Chapter 21: 21. Súp lơ

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 14075

Vừa đi học thêm về, em hớn hở nhắn tin cho anh. Súp Lơ là giống chó lông xù nhưng mà hổng có rụng lông. Mùa thay lông cũng qua một tuần rồi.

- Ngo Ngò đi gặp Súp Lơ được không ạ?

Nửa tiếng sau anh Huân mới đọc tin nhắn, gửi cho em một cái nhãn OK. Bạn nhỏ cười hi hi ha ha ra khỏi nhà tìm bạn cún. Đứng đợi chị Hương quá là lâu, chị ra thì em ngó nghiêng tìm Súp Lơ.

- À Súp Lơ ngưng rụng lông nên chị trả về anh chủ rồi.

Thì ra Súp Lơ không hoàn toàn là em chó của chị, Súp Lơ có anh chủ sống ở phường bên cạnh. Chị Hương với anh đó cùng nuôi bạn Súp Lơ luôn.

- Chị ơi Ngò nhớ Súp Lơ.

Em buồn bả không thèm ăn bánh chị cho. Thấy thế Hương hỏi han:

- Bác Huân cho Ngò chơi với em Lơ hả?

Bạn nhỏ gật đầu chắc nịt. Vậy thì chị Hương hướng dẫn em, qua phường, đi đường này này rồi rẽ vào, sau đó tìm một căn nhà to to. Chị Hương chỉ cũng dễ hiểu, Huỳnh tìm được rồi. Nhấn chuông đợi một lát, có ai đó đi ra. Dáng vẻ thiếu niên cao ráo, mái tóc đen tuyền đi dưới nắng khiến người ta ngơ ngác nhìn.

- Em tìm ai?

- Em tìm anh Huyền ạ, em là bạn của chị Hương...

Huỳnh nhìn vào trong nhà, cục bông trắng béo tròn động dậy chạy ra đón. Súp Lơ đó!

Em hớn hở đưa tay ra chạm vào bộ lông mềm mại của Lơ, cái anh đứng ở trong thấy vậy thì mở cửa cho em.

- Anh Huyền không có nhà, nhưng em muốn thì cứ vào chơi.

Anh mời bạn nhỏ vào trong, rồi đem hoa quả và nước ép ra mời khách. Căn biệt thự cổ kính, phủ đầy rong riêu. Hàng dương xỉ dài quá nửa người, và đâu đâu cũng là tiếng chim hót. Em như bước vào một thế giới khác. Xanh rì màu của rừng. Huỳnh vui vẻ tận hưởng cạnh bạn Súp Lơ, hai em nhỏ cứ lăn qua lăn lại tận buổi trưa.

Nói chuyện với anh ở nhà một lúc mới biết anh đó sống cùng anh Huyền, nhưng công việc đầu tắt mặt tối, phải khuya khuya Huyền mới về cơ.

- Y như bác Huân luôn.

Em cười hì hì, nhưng cái anh đó thoáng ngạc nhiên khi nghe em nhắc đến Huân.

- Em biết bác Huân thế có biết bác Hiên cùng khoa không?

- Dạ biết ạ, anh Hành Tím có tặng Ngò một bạn hải cẩu mắt lồi.

- Hành Tím à?

Anh xuống giọng, nét mặt thoáng buồn tênh. Giống như bận suy nghĩ tới một chuyện nào đó, anh khiến không khí cũng trở nên trầm lặng. Súp Lơ dúi đầu vào cánh tay của anh thì anh mới tươi tỉnh trở lại.

- Anh tìm anh Hiên để làm gì ạ?

Ảnh xua tay, bảo chẳng có việc gì đâu. Khoảng một giờ chiều, anh Huân nhắn em đi về nhà. Thế nên phải tạm biệt anh và Súp Lơ. Trước khi đi, anh đó níu tay em. Đôi mắt đã đỏ hoe từ khi nào, giọng anh run lên, hốc mắt cũng ướt đẫm.

- Cho anh gửi lời thăm hỏi tới Hiên nhé, bảo với Hiên...

Khi này sau lưng Huỳnh đã xuất hiện người đàn ông cao lớn hơn, ăn bận chỉnh tề hướng mắt về phía anh ấy. Giọng anh càng gấp gáp hơn.

- Bảo với Hiên... anh...

- Bạn nhỏ ơi.

Ở phía sau có người gọi, Huỳnh giật mình quay lưng. Em không hề nhận ra có người đứng sát mình như thế. Bỗng chốc hoang mang, sợ hãi lùi về.

- Khi nào rảnh cứ đến thăm Súp Lơ nhé.

Anh niềm nở, sau đó ra hiệu cho người trong nhà im lặng, bảo Huỳnh mau về nhà đi. Đến cuối cùng, em vẫn không biết anh nhỏ nhỏ muốn nhắn nhủ gì với anh Hành Tím.

- Chắc là bệnh nhân của anh Hành Tím đó.

Em về nhà kể ngay chuyện này với Huân, anh Huân trả lời tin nhắn với ý an ủi bạn nhỏ. Dù sao Hiên là bác sĩ được lòng nhiều người, có bệnh nhân đã xuất viện đôi khi cũng tới thăm Hiên kia mà. Dù như vậy thì Huỳnh vẫn tâm trạng lắm, muốn hỏi anh Hiên nhưng anh Hiên còn bận làm việc, không được làm phiền.

Gần cuối ngày càng có nhiều cuộc vui hội ngộ.

- Anh Huân cho Ngò đi đi mà...

- Đã bảo phải xin trước một tuần rồi.

Em khốn khổ tới mức gọi điện cho anh, nhưng giọng có tội nghiệp thế nào anh Huân vẫn kiên quyết không đồng ý. Huỳnh giãy đành đạch thì anh Huân cúp máy luôn. Tức giận gõ tin nhắn siêu siêu ghét anh Huân, gõ xong thì không muốn gửi. Em ấm ức xoá tin nhắn chuẩn bị gửi, chỉ nhắn cho anh một con mèo capoo khóc.

Nửa tiếng sau Huỳnh trốn khỏi nhà.

Mấy bạn rủ Huỳnh đi ăn xiên nướng đến chín giờ thì tụi nhỏ rủ nhau đi uống cà phê. Ngồi đánh lô tô trong quán được hai tiếng thì chạy qua quán karaoke, tại bạn của Huỳnh ham vui, mà Huỳnh cũng y chang.

Trước khi lên đây, Huỳnh chưa đụng rượu bia bao giờ. Bây giờ cũng thế, nhưng là uống nước ép hoa quả lên men.

- Uống nữa không Ngò?

- Lấy cho tớ nước dâu...

Huỳnh gật đầu đưa tay lấy một li nữa. Nhìn vậy chứ uống thấy cũng cuốn. Kệ luôn anh Huân nổi khùng đập đồ đập đạc ở nhà. Điện đến cuộc thứ sáu, thằng nhỏ không bắt máy, anh vò đầu không biết có nên lên phường báo công an hay không.

Phải gọi điện cho bố mẹ các bạn hay đi chơi với em thì mới biết em đang ở đâu. Đã muốn nhíu cái mắt lại luôn rồi mà vẫn khởi động xe đi tìm em.

Huỳnh báo anh Huân nhiều quá, nửa đêm còn bắt anh đến tận chỗ ăn chơi đưa về nhà.

- Này - Bỏ em lên ghế lái phụ, lay mạnh em - Tỉnh mau lên!

Em nhỏ mặt đỏ gấc, gật gù nửa mê nửa tỉnh. Kiểu này thì không đạo lí gì với em được nữa, anh Huân nén cơn giận phóng xe lao vút đi.

Đến lúc thức dậy đã qua một ngày mới. Huân gọi em bằng cái giọng sắc như các bà các mẹ đang dỗi con cái, rồi đá em nhỏ vào trường. Trên đường đi còn đe doạ khiến thằng bé cầm ổ bánh mì hoài không dám ăn luôn.

- Ngò đi ăn không?

Hôm nay không học buổi chiều nên hai chiều hơn các em tan học. Bạn của Ngò rủ, muốn đi lắm mà đi hết nổi rồi. Em nhỏ buồn bã lắc đầu rung rinh hai cái má bánh bao, rồi lủi thủi đi về nhà.

Có lẽ Huân sẽ về khoảng chiều tối, hoặc không. Những ngày đầu tuần anh Huân siêu bận, siêu dễ quạu. Em mà lỡ vãi cơm ra bàn là anh mắng như tát nước luôn. Ấy thế mà hôm qua Huỳnh lì hơn bình thường, có khi anh Huân về đánh xong quăng em ra khỏi nhà luôn cũng nên.

Ngo Ngò đau khổ ngã khuỵu trên nền gạch, nhưng thấy bụi bẩn, thằng bé vội đi tìm chổi quét liền. Phải ngoan cho anh Huân thương không bỏ. Nào là giặt quần áo, phơi thành hàng gọn gàng, quét lau những nơi ít dọn dẹp. Cả kính cửa sổ cũng chùi sáng bóng. Bình thường toàn lăn qua lăn lại, đợi gần lúc anh Huân về mới bật dậy dọn nhà. Vậy mà hôm nay chịu làm quần quật tới tối.

Nhìn vào camera, Huân không nhịn được mà cười với sự ngốc nghếch của bạn nhỏ. Cứ vừa làm vừa nhìn cam rồi vái lạy anh Huân đừng đuổi em. Khiến Huân ngồi trong phòng khám nhoẻn miệng cười đầy vẻ cưng chiều.

- Tìm đâu bé cún dọn nhà trông yêu thế?

Chẳng biết Hùng đạp cửa vào đi hồi nào, ghé đầu vào coi một cách thản nhiên. Anh Huân vội vàng gập màn hình xuống, ngước lên tỏ vẻ thù địch.

- Anh vào sao không gõ cửa?

- Bác coi giúp em em bị gì đây này.

Hùng chớp chớp mắt, anh Huân càng ghét dữ dội hơn.

- Hết giờ khám rồi.

Anh trưởng khoa bị anh thù là nhây hơn.

- Em hay ngắm nhìn một bạn nhỏ ở cùng nhà, nhìn rồi cười mà hổng hay biết.

Anh khép nép, dùng cách diễn giả trân của mình lo lắng hỏi:

- Có phải em bị bệnh gì nặng lắm khum bác?

Hiên vừa phẫu thuật xong, áo còn dính máu hùng hổ xông vào, nghe anh Hùng lắc qua lắc lại cũng nhảy vào diễn chung. Hành Tím ôm mặt giả vờ hốt hoảng:

- Chết rồi, anh bệnh nhân bị bệnh tương tư rồi đó! - Rồi nhìn qua anh Huân mặt như cái bánh bao thiêu - Bác Huân cũng bệnh giống hệt, tiêu bác rồi!

Huân vò đầu bức tóc, cúi gằm mặt xuống bàn. Hai vành tai đỏ ửng, xấu hổ muốn bốc khói. Đạt được mục đích, hai con người tàn độc cười hả hê. Xong bị bác Huân đuổi khỏi phòng. Do còn trực đêm nên anh nhắn cho Huỳnh, nhưng nhắn lộc lốc chứ không dễ thương như bình thường. Em nhỏ cũng rén nên chỉ dám vâng dạ, hổng múa mây quay cuồng nữa.

Ngò nấu xong thì chụp bàn ăn đơn giản cho anh xem. Nhìn đĩa rau muống xào tỏi, cá rán, trứng rán, canh rong biển tự nhiên anh cau mày.

- Ăn đồ chiên rán ít thôi. Dạo này ăn nhiều cholesterol lắm rồi ấy nhé.

Vì Ngò thích trứng mà. Em buồn bã trả lời xong thì nhìn mâm cơm hổng muốn ăn nữa. Chỉ ăn được hai bát cơm là dọn dẹp vào rồi. Phải hơn hai ngày sau anh Huân mới về nhà. Lúc đó Huỳnh đang lau nhà. Đã qua hai ngày nên anh cũng không giận em nhiều nữa.

- Ăn dưa không?

- Dạ Ngò ăn!

Ngò mê dưa hấu lắm, thế là anh Huân mang trái dưa vừa mua vào bếp bổ ra cho em. Còn tốt tính bổ thành hình cây thông. Mang ra thưởng cho em bé ngoan một nửa, dù gì cũng có công dọn nhà.

- Ngò mời anh ạ.

Bạn nhỏ hớn hở cầm miếng dưa lên sau khi rửa tay sạch.

- Ăn đi rồi tôi xử lí em.

- Thôi...

Huỳnh đau khổ đặt miếng dưa xuống, đi qua đứng trước mặt anh.

- Anh Huân ơi Ngò hư.

Em nhào vạt áo của mình, nhăn mặt lí nhí nói:

- Ngò đi chơi hổng xin anh Huân.

Anh gật đầu không đáp, đang chờ em nói tiếp đó. Huỳnh bối rối, không biết mình còn nói thiếu gì hay không.

- Ngò xin lỗi anh Huân ạ. Anh Huân đừng đuổi Ngò nha.

Anh phì cười, gật đầu đồng ý cho em nhỏ đỡ lo. Nếu công việc mà chồng chất hơn, không về thêm ba bốn ngày nữa thì Huỳnh vì sợ mà sinh bệnh tâm thần mất. Huân gật đầu rồi nhưng mà anh không nói gì cả khiến Huỳnh chưa thả lỏng được. Em càng rối bời suy nghĩ hơn.

- Em có dọn dẹp nhà á, em xin lỗi vì làm phiền anh Huân, bắt anh Huân trễ rồi mà còn phải đi tìm em.

- Được rồi - Huân gật đầu, đưa tay kéo Huỳnh - Lại đây ôm một tí nào.

Đang mãi ngơ ngác thì anh kéo em lại ôm luôn rồi. Huỳnh dụi vào lồng ngực của anh. Đưa cho bạn nhỏ miếng dưa, mặt vùi vào mái tóc xù xù của em. Anh Huân nghiện bạn Ngo Ngò mất tiêu.

- Ăn đi, tôi đang mệt.

Huân ôm Ngò rất chặt, gục mặt lim dim muốn ngủ. Vì anh chưa muốn đánh đòn Ngò mà cũng không giận Ngò nên em chăm chú ăn hết ba miếng dưa luôn. Còn miếng cuối định mời anh mà anh ôm Ngò ngủ ngon ơ.

- Quầng thâm đậm quá luôn.

Sờ nhẹ lên bầu mắt mệt mỏi ấy, Huỳnh dụi cặp má mềm của mình vào mặt anh. Em để lại một lát dưa hấu, cẩn thận xoay người chui vào lòng anh ngủ luôn. Bạn Ngò được anh Huân chăm beo béo vừa vừa nên ôm thích lắm.

Đến chiều tà, nắng soi rọi trên nền lát gạch nâu, đồng hồ quả lắc đánh từng hồi. Đã bốn giờ, Huân từ từ tỉnh giấc, dụi mắt, tay vẫn mãi ôm bạn nhỏ.

- Cái bạn này yêu quá - Huân còn mơ màng, bẹo má em - Mà cứ kiếm chuyện cho tôi đánh mông hoài.

Huân vỗ nhẹ vào lưng bé.

- Dậy đi Ngò, ngủ nữa mặt trời đè đó.

Huỳnh sợ bị nhức đầu lắm, anh gọi là em dậy ngay. Nhưng còn buồn ngủ nên mắt nặng trĩu, cứ nhắm lại. Huân cúi người bế em lên. Đi rửa mặt là bạn nhỏ tỉnh lại, nhưng mà cái mặt chảy xệ buồn cười.

- Dậy ăn thước này.

Sắp tỉnh rồi mà anh Huân bảo thế em nhắm mắt luôn. Không nể mặt anh, gục xuống ngủ ngon lành.

- Thức dậy mau lên.

Anh Huân vẫn rất dịu dàng kiên nhẫn, thơm nhẹ vào tóc của em. Bạn nhỏ thích lắm nằm yên không chịu dậy.

- Thức dậy - Anh lay người em - Lì quá tôi lật úp lại đánh luôn đấy nhé.

- Hông, đừng mò...

Huỳnh ngồi dậy ôm cổ của anh, anh cưng chiều em quá nên em hết sợ rồi. Anh xoa đầu cái bạn bé này.

- Tỉnh ngủ chưa?

Em gật đầu. Tự nhiên anh nghiêm giọng ngang.

- Ngồi thẳng lưng tôi nói chuyện.

Cảm thấy ngồi trên giường thì không đúng lắm, Huỳnh trèo xuống giường, đi ra đứng trước mặt anh. Ngoan như thế anh chiều suốt là phải rồi. Chiều đến nỗi dám hiên hang chạy đi chơi quên đường về luôn kia mà. Anh vừa chạm mắt với Ngò, Ngò cắm ngay đầu xuống đất. Em hổng có gan lớn dám nhìn thẳng anh lúc này đâu.