Từ ngà y vá» thà nh phá», không còn ná»i nhá» bá» nhá» mẹ nữa, Huỳnh yên chà táºp trung há»c hà nh. Nhưng cÅ©ng vì táºp trung quá mà thằng bé không thèm ngá»§ nữa. CÆ¡n buá»n ngá»§ chá» Äến trong tiết VÄn, tiết Sá» mà thôi. Cô giáo thấy Huỳnh ngá»§ cÅ©ng không nói, vì cô biết các bạn má»t má»i thế nà o.
Hai giá» sáng, Huỳnh rá»i khá»i bà n há»c Äi tìm nưá»c uá»ng. Vừa hay anh Huân vá» nhà .
- Ngò chà o anh ạ.
Em bé ngáy ngá»§, bá» cá»c nưá»c lạnh Äang uá»ng dá» mà chạy qua Äón chà o anh. Huân tan là m thì má»t tháºt, nhưng nhìn cái bạn bé nà y cá» Äầu và o ngưá»i mình cứ thấy vui vui. Bất giác xoa Äầu em.
- Còn há»c bà i à ?
- Vâng ạ.
Huân bế em lên Äi và o bếp. ÄÆ°a cho bạn nhá» cá»c nưá»c Äang uá»ng dang dá».
- Há»c má»t lát nữa thôi rá»i Äi ngá»§ nhé.
- Ngò muá»n ngá»§ vá»i anh Huân.
Anh Huân gáºt Äầu Äá»ng ý, sau Äó bế bạn vá» phòng cá»§a bạn. CÄn phòng báºt Äèn sáng, bà n há»c Äầy sách vá». Em Äang há»c bà i môn gì Äấy mà sá» nhiá»u lắm, Huân ghé và o xem kÄ© thì má»i biết là Hoá há»c.
- Siêng quá nh�
Äá»nh thả bạn nhá» xuá»ng mà em Äã hoá thà nh cục bá»t dÃnh ngưá»i. Ãm anh chặt quá không dứt ÄÆ°á»£c.
- Buá»n ngá»§ lắm rá»i phải không?
Bạn gáºt Äầu. Thế là anh Huân má»t tay bế bạn, má»t tay dá»n bà n há»c cho. Xong xuôi rá»i thì tiếp tục bế vá» phòng. CÆ¡ thá» Huỳnh nhá» trong vòng tay anh lắm, nên toà n ÄÆ°á»£c anh bế. Äứa trẻ mê hÆ¡i ấm từ ngưá»i lá»n nà y, rất nhanh Äã ngá»§ ngon là nh.
- Tôi dặn nà y.
Ngá»i lên giưá»ng, Huân Äá»i mặt vá»i em.
- ChÃn giá» phải Äi ngá»§. Nhá» chưa?
- Ngò ngủ òi...
- Ngo Ngò hư nhé, tôi vỠtrỠthế nà y mà em vẫn còn thức. Lại tỠra vui vẻ lắm cơ.
Anh mắng như váºy thì em không có sợ, ngược lại còn cưá»i hì hì. Ná»±ng cái má cá»§a em má»t tÃ, anh Huân rá»i Äi Äá» thay quần áo. Má»t lát sau và o phòng thì Ngo Ngò lì như bò, còn chưa chá»u ngá»§.
- Ai cho em nghá»ch Äiá»n thoại giá» nà y?
- Ư anh Huân - Em giáºt mình, vá»i giấu Äiá»n thoại - Ngò Äi ngá»§ liá»n.
Huân bưá»c tá»i, trá»±c tiếp lấy lại Äiá»n thoại. Thế là Ngò bá» thu Äiá»n thoại. Nhưng là m sao em dám liá»u, ngoan ngoãn nằm im trá»n trong chÄn. Äèn tắt, anh ngả ngưá»i, ôm ôm cục chả giò kế bên lại gần mình.
- Gỡ ra, không thì ngá»p lắm.
- Há»ng thÃch...
Dù váºy vẫn nằm yên cho anh gỡ chÄn ra. Huân ôm cục chả giò và o lòng, vuá»t ve tấm lưng nhá». Từ ngà y anh lên thá»±c ÄÆ¡n Än Äầy Äá»§, có da có thá»t hÆ¡n hẳn.
- Hôm nay Äi ngá»§ trá» hÆ¡n quy Äá»nh nÄm tiếng, váºy ngà y mai phải là m gì?
- Ngủ bù ạ.
Vừa hay mai há»ng cần Äi há»c. Ngo Ngò vui vẻ rút ngưá»i cho anh ôm trá»n, em bé thÃch dúi mặt và o ngá»±c cá»§a anh, vừa ấm vừa mắc cưá»i. LÄng xÄng mãi má»t há»i má»i chá»u Äi ngá»§, cái bạn nà y là m anh muá»n tá»nh ngá»§ luôn.
Sáng hôm sau, Huỳnh thức dáºy Äã là giữa trưa, coi như bù mấy tiếng hôm qua. Äi tìm Äiá»n thoại cá»§a mình mà tìm mãi không ra.
- Ủa? - Thằng bé trợn mắt - Anh Huân tá»ch thu Äiá»n thoại cá»§a Ngò tháºt á!
Em nhÄn mặt Äi tìm Äiá»n thoại bà n, mau chóng gá»i cho anh. PhÃa bá»nh viá»n, anh biết ngay lúc em thức thì sẽ kiếm anh mà tìm Äiá»n thoại mà .
- Anh Huân, anh Huân lấy Äiá»n thoại cá»§a Ngò...
Giá»ng em nhá» như uất ức lắm, Huân phì cưá»i.
- Thì sao?
- Trả cho em...
Huân cà ng Äùa nhây.
- Không trả thì em là m gì tôi?
Em Ngò mếu máo, qua Äiá»n thoại im á»m không lên tiếng. Có tiếng sụt sá»t, thế mà hoảng Äến báºt khóc rá»i. Giá»ng em bé tá»§i thân lắm, lÃu nhÃu xin anh:
- Ngò xin lá»i anh Huân, hức, anh Huân trả Äiá»n thoại cho Ngò Äi... hu hu Äiá»n thoại mẹ mua cho em mà ...
May mà anh chưa bảo anh vứt Äiá»n thoại cá»§a Huỳnh rá»i, không thì thằng nhá» khóc in á»i lên mất.
- Ngò lên phòng lấy giúp tôi chiếc Äá»ng há» á» trên bà n. Mang Äến bá»nh viá»n rá»i tôi trả Äiá»n thoại cho em.
Chiếc Äá»ng há» xám bạc á» trên bà n vì quá vá»i mà quên. Huỳnh Äặt nó và o balo, thêm bình nưá»c, thêm và i thứ nữa rá»i Äạp xe Äi Äến bá»nh viá»n.
á» Äây cà ng gần trưa thì cà ng Äông. Ban Äầu bác bảo vá» há»ng cho em và o, may mà có anh gá»i Äiá»n, em chui và o bá»nh viá»n êm xuôi. Huỳnh Äã nhá» vá» trà phòng cá»§a Huân, rất nhanh em Äã tìm ÄÆ°á»£c.
Huỳnh Äến phòng là m viá»c khi Huân Äang khám bá»nh. Anh lạnh mặt bảo em ra ghế ngá»i chá», sau Äó tiếp tục khám bá»nh cho ngưá»i bá»nh trưá»c mắt. Phòng khám cá»§a anh, sau tá»§ sách cao là má»t bá» ghế sofa dà i, dà y, má»m má»m. Có cả chÄn nữa nên Huỳnh vui vẻ nằm á» Äó chÆ¡i. May mà có mang Äô Äô theo Äá» chÆ¡i.
Hết giá» khám bá»nh, Huân quên mất có em Ngò á» sau tá»§ sách, anh má»t má»i ngả ngưá»i và o ghế. Xoa bóp vai, gáy, thấy thế em bé chạy ra bóp vai cho anh ngay.
- à may có bạn Ngò.
Huân trìu mến nhìn em bé Äang ÄÆ°á»£c khen mà cưá»i hÃp mắt.
- á» lại Än vá»i tôi luôn nhé?
Em nhá» gáºt gáºt Äầu. Nhưng trông em cứ Äầu tóc bù xù, mặt xám xá»t. Không có tươi sáng, tá»nh táo như bình thưá»ng.
- Lát nữa Än trưa xong thì Äi ngá»§, tôi dá»n sẵn cho em rá»i.
Huân quÆ¡ tay, chải cho tóc em và o nếp Äá» gá»n gà ng má»t Ãt. Gương mặt nghiêm nghá», ánh mắt ÄÄm chiêu, lá» rõ dáng vẻ chững chạc cá»§a ngưá»i Äà n ông và o Äá» ba mươi.
- Từ giá» còn thức khuya nữa tôi cho Än Äòn.
- Ủa?
Em giẫm chân, thế là bỠanh mắng:
- Là m cái hà nh Äá»ng gì Äấy?
Huỳnh không dám quáºy nữa. Vì em ngá»§ muá»n nên da sạm, Äầy quầng thâm luôn. Anh Huân ÄÆ°Æ¡ng nhiên nhìn không ưng rá»i.
- Ủa vá»i tôi nữa thì em coi chừng.
Cách anh nói không giá»ng như muá»n Äùa, váºy nên em vá»i vã gáºt Äầu. Cà ng nhìn cái Äiá»u bá» luá»m thuá»m nà y anh muá»n tiá»n Äình theo.
- Ngò lại Äây.
Huỳnh ngÆ¡ ngác Äi tá»i chá» cá»§a anh, ngá»i trên má»t bên Äùi cá»§a Huân.
- Sao Äá» móng tay dà i thế nà y?
Anh xoè bà n tay cá»§a bạn nhá» ra, em cÅ©ng vừa má»i nháºn thấy móng tay mình dà i tháºt.
- Ngò quên cắt ạ - Huỳnh ngưá»c mặt lên giải thÃch.
Thế là Huân kéo ngÄn bà n lấy Äá» cắt móng có bá»c bên ngoà i mà u xanh nưá»c biá»n, cắt cho em. Ngá»i trong lòng anh, em ngoan như má»t chú mèo con. Ngoan ngoãn nhìn tay anh tá» má» cắt móng cho mình, còn xem kÄ© có cắt sát quá mà phạm và o da cá»§a bé hay không. Anh Huân bấm xuá»ng rõ rà ng Äâu ra Äó, không là m em sợ bá» xưá»c da.
Cắt xong móng tay, bà n tay bé bé ngắn ngá»§n hiá»n ra, em vẫy vẫy cho anh xem.
- Ngò cảm ơn anh ạ.
Huỳnh ngá»i dáºy, ôm chầm lấy anh, hôn và o má. Nháºn ÄÆ°á»£c nụ hôn bé xÃu cá»§a bạn, Huân khẽ má»m cưá»i. Äá»nh bảo em Äi ngá»§ má»t tà nhưng có ngưá»i gõ cá»a.
- Bác Huân Æ¡i má» cá»a!
Mùi thá»t nưá»ng trà n và o phòng khám, anh Huân bất lá»±c nhá» Ngò ra má» cá»a. Bạn bé láºt Äáºt chạy ra má» cá»a thì thấy bác Hùng. Anh cá»i bỠáo blouse rá»i, chá» có áo thun ÄÆ¡n giản, còn báºn cầm nhiá»u Äá» Än. Thấy em nhá» Äang ngÆ¡ ngác thì Hùng reo lên:
- A cái bé mặt bánh chưng nhóc Hà nh TÃm hay ká» nè.
- Ngò mặt bánh bao mà !
Em phụng phá»u phản ứng lại ngay. Anh cưá»i cưá»i mang Äá» Än Äi và o phòng. Cái bạn Huỳnh không chá»u mà Äi theo, mặt bánh bao anh Huân chÄm mà anh nỡ lòng nà o anh bảo mặt giá»ng cái bánh chưng. Ghét luôn!
Hùng dá»n dẹp bà n Än, anh Huân Äi qua sẵn há»i:
- Hà nh TÃm Äâu?
- Hà nh TÃm Äâu ạ.
Huân thái Äá» liá»n. Song, vẫn cứ mà sá»a lại:
- Hà nh TÃm Äâu anh?
- Thằng bé còn Äang phẫu thuáºt - Anh nhìn và o Äá»ng há» Äeo tay - Khoảng hai mươi phút nữa.
Quay qua nhìn lại thì thấy cái bé em trá»n sau lưng Huân cứ lạ lạ. Hùng ngó qua nhìn kÄ© hÆ¡n.
- Mà y bá» Äói Ngo Ngò hả Huân?
- Dạ anh Huân cho Ngò Än Äá»§ ạ. Cho Ngò uá»ng nưá»c cam, uá»ng trà sữa nữa.
Dù em hÆ¡i sợ anh Hùng nhưng em vẫn Äứng ra giải thÃch. Cứ là m sao mà từ anh Hùng toả ra khà thế bức ngưá»i lắm, cà ng bức hÆ¡n khi thấy bảng tên trưá»ng khoa cá»§a ảnh. Hùng thừa biết Äiá»u Äó nên nắm lấy mà trêu thằng nhá» suá»t.
Ngò Äói bụng nên anh bảo Ngò và o Än trưá»c, ngá»i nói chuyá»n cho bạn Äỡ buá»n, anh Huân cứ xoa Äầu em mãi thôi.
- Bác Huân nhé - Anh Hùng chá»ng cằm, ná»±ng Ngo Ngò - Trưá»c giá» khó tÃnh, không yêu chiá»u ai thế nà y Äâu.
- Dạ - Ngáºm má»t Äá»ng Äá» Än, Ngò trả lá»i - Vì Ngò ngoan á.
- Än cho hết rá»i hẳn nói.
Huân nhắc nhá», bạn nhá» nhÄn nhó bá» quê. Khi mà Än xong rá»i thì anh Hùng vẫn thấy em bé mặt mà y cứ xanh xao. Và chưa thấy sá»± hiá»n diá»n cá»§a bạn nhá» Hà nh TÃm. Hùng nhắn tin, ngá»i má»t lát thì Hà nh TÃm cÅ©ng và o.
- Hà nh TÃm báºn lắm, còn má»t Äá»ng bá»nh án chưa là m luôn.
Hiên chạy và o than thá», anh Hùng ÄÆ°a bát cho nó. Huỳnh Än xong rá»i thì ngá»i yên lặng cho các anh Än trưa. Nhá» váºy bá» anh Huân dụ Än thêm hai cuá»n bánh cuá»n quá nhiá»u rau.
- Hà nh TÃm xem bạn bé Än rau giá»i chưa nà y.
Anh Huân nhắc khi Hiên Äang lén lút bá» rau và dưa leo. Thế là thằng bé cÅ©ng cá» gắng Än hết rau. Än hết rá»i thì Ngo Ngò chui và o á» ngá»§. Có cái Ỡấm Huân dá»n sẵn, em không thèm chÆ¡i Äiá»n thoại nữa mà thÃch chui và o Äây xem sách. Xong lÄn quay ra ngá»§.
Trong lúc em ngá»§ ngon là nh, có nhiá»u ngưá»i Äến khám, Äến thÄm, Äến giỡn xong bá» anh Huân Äuá»i Ngò cÅ©ng không biết. Nhưng Äến chiá»u, em bá» Äánh thức bá»i anh Hùng cứ vá» bụng em hoà i.
- Lên cân anh xem.
Hùng trầm giá»ng ra lá»nh. Có lẽ Äã nói chuyá»n vá»i Huân trưá»c nên anh chá» Äứng quan sát, bạn nhá» vừa buá»n ngá»§ vừa ngoan ngoãn Äứng lên cân. Không chá» Hùng ngạc nhiên, anh Huân còn nhÃu mà y tá» vẻ không hà i lòng.
- Bạn chả giò biết Äi nà y bá» suy nhược rá»i.
Hùng giữ em bé Äứng yên trên cân, nhìn lên thưá»c Äo chiá»u cao mà kết luáºn.
- Anh Hà nh TÃm cÅ©ng vừa lên Äây cân, sụt mất bá»n kÃ. Anh má»i vụt cho chục cái Äấy.
Rá»i nghiêng Äầu qua há»i em:
- Ngo Ngò có muá»n như Hà nh TÃm không?
- Dạ hong ạ...
Huỳnh mếu máo, quay qua cầu cứu anh Huân. Thấy váºy anh buá»n cưá»i Äi tá»i ôm bạn nhá» xuá»ng. Äi qua chá» Hùng, anh nhắc nhá» Huân:
- Lo bá»i bá» cho ngưá»i ta Äi.
- Lo vá» Äánh nó cái Äã.
Thằng nhá» giãy giụa là m Hùng buá»n cưá»i. Bằng chất giá»ng lạnh tanh vá»n có Äó Huân dá» doạ mấy Äứa em bé ghê. Nhìn qua có Äứa nhá» Äang mếu máo Äang bên ngoà i rình ráºp, anh Hùng vá»i tạm biá»t hai ngưá»i.
- Anh vá» vá»i bạn Hà nh TÃm Äây.
Hùng tươi cưá»i chạy ra ngoà i ôm lấy bạn nhá» má»t mẩu Äang tá»§i thân bên ngoà i. Hiên trong tay anh Hùng cứ bé tÃ, anh ôm thằng bé Äi mất.
- Anh Huân Æ¡i Äừng phạt Ngò...
Em nÃu áo cá»§a anh. Anh Huân bảo không phạt. Ngá»i xuá»ng ná»±ng cái bánh bao trên mặt cá»§a em. Äến buá»i tá»i, sau khi tan là m thì anh má»i ÄÆ°a em vá». Bá» chiếc xe Äạp mà u xanh dương cá»§a bé bÆ¡ vÆ¡ dưá»i hầm Äá» xe.