- Ngò, Äứng dáºy.
Em má»t má»±c không Äáp, thản nhiên khuấy thau nưá»c nhá».
- Ngo Ngò.
Huân tắt máy sấy, nghiêm giá»ng gá»i em. Nhưng vì Äiá»u gì Äó mà Huỳnh lại lÆ¡ Äi tiếng gá»i từ ngưá»i lá»n. Quan trá»ng á» chá», Huân cá»±c kì cá»±c kì ghét bất kì Äứa nhá» nà o lÆ¡ lá»i nói cá»§a mình. Anh cúi ngưá»i, xách Ngo Ngò Äứng dáºy, vá» và o mông em hai cái Äau Äiếng.
- Äứng cho ngay ngắn và o!
Vừa nói vừa tát cho mông Äứa nhá» thêm mấy cái chan chát. Em quằn ngưá»i, theo phản xạ mà ôm lấy anh. Nhưng Huân Äẩy em ra.
- Tôi bảo em Äứng ngay ngắn.
- Ngò không thÃch... ư hông thÃch...
Huỳnh cà ng giãy giụa thì mông cà ng Än Äau. Hết cách Äà nh phải mếu máo Äứng ra không ÄÆ°á»£c ôm nữa.
- Cái tay Äá» á» Äâu?
Bà n tay nhá» vừa dá»u mắt vừa quen thói ÄÆ°a và o miá»ng mút, anh cá»±c kì ghét thói quen xấu nà y cá»§a Ngò. Khi anh Äanh giá»ng nhắn, em mau chóng vòng tay trưá»c ngá»±c, sau Äó hÃt mÅ©i má»t cái tháºt Äáng thương.
- ThÃch chá»c Äiên tôi phải không?
- Ngò khoanh tay rá»i mà ? Hức anh Huân Äừng Äánh...
Em mau chóng lắc Äầu giải thÃch, thá»±c sá»± em Äã bá» cái sá»± Äiên cá»§a anh doạ sợ rá»i, là m gì còn dám Äùa nữa. Huỳnh nưá»c mắt già n giụa, khóc nức ná» thì Huân má»i thá» dà i. Anh quay ngưá»i Äi, xém chút nữa Äã thá»±c sá»± lôi em Ngò ra Äánh nhừ tá» rá»i.
- Äi qua góc phòng Äứng khoanh tay.
Äứa nhá» láºt Äáºt chạy Äi, lau nưá»c mắt rá»i úp mặt và o tưá»ng. Äến lúc chắc chắn cảm xúc Äã á»n Äá»nh, Huân Äi qua chá» cá»§a em. Tá»±a lưng ÄÆ°a mắt nhìn em nhá» Äang run ngưá»i, lén lút khóc.
- Có biết vì sao tôi giáºn không?
- Anh Huân, hức anh Huân hung dữ... vá»i Ngò.
- Tại sao?
Sá»± Äau khá» ngáºp trà n trong mắt, Huỳnh quay mặt qua vá»i tay muá»n ôm anh.
- Ngò há»ng Äứng yên cho anh Huân sấy tóc.
- Còn gì nữa?
Cuá»i cùng cÅ©ng ôm ÄÆ°á»£c anh, bạn nhá» chá» biết dụi mặt và o bụng anh. Huỳnh nói trong nức ná»:
- Anh Huân bảo dẹp cháºu nưá»c Äi mà Ngò quên.
Huân ngá»i xuá»ng, mặt Äá»i mặt vá»i em. Ãnh mắt thá»±c sá»± nghiêm túc phê bình bạn nhá».
- Không phải quên, em chá» dẹp gá»n và o gầm tá»§, rá»i cÅ©ng lấy ra chÆ¡i. Em cÅ©ng có là m Äúng những gì tôi dặn Äâu?
Anh kéo em qua tá»§, má» máy sấy. Lần nà y em chá» nghe tiếng anh mắng trên ná»n nhạc máy sấy kêu vù vù. Không dám ngá»i xuá»ng lấy Äá» chÆ¡i nữa.
- Tôi thương em quá mà . Nà o biết sợ chứ gì?
Anh hất tóc thằng bé muá»n chao Äảo, khi nãy nhẹ nhà ng bao nhiêu thì bây giá» thô bạo bấy nhiêu. Ngo Ngò mếu máo giữ cái Äầu không cho nó bay. Dù váºy anh Huân Äứng cao hÆ¡n vẫn liên tục la em.
- Nhỡ mà rÆ¡i máy sấy xuá»ng cháºu nưá»c thì ai cứu em? Hả Huỳnh?
- Äừng gá»i tên cúng cÆ¡m cá»§a Ngò mà hu hu...
Sấy khô tóc em xong Huân má»i lo tìm áo thun mà mặc và o. Quay lưng lại thì cục Ngò Äã ngá»i luôn trên sà n thút thÃt. Huân nhÃu mà y, anh có nói gì nhiá»u Äâu mà khóc lâu như thế.
- Ngò Äứng dáºy Äi.
Huân Äi ngang qua em Äá» cất máy sấy và o ngÄn tá»§, thế mà bạn nhá» vẫn ngá»i yên á» Äấy.
- Ngò.
Ngò không trả lá»i, chá» ngưá»c mặt giÆ¡ Äôi mắt cÄm phẫn vá»i anh. Lần nà y bạn Ngò chá»c anh Huân muá»n lên tÄng xông tháºt. Äóng ngÄn tá»§ tháºt mạnh, anh quát lên:
- Tôi nói sai hay gì mà ấm ức? Lá»n từng nà y còn không biết vừa nghá»ch nưá»c vừa dùng Äá» Äiá»n nguy hiá»m cỡ nà o à ? Hả!
Nưá»c mắt Äầy khoé mắt, Huỳnh chá»ng tay Äứng lên, vừa khóc nức ná» vừa chạy ra khá»i phòng. Bá»i vì Huỳnh rất sợ bá» mắng, sợ bá» nói nặng lá»i. Em không có sắt Äá Äến Äá» nghe anh vừa nạt vừa Äánh, em rất tá»§i thân.
Ngá»i trong phòng, bạn nhá» dá»n quần áo và o balo, Äi ÄÆ°á»£c má»t tà liá»n uất ức lÃu nhÃu:
- Anh hết thương Ngò rá»i... hức... nghá» chÆ¡i, há»ng chÆ¡i vá»i anh nữa...
Ngò ôm balo ếch Äi xuá»ng cầu thang, Äi ngang anh Huân mà không thèm chà o. Ãm cặp bá» Äi cái vèo. Lúc trưá»c bé tà lên thà nh phá» còn sợ sá»t, bây giá» cứng cáp rá»i, quen nhiá»u ngưá»i rá»i, em trá»n Äi cái má»t. Mặt mÅ©i chưa thèm lau, còn lem nhem mà qua nhà Bún.
- Bún, hức, Bún ơi...
Vừa nhìn thấy Bún là em Äứng khóc um lên, Huá» không hiá»u gì hết, chá» biết Huỳnh muá»n Äến nhà Ỡvà i ngà y thôi. Huỳnh và o trong nhà tâm sá»± Äá»§ Äiá»u thì Huá» má»i hiá»u. Thân là bạn cá»§a em, nó không Äá»nh ÄÃnh chÃnh cho Huỳnh hiá»u bạn nhá» sai thế nà o. Vì là bạn thân cá»§a em, Huá» phải phóng cái lao theo Huỳnh luôn.
- Bác Huân Äáng ghét như thế á?
- Anh Huân bảo yêu Ngò nhưng mà Ngò là m gì anh Huân cũng mắng.
- Ngò Än sữa chua không?
- Cho Ngò má»t hÅ©.
Bạn nhá» buá»n bã ngá»i Än á» nhà Huá» cả má»t chiá»u. Äến tá»i lúc anh Hoà ng Äi là m vá» thì thấy nhà xuất hiá»n má»t cục bông nữa. Huân có nhắn vá»i Hoà ng, nếu thấy bạn nà y thì cho bạn á» ké, khuya anh qua ÄÆ°a vá». Nhìn là biết chá»u không ná»i tÃnh khà cá»§a Huân mà trá»n qua Äây rá»i.
- Ghét bác Huân lắm hả Ngò?
- Tại anh Huân lúc giáºn là gá»i em là Huỳnh.
Em nhÄn nhó tá» ra không hà i lòng. Vì em Äã mặc Äá»nh ai thương mình bình thưá»ng gá»i mình là Ngo Ngò, lúc giáºn lên là gá»i bằng tên Huỳnh tức là không yêu em nữa. Em cảm thấy hụt hẫng và không vui vá»i vấn Äá» Äó. Váºy mà há» ná»i giáºn thì Huân toà n kêu Huỳnh.
á» nhà anh Hoà ng, anh Hoà ng dùng giá»ng giáo viên ÄỠép Ngò Än rau.
- Thầy hu hu...
- Än cho hết.
Hoà ng nhà n nhạt ra lá»nh, Äứng lên lấy thêm bát canh nữa cho bạn Bún.
Em cá» gắng Än hết rau trong bát, phải nói là siêu siêu khó Än, Äắng Æ¡i là Äắng. Huá» Än cÅ©ng khó khÄn nhưng mà há»ng có lên tiếng giãy giụa như Huỳnh. Chá» là khi rau chạm tá»i Äầu lưỡi sẽ nhÄn mặt mà thôi.
Än xong thì hai bạn tÃu tÃt rá»a chén, vừa rá»a vừa nghá»ch nưá»c nên hÆ¡i lâu. Khi anh Huân lái xe Äến mà Huỳnh vẫn còn Äang rá»a ÄÄ©a. Anh và o nhà Huỳnh giáºt mình muá»n trá»n. Huá» thấy váºy giúp em trá»n trong phòng cá»§a mình.
Anh Hoà ng nhắc nhá» Huân nên hiá»u cho tâm là cá»§a bạn Huỳnh trong Äá» tuá»i nà y, bạn nhá» cần nháºn ÄÆ°á»£c sá»± tôn trá»ng từ anh. Sau khi nói chuyá»n không lâu lắm, Hoà ng bảo Huá» gá»i Huỳnh xuá»ng.
- Bún há»ng biết.
Hoà ng liếc nó rát mặt.
- Anh hai không Äùa vá»i em. Dắt em Ngò xuá»ng.
Huá» hết ÄÆ°á»ng cãi lại, ngoan ngoãn Äi lên phòng cá»§a mình gá»i Huỳnh xuá»ng. Huỳnh cÅ©ng Äoán ÄÆ°á»£c Äiá»u Äó nên không giáºn bạn Huá». Nhưng mà buá»n hÆ¡i hÆ¡i.
- à Ngò nà y - Hoà ng nhìn thấy em liá»n kéo và o ngá»i - Anh "mắng" anh Huân rá»i, anh Huân không là m Ngò buá»n nữa Äâu.
Bạn nhá» tin tháºt, vui vẻ gáºt gáºt Äầu. Sau Äó xoắn xuýt Äi vá» nhà cùng anh Huân. Khi nà y trá»i Äã tá»i, Huỳnh Äã Än no bụng rá»i, ngá»i trên xe Äi má»t tà Äã buá»n ngá»§. Anh Huân báºn Äi mua Äá» Än nên lượn thêm và i vòng thà nh phá», kết quả là khi vá» tá»i nhà thì Huỳnh ngá»§ mất tiêu.
- Và o nhà nè Ngò.
Huân má» cá»a phÃa bên em, xoa nhẹ lên bầu má cÄng tròn cá»§a bé. Nhưng em bé chá» lay ngưá»i, mắt vẫn nhắm tá»t lại. Lúc nà o cÅ©ng thế, anh Huân nhìn em ngá»§ say như váºy thì cưng chiá»u bế và o trong.
- Ngò có phải là em bé của anh Huân không?
- Phải rá»i. Em bé tôi cưng nhất trên Äá»i.
Bạn nhá» cưá»i khúc khÃch, hà i lòng vá»i câu trả lá»i nà y lắm. Anh Huân Äặt bạn và o bá»n tắm, Äá» tắm rá»a sạch sẽ xong má»i cho em Äi ngá»§. Chá» là rá»a qua cho sạch bụi, rá»a mặt và tay chân thôi. Huỳnh Äôi khi bưá»ng bá»nh nhưng chung quy thì vẫn là má»t cáºu bé ngoan. Em nằm yên cho anh tắm rá»i quấn khÄn bế mình ra giưá»ng.
- Anh Huân tắm cho Ngò xong Ngò tá»nh ngá»§ mất tiêu.
Nhìn anh mặc quần áo cho mình, em ÄÆ°a mắt to to chá»p chá»p. Huân gáºt gù, báºn bá»u vuá»t nếp áo.
- Tá»nh rá»i thì bà n chuyá»n em bá» nhà Äi bụi nhé?
- Thôi Ngò ngủ nhe, bai bai.
Em trá» ngưá»i thì bá» anh bắt lấy cái mông.
- Bá» Äòn chứ ngá»§ cái gì?
Sao anh Hoà ng là m công tác tư tưá»ng rá»i mà anh Huân vẫn Äá»c ác vá»i em như thế. Huỳnh nhÄn mặt không chá»u nhưng nằm yên lắm, anh có Äánh tháºt thì em chá»u. Vá»i hà nh Äá»ng vừa ngá»c vừa thấy thương nà y anh chá» biết cưá»i trừ.
Ngá»i xuá»ng giưá»ng, Huân tắt Äèn, sau Äó ngả lưng sẵn ôm luôn cục Ngò béo béo và o lòng.
- Không ÄÆ°á»£c tá»± ý bá» Äi Äâu nhé.
Huân nhìn gương mặt bé xÃu nằm gá»n trong lòng mình, nhá» giá»ng nhắc nhá». Em nghe lá»i ngay. Gáºt Äầu xong liá»n dụi và o ngá»±c anh muá»n há»i lá»i.
- Ngò xin lá»i anh ạ...
- Tuy có chút buá»n cưá»i, nhưng mà tôi có thá» xin em nếu Äi Äâu dù là bá» Äi thì cÅ©ng nói cho tôi biết, em sẽ Äi Äâu ÄÆ°á»£c hay không?
Kéo chÄn lên cho lưng em không bá» lạnh, anh thÆ¡m và o má»t bên má má»m má»m cá»§a em.
- Không thÃch thì cứ cho tôi giải Äá» Äi.
Suy nghÄ© má»t chút, Huỳnh gáºt Äầu Äá»ng ý. Thấy váºy Huân yên tâm hÆ¡n rất nhiá»u. Anh luôn sợ có ngưá»i á» cùng mình bá»ng nhiên biến mất. Nếu em không muá»n nhìn mặt anh, thì em cứ ÄÆ°a câu Äá» khó và o. Nhưng xin em Äừng lẳng lặng bá» Äi.
Ngưá»i Äà n ông Äang thầm lặng bảo vá» em cÅ©ng là ngưá»i, anh ta cÅ©ng có những ná»i sợ rất rõ rà ng.
- Em bé cá»§a tôi không thÃch bá» gá»i bằng tên cúng cÆ¡m Äúng không?
- Dạ, há»ng thÃch xÃu nà o.
Em bỠsung thêm:
- Anh Huân gá»i Ngò là em bé cÅ©ng ÄÆ°á»£c ạ.
- ÄÆ°á»£c rá»i, em bé mau ngá»§ Äi.
Anh vá» nhẹ lưng cá»§a em, yêu chiá»u vuá»t ve Äến khi bạn nhá» mÆ¡ mà ng, lim dim rá»i ngá»§ hẳn. Nhìn bạn nhá» thá» Äá»u Äá»u, ngá»§ ngon là nh trong vòng tay cá»§a mình, Huân cảm thấy thá»±c sá»± thoải mái. Cúi Äầu thÆ¡m lên tóc cá»§a em bé, anh Huân cÅ©ng mau chóng Äi ngá»§.