Äúng như mẹ Äã bảo, Ngò á» nhà còn hư hÆ¡n.
Khoảng chiá»u mát, Huỳnh dắt anh Huân Äi Än cÆ¡m á» ngoà i quán quen. Vì còn trong Äá» Än chÆ¡i nên Huân chiá»u ý em, tình nguyá»n Än hết cà chua mà Äứa bé Äẩy qua. CÅ©ng tình nguyá»n kêu thêm trứng rán cho em.
Äến tá»i trá»i bắt Äầu mưa, lá»i hứa Äi Än nhà hà ng phút chá»c tan vỡ. Huỳnh bá»±c bá»i bá» lên phòng, dẫu mẹ em Äã cá» gắng nÄn ná».
- Ngò á» Äây Äến chiá»u mai cÆ¡ mà , mai mình Äi Än ÄÆ°á»£c không con?
- Tại mẹ hông Äi xe ô tô ÄÆ°á»£c nên hông Äi ÄÆ°á»£c. Tại mẹ hết!
- Ngò!
Huân không nhá»n ná»i nữa, quát em. Äứa nhá» Äang ná»i Äoá, cà ng giáºm chân cà ng tức muá»n xì khói.
- Ngò ghét luôn anh Huân. Anh Huân bênh mẹ, cứ bênh mẹ suá»t thôi!
Dám lá»n tiếng như váºy má»t phần vì em Äang á» nhà cá»§a mình. Nếu Äặt và o á» nhà anh Huân thì em còn lo bá» Äuá»i ra ngoà i, á» Äây không phải lo.
Trong khi Huỳnh cá» chấp không ra Än cÆ¡m, khoá cá»a phòng. Mẹ Äem Äá» Än Äến táºn cá»a cÅ©ng không ra má». Mẹ cá»§a em phải buá»n rất nhiá»u. Chá» vì say xe, khó chá»u vá»i mùi xe dẫu có thÆ¡m tho Äến Äâu, cả nhà không thá» ra ngoà i. Äiá»u Äó khiến mẹ áy náy lắm.
- Ngò Æ¡i ra Än cÆ¡m Äi con - Mẹ cá» gắng gõ cá»a má»t lần nữa - Äi mà .
- Ghét mẹ!
- Có má» cá»a ra không thì bảo?
Huân gằn giá»ng, thằng bé lÄn ra má» cá»a ngay. Gương mặt tức giáºn, ánh mắt sắt lạnh và sẵn sà ng cho em má»t tráºn dạy dá» ra trò. Huân dùng sá»± nghiêm nghá» Äó ép buá»c em dè chừng.
- Äi xuá»ng bếp Än cÆ¡m.
Dù không bằng lòng nhưng thằng bé vẫn cun cút chạy Äi, không dám cháºm trá» . Xuá»ng bếp Äá» Än cùng vá»i bá» mẹ bữa cÆ¡m dang dá». Vừa cầm bát lên, trưá»c mặt em toà n rau là rau.
- Mẹ Æ¡i Ngò hong Än rau.
Mẹ ÄÆ°a bát cho em gắp rau qua, nhưng chưa ká»p chuyá»n nhượng hết Äám rau xanh lè, Huân Äã hắng giá»ng. Huỳnh Äau khá» không dám gắp rau nữa, cá» gắn nhai hết rau. Nhưng mà luá»c rá»i thì vẫn siêu khó Än.
Anh Huân ÄỠý em cứ ngáºm rau mà không nuá»t, nhÃu mà y.
- Không thÃch thì vá» luôn.
- Ư anh Huân...
Huỳnh nuá»t hết rau, ôm lấy cánh tay cá»§a anh. Nhưng anh gỡ bá» tay em ra. Thà nh tháºt mà nói, anh ghét nhất thái Äá» vừa rá»i cá»§a em. Äã là lần thứ mấy Huân luáºn vá»i em vá» sá»± cá» chấp nhất thá»i, cÅ©ng Äánh mấy tráºn rá»i. Uá»n nắn quá cá»±c mà tan vỡ ngay phút chá»c.
Trông anh bá»±c mình ra mặt, em nhá» ngá»i cạnh nuá»t không trôi cÆ¡m. Giữ chặt bát trong tay, cứ nhai hoà i mà không dám nuá»t. Nhỡ Än nhanh quá, Än xong Ngo Ngò no Äòn.
Ná»a tiếng sau, bá» mẹ Än xong Äi lên phòng nghá» ngÆ¡i cả mà Huỳnh vẫn á» Äây nhai rau. Huân Äi ra ngoà i uá»ng trà vá»i bá» cá»§a em thêm mươi phút, xong hết chuyá»n, Äi và o lại bếp vẫn thấy em vá»i cái bát chả vÆ¡i Äi bao nhiêu.
Huân hÃt sâu, thá» Äá»u, cá» trấn mình Äừng vì cÆ¡n tức giáºn cho Äánh Ngò ngay lúc Ngò Äang Än. Anh Äi qua bà n, cầm bát cá»§a Huỳnh lên.
- Nuá»t mau lên.
Anh Huân Äã Äá»i giá»ng. Không nà o yêu chiá»u Huỳnh như khi bón cháo nữa.
- Äứa nhá» như em, má»i từng nà y tuá»i Äã biết vênh váo rá»i.
Xúc cÆ¡m ÄÆ°a và o miá»ng bạn, Äứa nhá» không dám lá» má», nhai nuá»t mau lẹ. Vừa nhai rau Äắng còn phải nghe anh trách mắng.
- Vênh váo vá»i ai thì vênh váo, lại láo vá»i bá» mẹ. Có lá»n mà không có khôn. Mình có Än có há»c mà há»n Äến như thế. á» trưá»ng, cô giáo có dạy giáo dục công dân không?
- Dạ có ạ...
Äứa nhá» Äáng thương phá»ng hai má nhai cÆ¡m. Huân toét sạch bát cho em, vẫn còn cáu lắm.
- Än xong Äi lên xin lá»i cả bá» lẫn mẹ. Tôi nhá» bác tưá»ng thuáºt lại, em nói mà không Äúng ý thì kà sẵn Äôi ba tá» bảo hiá»m cái mông Äi.
Mấy thìa cÆ¡m cứ váºy vÆ¡i Äi nhiá»u, cuá»i cùng cÅ©ng sạch bát. Nhưng Huỳnh không dám Äứng lên. Anh Huân cứ doạ, cứ nạt em, bạn Huỳnh mếu máo không dám Äá»ng Äáºy. Äến lúc anh quay lưng lại, tá» vẻ thiếu kiên nhẫn thì em má»i chá»u lao vút ra ngoà i.
á» phòng bá» mẹ, thá»§ tục xong xuôi thì Ngò lao luôn và o vòng tay mẹ. Khóc nức ná» như cÆ¡n nưá»c vỡ bá».
- Mẹ cứu Ngò, bá» cứu Ngò... hức, hông là ... hức anh Huân Äánh Ngò... hu hu anh Huân Äang giáºn dữ lắm...
- Cũng tại con cả thôi.
Bá» lắc Äầu bất lá»±c, mẹ nghe váºy vá» vai bá» chan chát. Xong quay sang dá» dà nh Huỳnh vẫn Äang tức tưá»i. Bá» mẹ có thương Huỳnh nhưng mà hiá»n quá nên Huỳnh xem nhẹ. Trưá»ng hợp nà y mẹ cÅ©ng á»§ng há» giao Huỳnh vá» vá»i tay cá»§a anh Huân.
Huân biết Ngo Ngò sẽ nằm nÅ©ng vá»i bá» mẹ nó cả tiếng Äá»ng há», nên không vá»i mà thong dong là m viá»c. Äến khi anh cảm thấy Äã Äá»§ rá»i thì Äứng lên Äi tìm Huỳnh.
Bạn nhá» vừa bưá»c ra khá»i phòng Äã thấy bóng dáng anh chá»§ trá» hung dữ trên cầu thang. Em sợ hãi muá»n chạy trá»n nhưng anh chá»§ trá» Äã ká»p tóm ÄÆ°á»£c rá»i.
- Hu hu anh tha cho Ngò, hức, Ngò sai rá»i...
Bá» anh vác trên vai cÅ©ng hoảng lắm, em nhá» muá»n anh tha nên cầu xin thẩn thiết. Tiếc là anh Huân Äã hạ quyết tâm.
- Lên giưá»ng nằm sấp xuá»ng.
Anh chiá»u Ngò quá, Ngò sắp nhảy hết ra ngoà i khuôn khá» rá»i. Cái giá»ng sắt lạnh ấy lại vang lên, Äứa nhá» báºt khóc ngay. Thấy cáºu bé Äứng ôm mặt khóc mãi, Huân dần mất kiên nhẫn.
- Nằm sấp xuá»ng giưá»ng, Huỳnh.
Em quá»t hết nưá»c mắt, mau lẹ chạy ra trèo lên giưá»ng. Cảm giác lưng là nh lạnh, lại còn không biết anh Äánh khi nà o. Cảm giác nằm chá» roi Äánh sợ lắm. NghÄ© tá»i là em sụt sá»t nưá»c mắt ngay.
- Anh Huân, hức anh Huân ơi...
Giá»ng em bé run lên. Thấy váºy anh Äà nh dá»u xuá»ng má»t Ãt cho em khoảng không Äỡ ngá»t ngạt.
- Nói Äi.
- Ngò sai rá»i, Ngò xin lá»i anh ạ.
Anh Huân không Äáp lại, khiến em cà ng lo lắng hÆ¡n. Bình thưá»ng không gặp mặt anh quá nhiá»u, khi gặp thì anh chiá»u em muá»n xá»u. Bây giá» anh nghiêm em không có quen. Ai Äã gắp anh Huân Äáng yêu cá»§a Ngò Äi mất rá»i.
Khuỵu gá»i lên ná»m giưá»ng, tay phải Äặt lên giữ lưng Äang run run cá»§a Ngò, tay còn lại xoa nhẹ mông nhóc và i vòng. Sau Äó vung mạnh tay Äáp xuá»ng từng tiếng Äánh bôm bá»p. Huỳnh nó giáºt mình ngay.
- Mẹ em mà em nói chuyá»n cứ như bạn bè.
Bá»p!
Những lần bá» anh Äánh chá» Äếm trên Äầu ngón tay. Nhưng lần nà o cÅ©ng day dứt, cho em hãi Äến và i ngà y. Cả lần nà y cÅ©ng váºy.
Bá»p!
Bà n tay to lá»n má»i lần Äánh mạnh xuá»ng Äá»u Äá» lại má»t mảng Äá» sau lá»p quần vải. Äứa nhá» bắt Äầu vùng vẫy, Äạp Äạp chân vì khó chá»u. Nhưng cà ng vùng vằng thì anh Huân cà ng Äánh ác liá»t hÆ¡n.
Kéo nhẹ quần em xuá»ng, hai mông Äá» như gấc, có mấy dấu bà n tay chưa ká»p lặng. Từng Äấy Äá»§ cho em nhá» khóc Äến thá» không Äá»u ná»i nữa.
- Hu, anh Huân, hức Ngò... hức Ngò...
- Nói nhanh lên, lắp bắp cái gì?
Huân gằn giá»ng, nói như vẫn còn bá»±c lắm. Em dè chừng ngay, không dám nói mà ôm mặt giấu và o hai tay. Bả vai gầy run lên, cái mông cÅ©ng nhấp nhô vì sá»± Äau cứ hà nh hạ mình.
- Không nói thì tôi Äánh tiếp.
- Äừng mà ...
Em ngưá»c mặt lên, run rẩy xin anh.
- Ngò, hức Ngò muá»n xin lá»i anh.
- Muá»n xin lá»i thì ngá»i dáºy, Äứng cho Äà ng hoà ng.
Bạn nhỠôm mông lá»m cá»m bò dáºy, bưá»c xuá»ng sà n xém tà Äã ngã. Anh Huân cà ng tá» ra hung dữ thì em cà ng cúm Äuôi, sợ Äến hoảng loạn muá»n ngã nhà o.
- Ngò xin lá»i anh Huân ạ.
- Vì sao?
Huân xoa lòng bà n tay trái Äang Äá» á»ng, thêm chút nữa là sưng ấy, nhìn bạn Ngò muá»n xoa mông mà há»ng dám.
- Vì Ngò bảo Ngò ghét anh Huân. Hông, hông ÄÆ°á»£c là m như váºy ạ.
- Sao không ÄÆ°á»£c là m?
Huỳnh nưá»c mắt rưng rưng, khoanh tay lắc Äầu giải thÃch:
- Ngò nói như váºy, anh Huân buá»n. Ngò, hức Ngò hong muá»n anh Huân buá»n.
- Còn vừa nói mà quát nữa nà y.
- Dạ há»n, há»n há»n quá trá»i luôn.
Em quÆ¡ tay múa chân diá» n Äạt, anh Huân tạm chấp nháºn.
- Tôi nghÄ© em là Äứa trẻ thông minh, nên tôi không cần phải Äánh gì em cả. Nhưng không Äá»ng nghÄ©a là em ÄÆ°á»£c cưng chiá»u.
Huân trầm giá»ng, ÄÆ°a tay ra xoa cái mông nhá» cho em.
- Tôi cà ng dá»u dà ng vá»i em, em nên cà ng hiá»u mình cần phải ngoan thế nà o.
Nắn cái mông má»t tà rá»i ôm cục bánh ú Äó và o lòng. Vì bạn nhá» Äã khóc sắp thà nh cái bánh ú thiu, anh doạ nạt em quá kia mà .
- Ngò nhỠòi, Ngò há»ng quên Äâu ạ.
Em nÃu áo cá»§a anh Huân Äá» anh bế mình ngả lưng trên giưá»ng.
- Äi rá»a cái mặt mèo nà y.
Huân chá»c và o má bạn, bạn nhá» ngoan ngoãn Äi ngay. Vừa má»i Än Äòn xong nên cái gì cÅ©ng ngoan, cÅ©ng nghe lá»i. Cục Ngò lau mặt sạch sẽ xong thì chạy ra cho anh ôm.
- Anh Huân thơm Ngò, thơm Ngò ạ.
Em dụi mặt lên má của anh, nhưng Huân chỠvỠlên tóc của bé.
- Hôm nay há»n vá»i bá» mẹ nà y, há»n vá»i ai nà y, lo mà tá»± kiá»m Äiá»m Äi.
Dù không trá»±c tiếp nói ra, qua lá»i nói ấy cÅ©ng hiá»u hôm nay anh sẽ không hôn bạn nhá» Äâu. Em bá» từ chá»i liá»n á»§ rÅ©, nằm bên cạnh Äá» anh xoa xoa mông cho mình.
Không sao, không hôn nhưng mà vẫn có anh Huân ngá»§ vá»i em. Ngà y trưá»c anh Huân bá» em lại ngá»§ má»t mình, em tá»§i thân lắm. Dạo gần Äây có mắng hay Äánh gì thì kết thúc Huân Äá»u bế em vá» ngá»§ má»t giấc.
- Ngò á» Äây Äến buá»i chiá»u mai ÄÆ°á»£c không ạ?
Khi nãy anh doạ bắt Ngò vá» thà nh công ngay, em vẫn còn canh cánh. Thế là lo lắng há»i, váºy mà anh phì cưá»i.
- Ngà y mai Äá»nh dắt tôi Äi Äâu?
Ấy là anh Äã Äá»ng ý cho Ngò á» Äây.
- Ngò biết có công viên nưá»c vá»i chợ vá»i siêu thá» thôi.
Toà n mấy chá» cá»§a trẻ con thôi. Không thá» Äòi há»i thêm nữa, Huân Äà nh trá» ngưá»i ÄỠôm cục Ngò và o lòng, Äắp chÄn cho em luôn. Vuá»t nhẹ từ gò má Äến thái dương rá»i mang tai, anh Huân nhẹ nhà ng dá» Ngo Ngò ngá»§.
Má»i khi nãy anh Äã giáºn Äá» mặt, vì nhìn em hung hÄng như thế, dám quát tháo dẫu anh Äang Äứng á» Äó. Chá» như váºy cÅ©ng biết, anh không thá» nhắm mắt cho qua nữa. Coi như biá»u hiá»n há»i lá»i cá»§a bạn tá»± cứu bạn. Sau cùng vẫn yêu yêu bạn nhá».
- Ưm anh Huân...
Bạn nhá» nhÃch ngưá»i và o, Huân xoa lưng cho em dá» ngá»§. MÆ¡ mà ng, lim dim, cái bạn nà y dá» ngá»§ quá Äi.