Chapter 27: 27. Hổng thích bị gọi là Huỳnh

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 11048

- Ngò, đứng dậy.

Em một mực không đáp, thản nhiên khuấy thau nước nhỏ.

- Ngo Ngò.

Huân tắt máy sấy, nghiêm giọng gọi em. Nhưng vì điều gì đó mà Huỳnh lại lơ đi tiếng gọi từ người lớn. Quan trọng ở chỗ, Huân cực kì cực kì ghét bất kì đứa nhỏ nào lơ lời nói của mình. Anh cúi người, xách Ngo Ngò đứng dậy, vỗ vào mông em hai cái đau điếng.

- Đứng cho ngay ngắn vào!

Vừa nói vừa tát cho mông đứa nhỏ thêm mấy cái chan chát. Em quằn người, theo phản xạ mà ôm lấy anh. Nhưng Huân đẩy em ra.

- Tôi bảo em đứng ngay ngắn.

- Ngò không thích... ư hông thích...

Huỳnh càng giãy giụa thì mông càng ăn đau. Hết cách đành phải mếu máo đứng ra không được ôm nữa.

- Cái tay để ở đâu?

Bàn tay nhỏ vừa dịu mắt vừa quen thói đưa vào miệng mút, anh cực kì ghét thói quen xấu này của Ngò. Khi anh đanh giọng nhắn, em mau chóng vòng tay trước ngực, sau đó hít mũi một cái thật đáng thương.

- Thích chọc điên tôi phải không?

- Ngò khoanh tay rồi mà? Hức anh Huân đừng đánh...

Em mau chóng lắc đầu giải thích, thực sự em đã bị cái sự điên của anh doạ sợ rồi, làm gì còn dám đùa nữa. Huỳnh nước mắt giàn giụa, khóc nức nở thì Huân mới thở dài. Anh quay người đi, xém chút nữa đã thực sự lôi em Ngò ra đánh nhừ tử rồi.

- Đi qua góc phòng đứng khoanh tay.

Đứa nhỏ lật đật chạy đi, lau nước mắt rồi úp mặt vào tường. Đến lúc chắc chắn cảm xúc đã ổn định, Huân đi qua chỗ của em. Tựa lưng đưa mắt nhìn em nhỏ đang run người, lén lút khóc.

- Có biết vì sao tôi giận không?

- Anh Huân, hức anh Huân hung dữ... với Ngò.

- Tại sao?

Sự đau khổ ngập tràn trong mắt, Huỳnh quay mặt qua với tay muốn ôm anh.

- Ngò hổng đứng yên cho anh Huân sấy tóc.

- Còn gì nữa?

Cuối cùng cũng ôm được anh, bạn nhỏ chỉ biết dụi mặt vào bụng anh. Huỳnh nói trong nức nở:

- Anh Huân bảo dẹp chậu nước đi mà Ngò quên.

Huân ngồi xuống, mặt đối mặt với em. Ánh mắt thực sự nghiêm túc phê bình bạn nhỏ.

- Không phải quên, em chỉ dẹp gọn vào gầm tủ, rồi cũng lấy ra chơi. Em cũng có làm đúng những gì tôi dặn đâu?

Anh kéo em qua tủ, mở máy sấy. Lần này em chỉ nghe tiếng anh mắng trên nền nhạc máy sấy kêu vù vù. Không dám ngồi xuống lấy đồ chơi nữa.

- Tôi thương em quá mà. Nào biết sợ chứ gì?

Anh hất tóc thằng bé muốn chao đảo, khi nãy nhẹ nhàng bao nhiêu thì bây giờ thô bạo bấy nhiêu. Ngo Ngò mếu máo giữ cái đầu không cho nó bay. Dù vậy anh Huân đứng cao hơn vẫn liên tục la em.

- Nhỡ mà rơi máy sấy xuống chậu nước thì ai cứu em? Hả Huỳnh?

- Đừng gọi tên cúng cơm của Ngò mà hu hu...

Sấy khô tóc em xong Huân mới lo tìm áo thun mà mặc vào. Quay lưng lại thì cục Ngò đã ngồi luôn trên sàn thút thít. Huân nhíu mày, anh có nói gì nhiều đâu mà khóc lâu như thế.

- Ngò đứng dậy đi.

Huân đi ngang qua em để cất máy sấy vào ngăn tủ, thế mà bạn nhỏ vẫn ngồi yên ở đấy.

- Ngò.

Ngò không trả lời, chỉ ngước mặt giơ đôi mắt căm phẫn với anh. Lần này bạn Ngò chọc anh Huân muốn lên tăng xông thật. Đóng ngăn tủ thật mạnh, anh quát lên:

- Tôi nói sai hay gì mà ấm ức? Lớn từng này còn không biết vừa nghịch nước vừa dùng đồ điện nguy hiểm cỡ nào à? Hả!

Nước mắt đầy khoé mắt, Huỳnh chống tay đứng lên, vừa khóc nức nở vừa chạy ra khỏi phòng. Bởi vì Huỳnh rất sợ bị mắng, sợ bị nói nặng lời. Em không có sắt đá đến độ nghe anh vừa nạt vừa đánh, em rất tủi thân.

Ngồi trong phòng, bạn nhỏ dọn quần áo vào balo, đi được một tí liền uất ức líu nhíu:

- Anh hết thương Ngò rồi... hức... nghỉ chơi, hổng chơi với anh nữa...

Ngò ôm balo ếch đi xuống cầu thang, đi ngang anh Huân mà không thèm chào. Ôm cặp bỏ đi cái vèo. Lúc trước bé tí lên thành phố còn sợ sệt, bây giờ cứng cáp rồi, quen nhiều người rồi, em trốn đi cái một. Mặt mũi chưa thèm lau, còn lem nhem mà qua nhà Bún.

- Bún, hức, Bún ơi...

Vừa nhìn thấy Bún là em đứng khóc um lên, Huệ không hiểu gì hết, chỉ biết Huỳnh muốn đến nhà ở vài ngày thôi. Huỳnh vào trong nhà tâm sự đủ điều thì Huệ mới hiểu. Thân là bạn của em, nó không định đính chính cho Huỳnh hiểu bạn nhỏ sai thế nào. Vì là bạn thân của em, Huệ phải phóng cái lao theo Huỳnh luôn.

- Bác Huân đáng ghét như thế á?

- Anh Huân bảo yêu Ngò nhưng mà Ngò làm gì anh Huân cũng mắng.

- Ngò ăn sữa chua không?

- Cho Ngò một hũ.

Bạn nhỏ buồn bã ngồi ăn ở nhà Huệ cả một chiều. Đến tối lúc anh Hoàng đi làm về thì thấy nhà xuất hiện một cục bông nữa. Huân có nhắn với Hoàng, nếu thấy bạn này thì cho bạn ở ké, khuya anh qua đưa về. Nhìn là biết chịu không nổi tính khí của Huân mà trốn qua đây rồi.

- Ghét bác Huân lắm hả Ngò?

- Tại anh Huân lúc giận là gọi em là Huỳnh.

Em nhăn nhó tỏ ra không hài lòng. Vì em đã mặc định ai thương mình bình thường gọi mình là Ngo Ngò, lúc giận lên là gọi bằng tên Huỳnh tức là không yêu em nữa. Em cảm thấy hụt hẫng và không vui với vấn đề đó. Vậy mà hễ nổi giận thì Huân toàn kêu Huỳnh.

Ở nhà anh Hoàng, anh Hoàng dùng giọng giáo viên để ép Ngò ăn rau.

- Thầy hu hu...

- Ăn cho hết.

Hoàng nhàn nhạt ra lệnh, đứng lên lấy thêm bát canh nữa cho bạn Bún.

Em cố gắng ăn hết rau trong bát, phải nói là siêu siêu khó ăn, đắng ơi là đắng. Huệ ăn cũng khó khăn nhưng mà hổng có lên tiếng giãy giụa như Huỳnh. Chỉ là khi rau chạm tới đầu lưỡi sẽ nhăn mặt mà thôi.

Ăn xong thì hai bạn tíu tít rửa chén, vừa rửa vừa nghịch nước nên hơi lâu. Khi anh Huân lái xe đến mà Huỳnh vẫn còn đang rửa đĩa. Anh vào nhà Huỳnh giật mình muốn trốn. Huệ thấy vậy giúp em trốn trong phòng của mình.

Anh Hoàng nhắc nhở Huân nên hiểu cho tâm lí của bạn Huỳnh trong độ tuổi này, bạn nhỏ cần nhận được sự tôn trọng từ anh. Sau khi nói chuyện không lâu lắm, Hoàng bảo Huệ gọi Huỳnh xuống.

- Bún hổng biết.

Hoàng liếc nó rát mặt.

- Anh hai không đùa với em. Dắt em Ngò xuống.

Huệ hết đường cãi lại, ngoan ngoãn đi lên phòng của mình gọi Huỳnh xuống. Huỳnh cũng đoán được điều đó nên không giận bạn Huệ. Nhưng mà buồn hơi hơi.

- À Ngò này - Hoàng nhìn thấy em liền kéo vào ngồi - Anh "mắng" anh Huân rồi, anh Huân không làm Ngò buồn nữa đâu.

Bạn nhỏ tin thật, vui vẻ gật gật đầu. Sau đó xoắn xuýt đi về nhà cùng anh Huân. Khi này trời đã tối, Huỳnh đã ăn no bụng rồi, ngồi trên xe đi một tí đã buồn ngủ. Anh Huân bận đi mua đồ ăn nên lượn thêm vài vòng thành phố, kết quả là khi về tới nhà thì Huỳnh ngủ mất tiêu.

- Vào nhà nè Ngò.

Huân mở cửa phía bên em, xoa nhẹ lên bầu má căng tròn của bé. Nhưng em bé chỉ lay người, mắt vẫn nhắm tịt lại. Lúc nào cũng thế, anh Huân nhìn em ngủ say như vậy thì cưng chiều bế vào trong.

- Ngò có phải là em bé của anh Huân không?

- Phải rồi. Em bé tôi cưng nhất trên đời.

Bạn nhỏ cười khúc khích, hài lòng với câu trả lời này lắm. Anh Huân đặt bạn vào bồn tắm, để tắm rửa sạch sẽ xong mới cho em đi ngủ. Chỉ là rửa qua cho sạch bụi, rửa mặt và tay chân thôi. Huỳnh đôi khi bướng bỉnh nhưng chung quy thì vẫn là một cậu bé ngoan. Em nằm yên cho anh tắm rồi quấn khăn bế mình ra giường.

- Anh Huân tắm cho Ngò xong Ngò tỉnh ngủ mất tiêu.

Nhìn anh mặc quần áo cho mình, em đưa mắt to to chớp chớp. Huân gật gù, bận bịu vuốt nếp áo.

- Tỉnh rồi thì bàn chuyện em bỏ nhà đi bụi nhé?

- Thôi Ngò ngủ nhe, bai bai.

Em trở người thì bị anh bắt lấy cái mông.

- Bị đòn chứ ngủ cái gì?

Sao anh Hoàng làm công tác tư tưởng rồi mà anh Huân vẫn độc ác với em như thế. Huỳnh nhăn mặt không chịu nhưng nằm yên lắm, anh có đánh thật thì em chịu. Với hành động vừa ngốc vừa thấy thương này anh chỉ biết cười trừ.

Ngồi xuống giường, Huân tắt đèn, sau đó ngả lưng sẵn ôm luôn cục Ngò béo béo vào lòng.

- Không được tự ý bỏ đi đâu nhé.

Huân nhìn gương mặt bé xíu nằm gọn trong lòng mình, nhỏ giọng nhắc nhở. Em nghe lời ngay. Gật đầu xong liền dụi vào ngực anh muốn hối lỗi.

- Ngò xin lỗi anh ạ...

- Tuy có chút buồn cười, nhưng mà tôi có thể xin em nếu đi đâu dù là bỏ đi thì cũng nói cho tôi biết, em sẽ đi đâu được hay không?

Kéo chăn lên cho lưng em không bị lạnh, anh thơm vào một bên má mềm mềm của em.

- Không thích thì cứ cho tôi giải đố đi.

Suy nghĩ một chút, Huỳnh gật đầu đồng ý. Thấy vậy Huân yên tâm hơn rất nhiều. Anh luôn sợ có người ở cùng mình bỗng nhiên biến mất. Nếu em không muốn nhìn mặt anh, thì em cứ đưa câu đố khó vào. Nhưng xin em đừng lẳng lặng bỏ đi.

Người đàn ông đang thầm lặng bảo vệ em cũng là người, anh ta cũng có những nỗi sợ rất rõ ràng.

- Em bé của tôi không thích bị gọi bằng tên cúng cơm đúng không?

- Dạ, hổng thích xíu nào.

Em bổ sung thêm:

- Anh Huân gọi Ngò là em bé cũng được ạ.

- Được rồi, em bé mau ngủ đi.

Anh vỗ nhẹ lưng của em, yêu chiều vuốt ve đến khi bạn nhỏ mơ màng, lim dim rồi ngủ hẳn. Nhìn bạn nhỏ thở đều đều, ngủ ngon lành trong vòng tay của mình, Huân cảm thấy thực sự thoải mái. Cúi đầu thơm lên tóc của em bé, anh Huân cũng mau chóng đi ngủ.