Äúng lÃ ÄÆ°á»£c chiá»u mãi cÅ©ng hư. Dạo nà y không ngá»§ Äá»§ giấc, không phải vì em không chá»u ngá»§ mà là em mất ngá»§. Xem chương trình thế giá»i Äá»ng váºt thấy mấy con lưá»i ngá»§ trên cà nh cây, Huỳnh cÅ©ng bắt chưá»c là m theo.
Äầu tiên là lấy gá»i, chÄn ra cầu thang. á» Äây tay vá»n siêu to, Huỳnh nằm và o vừa in. Bạn nhá» quấn quấn chÄn quanh ngưá»i rá»i trèo lên, nằm á» Äó ngá»§ tháºt. Tà tắc Äã ngá»§ say. Mà Huỳnh có thói quen lÄn lá»n tùm lum trong khi ngá»§ sâu quá. Nên nằm chút, Äá»ng ngưá»i cái là té như bá»ch muá»i luôn.
- Äau.
Thằng bé than Äau, xoa cánh tay và lưng bá» Äáºp xuá»ng sà n. Em vẫn còn chấp niá»m vá»i tay vá»n cầu thang. Äá»nh leo lên thì không nhấc chân lên ná»i, nhìn là biết bá» bầm rá»i. Thế là em dùng cái chân xụi cá»§a mình, Äi cà nhắc vá» phòng.
NghÄ© Äến viá»c Huân vá» mà biết mình bá» què, anh sẽ cưá»i em thá»i mÅ©i, Huỳnh quyết tâm giấu nhẹm viá»c nà y luôn. Tìm cách giảm sưng bầm tÃm, cả cách Äi như ngưá»i bình thưá»ng dà nh cho ngưá»i má»i bắt Äầu nữa.
Bá»nh viá»n dần thưa thá»t, anh Huân quyết Äá»nh vá» sá»m. Phải chÄng anh nhá» em bé á» nhà Äến ná»i chẳng là m viá»c gì ná»i luôn rá»i.
Gần Äây, Huân bắt Äầu bá» tác Äá»ng bá»i những lá»i Äùa cá»§a Hùng. Có thá»±c sá»± là anh Äã dà nh quá nhiá»u tình cảm cho Huỳnh hay không. Và anh không há» nháºn ra Äiá»u Äó, dù nó diá» n ra hằng ngà y, lại còn mạnh mẽ rõ rà ng. Huân vừa nghÄ©, thế mà vô tình chạy Äến má»t tiá»m bánh quen.
Huân mua ba cái bánh su kem cỡ vừa. Äúng là mua cho Huỳnh hai cái nhưng anh chá» Äá»nh cho em Än má»t cái, còn lại thì Äá» mai hẳn Än. Nắm và o vô lÄng, anh bất chợt nháºn ra, mình váºy mà tá»± Äi mua bánh cho ngưá»i khác.
Có khi là thương ngưá»i ta tháºt rá»i.
- Ngò ra lấy bánh nà y!
Anh Huân Äóng cá»a nhà lại, hôm nay im ắng quá nên gá»i cái bạn cún kia ra. Äáp lại anh là hình ảnh cún con Äi kháºp khiá» ng, bưá»c xuá»ng cầu thang từ từ chầm cháºm.
- Bá» là m sao Äấy?
- Hong, hong có.
Sợ anh sẽ la nên em vá»i phá»§ nháºn. Tuy váºy anh lÆ¡ luôn sá»± dá»i lừa cá»§a em. Bá» há»p bánh su xuá»ng, Huân Äi qua kéo bạn nhá» vá» phÃa mình. CÅ©ng lạ, anh cÅ©ng chưa từng gần gÅ©i, thân máºt vá»i má»t ngưá»i nhiá»u thế nà y.
- Ngo Ngò, dạ.
Huân ngá»i xuá»ng ghế, Äặt cục Ngò ú lên Äùi.
- Ngò dạ anh ạ.
Em há»i há»p, Äinh ninh rằng anh Huân sắp sá»a mắng mình. Cứ váºy mà mặt xanh Äi mấy lần. Nhưng anh Huân Äâu có muá»n mắng. Anh xắn á»ng quần em lên kiá»m tra. Hẳn má»t vết bầm tÃm luôn, á» nhà mà chÆ¡i cái trò gì mạnh thế?
Huân nhấn nhẹ và o vết bầm, Ngò phản ứng liá»n. Thế là anh Äi tìm bông gòn, thuá»c xoa Äầy Äá»§ cho bạn.
- Nhìn váºy chứ tôi yêu Ngò nhiá»u lắm Äấy.
- Ai nhìn cũng biết mò.
Thấy mình nói hÆ¡i quá lá»i, không muá»n anh Huân tá»n thương, Ngò ngưá»c lên hôn anh lấy lòng. Nhá» Äó Huân không cáu vá»i em.
- Váºy thôi à ?
Huỳnh ngÆ¡ ngác nhìn, miá»ng cưá»i he he. Em dụi và o ngá»±c cá»§a anh.
- Thì Ngò yêu anh nhiá»u lắm Äấy.
- Yêu thì thÆ¡m má»t cái nà o.
Anh Huân cúi mặt xuá»ng, em bé mau chóng thÆ¡m lên má anh. Vì Huỳnh còn nhá» nên Huân chưa muá»n nói yêu em má»t cách rõ rà ng. Anh chá» muá»n thông tin cho em biết khoảng thá»i gian nà y là tình yêu gà bông thôi.
- Váºy Ngò là cục cưng cá»§a anh ạ?
- Ai bảo Äó?
Anh thoa hết vết bầm trên chân cá»§a em rá»i, kéo á»ng quần xuá»ng.
- Anh Hoà ng ạ.
Bạn nhá» thà nh tháºt trả lá»i thì anh cÅ©ng chá»u. Huân gáºt gù, tá»±a cằm lên Äá»nh Äầu cá»§a Huỳnh.
- Ừ Ngò là cục cưng, nhưng có những chuyá»n em phải hiá»u thì má»i yêu ÄÆ°á»£c cưng à .
Huỳnh chê anh Huân là thuyết. Còn anh chá» cưá»i nhìn em bé ngá»c. Nếu là bình thưá»ng thì anh nghiêm mặt mắng em rá»i. Nhưng lần nà y Huân Äã không chá»n là m như thế. Có những sá»± viá»c cần phải nghiêm túc mà nói chuyá»n.
- Em giấu tôi mấy vết bầm nà y Äá» là m gì?
Anh bá»ng nhiên cất tiếng há»i, Huỳnh không thá» trả lá»i ngay. Quá lá» má», anh Äanh giá»ng:
- Không tin tưá»ng nên không muá»n nói phải không?
- Dạ hông ạ! - Em xua tay.
- Hông là hông tin tưá»ng ấy há»?
Huân nhÃu mà y, em bé vá»i và ng Äứng lên lắc Äầu múa tay múa chân luá»ng cuá»ng.
- Ngò sợ bá» mắng, chứ Ngò há»ng phải há»ng tin tưá»ng anh Huân.
Chết tháºt. Anh Huân không thèm phản ứng lại. Huỳnh cà ng luýnh quýnh.
- Ngò tin anh Huân mà ...
- Thế sao lại bỠbầm?
Váºy mà em lại cúi Äầu không trả lá»i. Äiá»u Äó Huân vô cùng thất vá»ng.
- Em cần hiá»u, nếu yêu thương gì ai thì nên có sá»± tin tưá»ng giữa hai cá thá». Em không tin tôi thì tôi lấy gì Äá» yêu em dà i lâu bây giá»?
Huân cao giá»ng, Äứa nhá» bá» la cÅ©ng không dám nhúc nhÃch. Thấy váºy, anh thá» dà i bất lá»±c, kéo Huỳnh Äứng gần mình.
- Không nói thì tôi không nói chuyá»n vá»i em nữa.
Cách anh tuyên bá» không giá»ng như anh sẽ là m chuyá»n Äó qua loa, vì váºy cà ng khiến Huỳnh sá»t sắng.
- Em lỡ va và o bà n ạ...
- Em nói dá»i.
Ãnh mắt không hà i lòng doạ em không lạnh mà run, Äá» rá»i không dám sà và o lòng anh nữa. Huân vẫn xoa Äá»u hai bà n tay bé nhá» bên trong tay mình, nhưng Äôi mắt dần dần nghiêm nghá» hÆ¡n.
- Tôi cho em nói lại.
- Ngò ngã ạ - Lần nà y em nói tháºt mà .
- Ngã á» Äâu?
- Ngã...
Huỳnh lại không muá»n nói mình xem TV rá»i bắt chưá»c theo con lưá»i. Anh sẽ cưá»i rá»i nói em ngá»c. Em không muá»n bá» anh trêu.
- Ngã ạ...
Dứt lá»i, Huân buông lÆ¡i bà n tay em bé. Anh Äứng lên, sắc mặt lạnh tanh không thèm nhìn em nữa.
- Vá» phòng Äi.
Anh Äã cho em nhiá»u cÆ¡ há»i như váºy mà em không biết nắm lấy. Äà nh váºy, anh Huân thá»±c sá»± giáºn em, không muá»n nói chuyá»n vá»i em nữa. Cất há»p bánh su kem Äi, anh cÅ©ng không cho em Än bánh nữa. Huân bá» lên lầu, bá» mặc Äứa nhá» Äang mếu máo.
- Anh Huân ơi coi Ngò múa bụng hông?
Em bé giả vá» khoe tà i nÄng mà anh lÆ¡ Äi, còn bá» ra chá» khác. Lòng em như trùng xuá»ng. Chưa từng bá» anh giáºn Äến ná»i không nói chuyá»n vá»i mình, Ngo Ngò lo lắng lắm. Cứ rình mò Äá» có dá»p chá»c anh, anh cưá»i là em hết bá» giáºn ngay.
Nhưng má»t khi Äã cáu rá»i thì Ngò là m cái gì anh Huân cÅ©ng không thèm Äón nháºn.
Cả tá»i hôm Äó, nhà buá»n tênh. Vì không có Huân ghẹo, không có yêu chiá»u nên Huỳnh không cưá»i ná»i, không nghá»ch ÄÆ°á»£c luôn. Em cuá»n ngưá»i trên giưá»ng, ôm gấu bông nhưng vẫn buá»n.
Hôm nay anh Huân á» nhà cả tá»i, thế mà em phải ngá»§ má»t mình. Huỳnh không thÃch, lòng em vô cùng bứt rứt. Vì thế trèo xuá»ng giưá»ng, chạy qua phòng cá»§a anh.
- Anh Huân Æ¡i Ngò xin lá»i...
Em gõ cá»a, run rẫy xin lá»i anh. Không lâu sau Äó anh Huân má» cá»a. Nhưng chá» lạnh lùng nhìn em rá»i Äi và o trong, Äứa nhá» lon ton, chạy Äến muá»n ôm.
- Ngò xin lá»i anh... anh cho ôm...
- Tôi từng bảo muá»n xin lá»i thì Äứng thế nà o?
Anh má» lá»i tức là Äã nguôi giáºn má»t phần rá»i. Em không dám Äùa giỡn vá»i cÆ¡ há»i anh trao nữa. Ngoan ngoãn Äứng thẳng lưng, khoanh hai tay, gương mặt bánh bao phá»ng ra, chá»p mi cho anh xem.
- Ngò xin lá»i anh ạ, Ngò nói dá»i anh Huân.
- Tiếp tục.
Huân cất sách Äi, ngá»i Äá»i mặt vá»i em. à cá»§a anh là muá»n em trả lá»i câu anh há»i lúc chiá»u. Huỳnh biết mà , em bé cúi Äầu nhưng rá»i mau chóng ngưá»c lên chá»p chá»p mắt.
- Em nói... anh Huân Äừng cưá»i em nha.
Cục chả giò khoanh tay trông yêu quá, Huân nắm chặt tay kiên nhẫn nhá»n mà không tươi cưá»i dang tay ôm bé. Anh gáºt Äầu Äá»ng ý, bạn nhá» mếu máo ká» chuyá»n:
- Ngò xem thế giá»i Äá»ng váºt, có bạn lưá»i mà u và ng...
Cà ng nói cà ng xấu há», em sụt sá»t nưá»c mÅ©i.
- Bạn ngá»§ trên cây, Ngò cÅ©ng muá»n. Xong rá»i... hức, tay vá»n cầu thang...
Dần dần hiá»u ra vấn Äá», Huân cúi Äầu lén cưá»i. Cái bé nà y quả là ngá»c tháºt. Có cÄn phòng vá»i chiếc giưá»ng êm ái như thế mà cứ thÃch ngá»§ trên cây.
Thôi thì em bé Äã vâng lá»i mà ká» rá»i, anh không còn giáºn nữa. Huân nhưá»ng ngưá»i, kéo cục chả lại ÄỠôm cho dá» dà ng. Giáºn từng Äấy thì giá» cho bạn nhá» kiá»m Äiá»m thôi. Lúc nà y em Äã ôm anh chặt Æ¡i là chặt, muá»n ngạt thá» luôn kia mà .
- Bá» gì cÅ©ng phải nói cho tôi biết, em giấu khiến tôi buá»n lắm Äấy.
Huân bế em bé lên giưá»ng. Äúng là vá» nhà rá»i mà không ôm Huỳnh ngá»§ là tiếc nuá»i lắm. Còn vá» lá»i nói cá»§a anh, anh Äã cho em má»t khoảng lặng nhất Äá»nh. Äợi Äến lúc anh Äặt mình xuá»ng ná»m má»m mại, em trèo qua ôm anh ngay.
- Anh Huân Äừng buá»n mà , Ngò sai rá»i.
Äứa nhá» là nhÃ, tay xoa lá»ng ngá»±c cá»§a anh. Cách an á»§i ngá» nghÄ©nh nà y khiến Huân phì cưá»i. Thà nh tháºt mà nói, anh rất yêu em, vì thế em là m trò gì, dù ngá»c cỡ nà o, trong mắt anh chá» toà n là yêu vá»i yêu thôi.