết chặt tay, mân mê cây bút, khi lại lén lút nhìn anh Äang cau mà y.
Bút Äặt xuá»ng bà n, Hoà ng trả lại bà i là m cho em. Anh không Äếm hay ghi Äiá»m, anh muá»n Huỳnh tá»± Äếm. Em nhỠái ngại, tháºn trá»ng Äếm từng câu.
- Bao nhiêu câu Äúng?
Äếm Äến câu mưá»i chÃn, hai mươi, mặt Huỳnh xanh như tà u lá chuá»i.
- Thầy, thầy thương Ngò hong ạ?
- Thương.
Anh tá»±a lưng và o ghế, khoanh tay, ÄÆ°a mắt nhìn vẻ mặt vui mừng quá sá»m Äó.
- Nhưng mà là thương cho roi cho vá»t.
- Äừng mà ...
Em ôm bà i táºp trắc nghiá»m muá»n giấu nhẹm. Hoà ng nhắc lại:
- Äúng ÄÆ°á»£c bao nhiêu câu?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên anh không phải hay Äùa Äùa giỡn giỡn, Huỳnh chấn chá»nh lại ngay. Em giÆ¡ ba ngón tay, ngáºp ngừng Äáp:
- Mưá»i ba câu ạ.
- Sai bao nhiêu câu tÃnh?
Em không dám nhìn anh nữa.
- NÄm câu ạ.
Äá» duy nhất nÄm câu là yêu cầu tÃnh toán, nhưng áp dụng công thức là ra. Thế mà sai hết cả nÄm câu. Hoà ng gáºt gù nhìn em nhá».
- Än Äòn vừa chưa Huỳnh?
Anh nghá» gá»i Ngo Ngò, anh bắt Äầu muá»n phạt em rá»i Äấy. Huỳnh buá»n bã cúi Äầu, ngoan ngoãn Äứng lên láºt Äáºt qua Äứng cạnh thầy. Hoà ng lấy thưá»c vá» nhẹ và o cẳng chân em, bạn nhá» vá»i Äứng khép nép, chá»n chu lại.
- Äã kiá»m tra hai lần rút ÄÆ°á»£c kinh nghiá»m gì rá»i?
- Dạ phải táºp trung há»c ạ. Hông, hông ÄÆ°á»£c lo ra.
ThÃch ếch nhưng tại vẽ ếch mà em dưá»i trung bình Là Äây nè. Em chưa bá» anh Hoà ng Äánh bao giá», nên khi vừa dứt tiếng mà Än thưá»c ngay khiến em giáºt sững mình. Sau lại mếu máo lùi xuá»ng, vừa bưá»c ÄÆ°á»£c má»t bưá»c mông lại Äau.
- Äứng yên trong ô gạch nà y.
Vắt chân chữ ngÅ©, thưá»c vá» và o lòng bà n tay. Dáng vẻ anh Hoà ng doạ em Ngò nhất thá»i mếu mặt muá»n khóc. Dù anh nói chuyá»n nhá» nhẹ thế nà o, qua tai Ngò trá» thà nh má»nh lá»nh nhất quyết không ÄÆ°á»£c là m trái.
- Xoay ngưá»i qua trái, tá»± vén áo kéo quần xuá»ng.
Huỳnh lắc Äầu, uất ức lắm nhưng vẫn nghe lá»i mà là m theo. Äến Äoạn quần bé bé, em bÄ©u môi muá»n thương lượng. Nhưng thương lượng bất thà nh, còn bá» Äánh thêm và o mông má»t cái Äau Äiếng.
Anh Hoà ng vá»i Äánh Huỳnh quá, á» nhà anh Huân doạ không à , nên em có biết sợ Äâu. Bây giá» thằng bé Äã hoà n toà n bá» khà thế bức ngưá»i cá»§a thầy Äánh gục. Em giữ áo ná»a lưng, Äứng nghiêm chá»nh.
Chát!
- A! Äau, hức, hong hong ÄÆ°á»£c...
Không còn quần bảo vá», má»t thưá»c lá»±c tầm trung lao vút xuá»ng, em nhá» Äau Äến run ngưá»i ngá»i thụp xuá»ng. Khóc thút tha thút thÃt là thế, anh bảo Äứng là phải Äứng ngay.
Chát! Chát! Chát!
- Äau! Hu hu Ngò sắp tiêu.
Anh vẫn ngá»i ghế, cách và i giây thì nhẹ nhà ng vá» và o mông bạn nhá» những cái Äánh chát chúa. Thưá»c còn má»ng, anh chưa Äứng dáºy, thế là nương cho cái bạn cún con ngá»c nà y lắm rá»i.
Rất muá»n chạy qua lấy lòng nhưng anh bắt Äứng yên, em nà o có gan là m liá»u. Chá» biết bấu gấu áo Äứng khóc thôi.
Qua nÄm thưá»c, bạn nhá» Äã Äá» mặt, hai cẳng chân cÅ©ng run dần lên trông thấy. Hoà ng kéo em lại gần mình. Ãp nhẹ ngưá»i Huỳnh xuá»ng thà nh bà n, tay nâng dưá»i bụng cá»§a em, sau Äó tiếp túc vụt thưá»c.
Chát!
Tiếng Ngò la Äau cứ vang Äá»u Äá»u, em không cần ôm áo nữa mà chuyá»n sang vá»nh thà nh bà n. Anh Hoà ng Äỡ bụng cÅ©ng cảm nháºn từng cÆ¡n hô hấp rá»i loạn cá»§a Huỳnh. Nhưng anh cứ giÆ¡ cao thưá»c rá»i tiếp tục Äánh xuá»ng, chưa há» giảm nhẹ lá»±c.
Con sá» Äã nhảy Äến mưá»i. Lá»±c Äánh vẫn tầm trung, so vá»i Huá» thì nhẹ hÆ¡n má»t phần tư. Tuy nhiên thằng bé nà y mong manh Äến lạ.
- Äứng thẳng cái chân lên!
Anh quát, em bé thút thÃt vâng lá»i là m theo. Sau Äó là hà ng loạt thưá»c lao như tên, trên mông vì váºy Äáºm mà u, hiá»n ná»i mấy lằn thưá»c Äá» au. Sao anh Huá» bảo anh Hoà ng há»ng Äánh nhiá»u Äâu, Ngò Äếm nãy giá» Äã vượt sá» thưá»c anh Huá» ká» rá»i kia mà ?
Lúc nà y, lưng áo Äã ưá»t Äẫm má» hôi, em cÅ©ng rưng rưng rá»i. Äáng lẽ Äến Äây thì em Äã khóc sưá»t mưá»t, nhưng Äây là thầy, há»ng phải bác Huân xấu tÃnh tá»t bụng. Huỳnh khóc, thầy chá»c quê cho xem. Em sụt sá»t mấy tiếng, gá»ng mình Äợi thầy Äánh tiếp.
Nhưng anh Hoà ng bá»ng Äặt thưá»c trá» lại bà n sau khi Äánh Äá»§ hai mươi thưá»c. Cặp mông vằn vá»n và sưng Äá» như Äã hứa, Hoà ng không muá»n Äánh thằng nhá» bầm mông tháºt Äâu.
- Äứng dáºy, quay ra Äây nói chuyá»n.
Anh vá» thưá»c bá»p bá»p lên mông bé, em bé khá» sá» quay ra. Muá»n ÄÆ°á»£c ôm lắm nhưng không thá», em nức ná» vòng tay trưá»c ngá»±c Äợi nghe anh mắng.
- Ngò nhá» cho kÄ©, em là há»c sinh, nhiá»m vụ chÃnh cá»§a em là há»c.
Cái sá»± há»c Äã là công viá»c nhẹ nhà ng nhất trên Äá»i rá»i.
- Nếu là viá»c há»c thì không bao giá», nhất Äá»nh không bao giá» ÄÆ°á»£c qua loa.
Thấy em chá» lo mếu, anh vá» nhẹ lên cánh tay má»m thá»t cá»§a em.
- Có nghe tôi nói gì không?
- Dạ Ngò nghe ạ, hức - Em gắng sức không Äá» mình nấc nữa - Ngò nhá» rá»i ạ.
- Quên thì sao?
Em vá»i và ng lắc Äầu, nhún nhảy.
- Hông, hông bao giá» Ngò dám quên, hức em xin lá»i thầy ạ.
Tay em lau nưá»c mắt, lau cả má» hôi lấm tấm trên trán. Cái mông Äau vẫn Äang hà nh hạ nên em Äứng yên cÅ©ng khó.
- Em hong vẽ ếch, hong mất táºp trung nữa. Ngò, hức, Ngò, hức...
Em hoảng loạn, không thá» vừa nói dà i vừa giữ cho không nấc ÄÆ°á»£c. Thấy váºy, Hoà ng vuá»t nhẹ ngá»±c và lưng em. Biết thầy không quạu mình, Huỳnh như ÄÆ°á»£c thả lá»ng ra.
- Từ từ nói.
- Ngò hức Ngò sẽ há»c Äà ng hoà ng ạ.
- Rá»i ok Ngò.
Hoà ng Äứng lên, em tá»±a hẳn và o ngưá»i cá»§a anh luôn. Hoà ng cưá»i trừ, cúi ngưá»i kéo quần lên cho Huỳnh.
- Há»c Äà ng hoà ng rá»i tôi cho kiá»m tra lại. Nhá» phải chÄm là m bà i.
- Ngò nhỠói.
Em muá»n lạc giá»ng, anh Hoà ng thá» dà i ôm em Äá» chá»nh quần áo cho ngay ngắn. ÄÆ°a tá» trắc nghiá»m hai mươi câu khi nãy, anh vá» vá» và o tóc em.
- Ngá»i chữa bà i táºp xong rá»i anh ÄÆ°a vá» nhà nà y.
Có lẽ vô thức Huỳnh Äã hÆ¡i sợ sợ anh, dù Äau mông muá»n vá» nhà cho anh Huân thoa thuá»c, em vẫn mau nháºn lại bà i rá»i Äứng chữa lá»i. Chá» ÄÆ¡n giản là nhìn lại, nếu không hiá»u vì sao mình sai thì anh má»i giảng. Khoảng mưá»i lÄm phút thì Huỳnh sá»a xong, anh Hoà ng dá»n dẹp, bảo em Äi rá»a mặt cho Äỡ lem nhem.
Äêm tá»i, Huỳnh ÄÆ°á»£c anh Hoà ng ÄÆ°a vá» nhà . Không may là anh Huân Äi công chuyá»n rá»i, Huỳnh tá»§i thân Äứng khóc ngay thá»m cá»a. Phải là và o trong nhà má»i tá»§i thân mà tuôn trà o nưá»c mắt.
- Anh Huân, hu hu anh Huân Äâu...
Huỳnh như chú gà con Äáng thương, khóc Äến hai cái má bánh bao Äá» há»ng há»ng. Äang khóc thì anh Huân lái xe vá». Bạn bé nhìn thấy bóng dáng anh, muá»n chạy tá»i nhưng Äang báºn khóc, cứ váºy mà Äứng nức ná» luôn.
- Anh Huân, hức, anh Huân!
- Äây tôi Äây tôi Äây.
Vừa vá» Äã chạy vá»i tá»i dá» dà nh em. Huỳnh bé Äã tìm ÄÆ°á»£c chá» dá»±a là tưá»ng liá»n gục mặt và o khóc thút thÃt.
- Thầy, hức, thầy Äánh Ngò Äau...
Huân bế em và o nhà .
- Tôi Äánh có Äau bằng không?
- Anh Huân dữ hơn.
Em quà ng tay qua cá» anh, dụi mặt và o hõm cá». Má»m nhÅ©ng ra, anh thÃch bế bá»ng thế nà o cÅ©ng ÄÆ°á»£c. Lúc anh cưá»i vá»i lá»i kết luáºn chắc như Äinh Äóng cá»t Äó, em bá» sung thêm:
- Nhưng anh Huân có ôm, có bế Ngò.
- Thầy không ôm à ?
Huỳnh hÃp mắt, suy nghÄ© má»t tà má»i gáºt Äầu.
- Ngò thÃch ÄÆ°á»£c anh Huân ôm hÆ¡n.
Giá»ng bạn bè khà n Äi nhiá»u, có lẽ cÅ©ng khát khô cả há»ng rá»i. Nghe em lấy lòng, anh Huân nhoẻn miá»ng cưá»i, cái má má»m má»m Äó là m anh cứ muá»n ôm mãi. Thấy anh nhìn mình trìu mến quá, Ngò ÄÆ°a má ká» vá»i mặt cá»§a anh, dụi dụi. Cái hà nh Äá»ng Äáng yêu ấy khiến anh Huân quên mất Äá»nh là m gì luôn.
Sá»±c nhá» thì nhanh tay rót nưá»c ÄÆ°a cho em. Uá»ng nưá»c mát thấy thoải mái hÆ¡n hẳn, Huỳnh vá»i cặp mắt Äá» hoe vui vẻ nhìn anh.
- Ngò muá»n ngá»§ vá»i anh Huân à .
- Lau ngưá»i vá»i thoa Ãt thuá»c trưá»c Äã.
Em nhá» gáºt Äầu Äá»ng ý ngay. Äá» yên cho anh bế mình Äi khắp nhà Äá» khoá cá»a, tắt Äèn, sau má»i ôm cục ù lì nà y lên phòng. Thả em xuá»ng giưá»ng, Huân Äã chuẩn bá» sẵn khÄn, chá» viá»c nhúng chút nưá»c ấm là lau cho em ÄÆ°á»£c liá»n.
Láºt ngưá»i em bé lại, nhìn thấy má»t cặp cà chua Äá» má»ng, vằn vá»n góc bo cá»§a thưá»c, có lẽ em Äã Äau Äá»n và xấu há» tá»§i thân nhiá»u.
- Mai không phải Äi há»c sá»m nên Äêm nay cứ ngá»§ thẳng giấc nhé.
Thấy em cứ lim dim mà không chá»u ngá»§, anh vuá»t nhẹ trán và mắt cá»§a bạn nhá» rá»i thá»§ thá». Dần dần Huỳnh buông lá»ng ngưá»i, khi anh ấp á»§ trong lòng liá»n nhắm mắt ngá»§ ngon là nh. Äá»u em bé trên ngưá»i, Huân vừa vuá»t lưng em vừa xem tin nhắn.
Hoà ng có gá»i bà i kiá»m tra trên trưá»ng và bà i táºp khi nãy em là m. Có cả hình bạn bé không chá»u há»c mà che giấu Äá» vẽ ếch nữa. Bá» Äòn là Äáng rá»i.
Ãm em má»t lát, khoảng ba giá» sáng, Huân cẩn tháºn Äỡ em nằm xuá»ng ná»m giưá»ng má»m má»m. Vén chÄn Äầy Äá»§ rá»i lấy áo, khẽ má» cá»a Äi ra ngoà i. Dù rất muá»n ôm bạn nhá» ngá»§ nhưng bá»nh nhân còn Äang chá», Huân không thá» day dưa thá»i gian nhiá»u thêm.
Rất mau dưá»i mái nhà Äó chá» còn má»t mình Huỳnh cùng các bạn gấu bông thân thương.