Chapter 20: [20] Bốn điểm

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 14133

Hoàng vào phòng, đi tới nơi em đang đứng. Nhận ra anh, thằng bé giật mình quay lại nhưng vừa thấy bóng lưng người cao cao thì úp mặt về tường ngay. Hoàng phì cười.

- Biết sợ à?

- Học trò hong sợ thầy thì sợ ai bây giờ.

Giọng em bé bé như chẳng dám lí sự nhiều chi. Cục Ngò đứng bất động, cả tiếng thở cũng rất khẽ. Anh đi qua chỗ bàn làm việc, ngăn kéo được mở ra, nhìn thấy cây thước gỗ ngày hôm qua đánh thằng nhóc Bún Cá xong, nhưng anh gạt nó sang một bên.

- Bốn điểm Lí qua đây tôi bảo.

Dù rất không ưng biệt danh thầy gọi, em vẫn miễn cưỡng bước qua. Vẻ mặt ái ngại nhìn thầy lấy bài kiểm tra của mình ra. Bốn điểm to tướng, đỏ choé xoáy vào tâm can người bạn nhỏ.

- Bây giờ anh ôn trắc nghiệm lại cho em - Anh đặt sấp tài liệu vừa mới in còn âm ấm - Làm đàng hoàng may ra lần sau còn gỡ gạt được.

Bạn bé gật gù rồi tù tì lấy bút, lấy máy tính, lúc chuẩn bị lấy sách giáo khoa em len lén nhìn thầy. Anh gật đầu em mới dám mang sách giáo khoa ra. Cứ ngỡ em sẽ ngồi ngoan làm bài, dù kết quả thế nào Hoàng cũng sẽ thương mà không phạt. Nhưng em không bao giờ hiểu dụng ý của người lớn dành cho em.

- Làm bài!

Mắt trực diện với bạn nhỏ, bàn tay anh đập xuống mặt bàn đanh giọng mắng. Ngo Ngò đang vẽ vời giật sững mình, sau liền mau chóng tập trung lại. Em là một người dễ bị chi phối bởi những thú vui khác. Chẳng bao lâu đã bỏ những câu lí thuyết chán chường, cặm cụi vẽ ếch. Lại còn lấy tay che đậy không muốn người khác thấy.

Anh Hoàng với con mắt quay ba trăm sáu mươi độ lấy thước vụt ngay vào cánh tay của em. Tiếng thước đánh giật mình, bút trên tay cũng rơi xuống. Bạn nhỏ mếu mặt xoa chỗ tay bị ăn thước đau.

- Năm phút nữa thu bài.

Hoàng tuyên án, em Huỳnh trợn tròn mắt. Rồi nhìn xuống trang giấy hai mươi câu chưa làm nổi sáu câu của mình. Cảm thấy em không tôn trọng cơ hội anh dành cho, thật sự người làm thầy này không vui. Hoàng chống cằm, nhìn vào sổ điểm trên màn hình vi tính.

- Sai một câu đánh mười thước.

- Thầy ơi vậy thì Ngò tiêu đời mất - Em khua tay múa chân giọng như nức nở.

Vì em đếm tới đếm lui cũng chưa nổi mười câu em đảm bảo mình đúng. Định lên giọng thảm thương kêu một tiếng thầy ơi nữa, anh Hoàng đã bảo em đưa bài.

- Thầy cho, cho Ngò năm phút nữa được không ạ? - Em hoang mang giải thích - Ngò chưa giải hết ạ.

Hoàng im lặng xem những gì em làm được từ nãy giờ. Còn năm câu chưa khoanh, anh gật đầu đưa giấy cho thằng bé. Đúng mười phút thì thu lại. Dẫu cho cậu bạn có năn nỉ ỉ ôi thế nào.

Em ngoan ngoãn ngồi đợi, nhìn bài kiểm tra bốn điểm của mình rồi lại nhìn anh đang chấm trắc nghiệm. Cứ thấy bút khoanh vòng tròn hay anh xoay ghế lấy máy tính là em sốt ruột hết cả lên. Bạn nhỏ miết chặt tay, mân mê cây bút, khi lại lén lút nhìn anh đang cau mày.

Bút đặt xuống bàn, Hoàng trả lại bài làm cho em. Anh không đếm hay ghi điểm, anh muốn Huỳnh tự đếm. Em nhỏ ái ngại, thận trọng đếm từng câu.

- Bao nhiêu câu đúng?

Đếm đến câu mười chín, hai mươi, mặt Huỳnh xanh như tàu lá chuối.

- Thầy, thầy thương Ngò hong ạ?

- Thương.

Anh tựa lưng vào ghế, khoanh tay, đưa mắt nhìn vẻ mặt vui mừng quá sớm đó.

- Nhưng mà là thương cho roi cho vọt.

- Đừng mà...

Em ôm bài tập trắc nghiệm muốn giấu nhẹm. Hoàng nhắc lại:

- Đúng được bao nhiêu câu?

Đương nhiên anh không phải hay đùa đùa giỡn giỡn, Huỳnh chấn chỉnh lại ngay. Em giơ ba ngón tay, ngập ngừng đáp:

- Mười ba câu ạ.

- Sai bao nhiêu câu tính?

Em không dám nhìn anh nữa.

- Năm câu ạ.

Đề duy nhất năm câu là yêu cầu tính toán, nhưng áp dụng công thức là ra. Thế mà sai hết cả năm câu. Hoàng gật gù nhìn em nhỏ.

- Ăn đòn vừa chưa Huỳnh?

Anh nghỉ gọi Ngo Ngò, anh bắt đầu muốn phạt em rồi đấy. Huỳnh buồn bã cúi đầu, ngoan ngoãn đứng lên lật đật qua đứng cạnh thầy. Hoàng lấy thước vỗ nhẹ vào cẳng chân em, bạn nhỏ vội đứng khép nép, chỉn chu lại.

- Đã kiểm tra hai lần rút được kinh nghiệm gì rồi?

- Dạ phải tập trung học ạ. Hông, hông được lo ra.

Thích ếch nhưng tại vẽ ếch mà em dưới trung bình Lí đây nè. Em chưa bị anh Hoàng đánh bao giờ, nên khi vừa dứt tiếng mà ăn thước ngay khiến em giật sững mình. Sau lại mếu máo lùi xuống, vừa bước được một bước mông lại đau.

- Đứng yên trong ô gạch này.

Vắt chân chữ ngũ, thước vỗ vào lòng bàn tay. Dáng vẻ anh Hoàng doạ em Ngò nhất thời mếu mặt muốn khóc. Dù anh nói chuyện nhỏ nhẹ thế nào, qua tai Ngò trở thành mệnh lệnh nhất quyết không được làm trái.

- Xoay người qua trái, tự vén áo kéo quần xuống.

Huỳnh lắc đầu, uất ức lắm nhưng vẫn nghe lời mà làm theo. Đến đoạn quần bé bé, em bĩu môi muốn thương lượng. Nhưng thương lượng bất thành, còn bị đánh thêm vào mông một cái đau điếng.

Anh Hoàng vội đánh Huỳnh quá, ở nhà anh Huân doạ không à, nên em có biết sợ đâu. Bây giờ thằng bé đã hoàn toàn bị khí thế bức người của thầy đánh gục. Em giữ áo nửa lưng, đứng nghiêm chỉnh.

Chát!

- A! Đau, hức, hong hong được...

Không còn quần bảo vệ, một thước lực tầm trung lao vút xuống, em nhỏ đau đến run người ngồi thụp xuống. Khóc thút tha thút thít là thế, anh bảo đứng là phải đứng ngay.

Chát! Chát! Chát!

- Đau! Hu hu Ngò sắp tiêu.

Anh vẫn ngồi ghế, cách vài giây thì nhẹ nhàng vỗ vào mông bạn nhỏ những cái đánh chát chúa. Thước còn mỏng, anh chưa đứng dậy, thế là nương cho cái bạn cún con ngốc này lắm rồi.

Rất muốn chạy qua lấy lòng nhưng anh bắt đứng yên, em nào có gan làm liều. Chỉ biết bấu gấu áo đứng khóc thôi.

Qua năm thước, bạn nhỏ đã đỏ mặt, hai cẳng chân cũng run dần lên trông thấy. Hoàng kéo em lại gần mình. Áp nhẹ người Huỳnh xuống thành bàn, tay nâng dưới bụng của em, sau đó tiếp túc vụt thước.

Chát!

Tiếng Ngò la đau cứ vang đều đều, em không cần ôm áo nữa mà chuyển sang vịnh thành bàn. Anh Hoàng đỡ bụng cũng cảm nhận từng cơn hô hấp rối loạn của Huỳnh. Nhưng anh cứ giơ cao thước rồi tiếp tục đánh xuống, chưa hề giảm nhẹ lực.

Con số đã nhảy đến mười. Lực đánh vẫn tầm trung, so với Huệ thì nhẹ hơn một phần tư. Tuy nhiên thằng bé này mong manh đến lạ.

- Đứng thẳng cái chân lên!

Anh quát, em bé thút thít vâng lời làm theo. Sau đó là hàng loạt thước lao như tên, trên mông vì vậy đậm màu, hiện nổi mấy lằn thước đỏ au. Sao anh Huệ bảo anh Hoàng hổng đánh nhiều đâu, Ngò đếm nãy giờ đã vượt số thước anh Huệ kể rồi kia mà?

Lúc này, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, em cũng rưng rưng rồi. Đáng lẽ đến đây thì em đã khóc sướt mướt, nhưng đây là thầy, hổng phải bác Huân xấu tính tốt bụng. Huỳnh khóc, thầy chọc quê cho xem. Em sụt sịt mấy tiếng, gồng mình đợi thầy đánh tiếp.

Nhưng anh Hoàng bỗng đặt thước trở lại bàn sau khi đánh đủ hai mươi thước. Cặp mông vằn vện và sưng đỏ như đã hứa, Hoàng không muốn đánh thằng nhỏ bầm mông thật đâu.

- Đứng dậy, quay ra đây nói chuyện.

Anh vỗ thước bốp bốp lên mông bé, em bé khổ sở quay ra. Muốn được ôm lắm nhưng không thể, em nức nở vòng tay trước ngực đợi nghe anh mắng.

- Ngò nhớ cho kĩ, em là học sinh, nhiệm vụ chính của em là học.

Cái sự học đã là công việc nhẹ nhàng nhất trên đời rồi.

- Nếu là việc học thì không bao giờ, nhất định không bao giờ được qua loa.

Thấy em chỉ lo mếu, anh vỗ nhẹ lên cánh tay mềm thịt của em.

- Có nghe tôi nói gì không?

- Dạ Ngò nghe ạ, hức - Em gắng sức không để mình nấc nữa - Ngò nhớ rồi ạ.

- Quên thì sao?

Em vội vàng lắc đầu, nhún nhảy.

- Hông, hông bao giờ Ngò dám quên, hức em xin lỗi thầy ạ.

Tay em lau nước mắt, lau cả mồ hôi lấm tấm trên trán. Cái mông đau vẫn đang hành hạ nên em đứng yên cũng khó.

- Em hong vẽ ếch, hong mất tập trung nữa. Ngò, hức, Ngò, hức...

Em hoảng loạn, không thể vừa nói dài vừa giữ cho không nấc được. Thấy vậy, Hoàng vuốt nhẹ ngực và lưng em. Biết thầy không quạu mình, Huỳnh như được thả lỏng ra.

- Từ từ nói.

- Ngò hức Ngò sẽ học đàng hoàng ạ.

- Rồi ok Ngò.

Hoàng đứng lên, em tựa hẳn vào người của anh luôn. Hoàng cười trừ, cúi người kéo quần lên cho Huỳnh.

- Học đàng hoàng rồi tôi cho kiểm tra lại. Nhớ phải chăm làm bài.

- Ngò nhớ ói.

Em muốn lạc giọng, anh Hoàng thở dài ôm em để chỉnh quần áo cho ngay ngắn. Đưa tờ trắc nghiệm hai mươi câu khi nãy, anh vỗ vỗ vào tóc em.

- Ngồi chữa bài tập xong rồi anh đưa về nhà này.

Có lẽ vô thức Huỳnh đã hơi sợ sợ anh, dù đau mông muốn về nhà cho anh Huân thoa thuốc, em vẫn mau nhận lại bài rồi đứng chữa lỗi. Chỉ đơn giản là nhìn lại, nếu không hiểu vì sao mình sai thì anh mới giảng. Khoảng mười lăm phút thì Huỳnh sửa xong, anh Hoàng dọn dẹp, bảo em đi rửa mặt cho đỡ lem nhem.

Đêm tối, Huỳnh được anh Hoàng đưa về nhà. Không may là anh Huân đi công chuyện rồi, Huỳnh tủi thân đứng khóc ngay thềm cửa. Phải là vào trong nhà mới tủi thân mà tuôn trào nước mắt.

- Anh Huân, hu hu anh Huân đâu...

Huỳnh như chú gà con đáng thương, khóc đến hai cái má bánh bao đỏ hồng hồng. Đang khóc thì anh Huân lái xe về. Bạn bé nhìn thấy bóng dáng anh, muốn chạy tới nhưng đang bận khóc, cứ vậy mà đứng nức nở luôn.

- Anh Huân, hức, anh Huân!

- Đây tôi đây tôi đây.

Vừa về đã chạy vội tới dỗ dành em. Huỳnh bé đã tìm được chỗ dựa lí tưởng liền gục mặt vào khóc thút thít.

- Thầy, hức, thầy đánh Ngò đau...

Huân bế em vào nhà.

- Tôi đánh có đau bằng không?

- Anh Huân dữ hơn.

Em quàng tay qua cổ anh, dụi mặt vào hõm cổ. Mềm nhũng ra, anh thích bế bồng thế nào cũng được. Lúc anh cười với lời kết luận chắc như đinh đóng cột đó, em bổ sung thêm:

- Nhưng anh Huân có ôm, có bế Ngò.

- Thầy không ôm à?

Huỳnh híp mắt, suy nghĩ một tí mới gật đầu.

- Ngò thích được anh Huân ôm hơn.

Giọng bạn bè khàn đi nhiều, có lẽ cũng khát khô cả họng rồi. Nghe em lấy lòng, anh Huân nhoẻn miệng cười, cái má mềm mềm đó làm anh cứ muốn ôm mãi. Thấy anh nhìn mình trìu mến quá, Ngò đưa má kề với mặt của anh, dụi dụi. Cái hành động đáng yêu ấy khiến anh Huân quên mất định làm gì luôn.

Sực nhớ thì nhanh tay rót nước đưa cho em. Uống nước mát thấy thoải mái hơn hẳn, Huỳnh với cặp mắt đỏ hoe vui vẻ nhìn anh.

- Ngò muốn ngủ với anh Huân à.

- Lau người với thoa ít thuốc trước đã.

Em nhỏ gật đầu đồng ý ngay. Để yên cho anh bế mình đi khắp nhà để khoá cửa, tắt đèn, sau mới ôm cục ù lì này lên phòng. Thả em xuống giường, Huân đã chuẩn bị sẵn khăn, chỉ việc nhúng chút nước ấm là lau cho em được liền.

Lật người em bé lại, nhìn thấy một cặp cà chua đỏ mọng, vằn vện góc bo của thước, có lẽ em đã đau đớn và xấu hổ tủi thân nhiều.

- Mai không phải đi học sớm nên đêm nay cứ ngủ thẳng giấc nhé.

Thấy em cứ lim dim mà không chịu ngủ, anh vuốt nhẹ trán và mắt của bạn nhỏ rồi thủ thỉ. Dần dần Huỳnh buông lỏng người, khi anh ấp ủ trong lòng liền nhắm mắt ngủ ngon lành. Địu em bé trên người, Huân vừa vuốt lưng em vừa xem tin nhắn.

Hoàng có gửi bài kiểm tra trên trường và bài tập khi nãy em làm. Có cả hình bạn bé không chịu học mà che giấu để vẽ ếch nữa. Bị đòn là đáng rồi.

Ôm em một lát, khoảng ba giờ sáng, Huân cẩn thận đỡ em nằm xuống nệm giường mềm mềm. Vén chăn đầy đủ rồi lấy áo, khẽ mở cửa đi ra ngoài. Dù rất muốn ôm bạn nhỏ ngủ nhưng bệnh nhân còn đang chờ, Huân không thể day dưa thời gian nhiều thêm.

Rất mau dưới mái nhà đó chỉ còn một mình Huỳnh cùng các bạn gấu bông thân thương.