Hôm nay trá»i mưa ầm ầm. Huỳnh mặc áo mưa, Äi á»§ng cao gần tá»i Äầu gá»i, balo Äã bao phá»§ bằng áo mưa riêng nhưng vẫn bỠưá»t. Em thá» há»ng há»c, chạy trên tuyến ÄÆ°á»ng lạ lẫm. Tiếng á»§ng Äạp và o vÅ©ng nưá»c loạn xạ, Huỳnh Äang bá» ngưá»i ta theo dõi!
Cuá»i ngõ chá» vá»n vẹn má»t ngôi nhà Äá» nát, Huỳnh biết chui và o Äó chá» có chết. Nhưng không còn sá»± lá»±a chá»n nà o cả. Ngưá»i Äà n ông to lá»n tiến sâu và o cái chòi bé tà Äó, trong khi Huỳnh vẫn Äang cá» gắng gỡ áo mưa ra Äá» má» cặp gá»i cho Huân. Nhưng chẳng ká»p nữa rá»i.
Äôi bà n tay em run rẩy không thá» nà o má» ÄÆ°á»£c áo mưa, nó kẹt rá»i, em không Äá»§ bình tÄ©nh Äá» gỡ nút thắt ấy. Ãnh mắt thẫn thiết cà ng sợ hãi hÆ¡n khi tiếng già y cá»§a ông ta dần dần gần mình. Huỳnh vẫn chưa má» ÄÆ°á»£c cái áo mưa Äó.
- Anh Huân ơi.
Tiếng gá»i yếu á»t từ Äáy lòng nặng trÄ©u, em gỡ ÄÆ°á»£c áo mưa, má» ÄÆ°á»£c Äiá»n thoại, nhưng ông ta Äã tìm thấy em khi tiếng Äiá»n thoại vẫn còn Äá» chuông.
Anh Huân không bắt máy.
Ãng ta buông miá»ng cưá»i, Äi tá»i giáºt lấy Äiá»n thoại cá»§a em và dáºp nát nó Äi. Äáºp nát tia hi vá»ng cuá»i cùng cá»§a cuá»c Äá»i. Em không biết ông ta là ai, không biết vì sao ông ta lại bám theo mình. Em chá» biết ngá»i chết Äiếng á» Äó, chảy nưá»c mắt trên gương mặt không còn giá»t máu. Bả vai Äứa nhá» run lên, em biết hôm nay em xui xẻo.
- Hôm nay mưa lá»n nhá»?
Hùng Äặt tách cà phê vừa pha xong xuá»ng bà n, gõ nhẹ lên bà n. Anh Huân cảm Æ¡n qua loa rá»i bắt Äầu khuấy Äá»u cà phê trong tách.
- Em nên Äi Äón Ngò.
Má»t lần nữa Hùng lên tiếng. Nhưng Huân lại từ chá»i.
- Thằng bé Äá»§ cứng cáp Äá» tá»± lo liá»u cho mình.
Vì Huân không thÃch chiá»u hư em, cÅ©ng vì em nói mình không thÃch dá»±a dẫm ngưá»i khác Äến Äá» như thế. Dù váºy, Huân vẫn báºt Äiá»n thoại, Äá»nh gá»i Äiá»n cho bạn nhá» xem em Äã vá» hay chưa, thế mà thấy cuá»c gá»i nhỡ cá»§a em.
- á» Ngò gá»i cho em nè, ná»a tiếng trưá»c rá»i.
Hùng ghé mắt và o xem, Huân gáºt gù sau Äó trá»±c tiếp gá»i Äiá»n. Nhưng bên kia không thá» gá»i ÄÆ°á»£c.
- Ngò tắt nguá»n.
- Nó dá»i em Äấy.
- Ngò gá»i lúc em là m phẫu thuáºt.
Không yên tâm má»t tà nà o, anh Huân Äi sang bà n là m viá»c má» camera lên. Anh không dùng cái cam nà y giám sát bạn nhá», mà chá» vì khi lại nhá» cục bông gòn nà y mà báºt lên xem thôi. Trưá»c mà n hình máy tÃnh, không góc nà o anh nhìn thấy Huỳnh.
Ngay lúc Äó tiếng xe cấp cứu lá»n Äến Äá» vang cả và o Äây. Theo thói quen mà hai ngưá»i ra ngoà i Äó xem.
BÄng ca cứu thương chạy vụt qua là má»t cÆ¡ thá» bé nhá», tạng ngưá»i con trai tuá»i thiếu niên, mặc Äá»ng phục. Má»t bá» Äá»ng phục nhuá»m máu. Cánh tay, cẳng chân, tứ chi Äá»u có vết bầm Äến tÃm xanh, Äá» máu. Và dẫu gương mặt Äó có bá» Äáºp nát thế nà o anh ta vẫn nháºn ra.
Huỳnh.
Tiếng ngưá»i thét gá»i nhau, khi máu trên Äầu vẫn Äang chảy thấm ưá»t khÄn quấn. Bà n tay Huân lạnh toát, cứng Äá», dưá»ng như chẳng còn là tay mình. Tầm mắt trắng nhoà , chá»p chá»p Äã không giữ ná»i mình, má»t chút nữa Äã ngã khuỵu. Hùng giữ chặt cÆ¡ thá» cứng ngắt cá»§a anh ta.
Trưá»ng khoa im lặng Äứng chá» Äến khi Huân Äá»§ bình tÄ©nh Äá» Äỡ anh qua trưá»c phòng cấp cứu. Ngưá»i ta tìm ngưá»i nhà bá»nh nhân, gá»i Äến lần thứ tư Huân má»i nghe thấy.
- Có kÃ ÄÆ°á»£c không?
Hùng nhá» tiếng há»i, bá»i bà n tay run lẫy bẫy kia không cầm ná»i cây bút. Äôi mắt Huân Äá» hoe, những dòng chữ trên giấy run run, không nhìn rõ những con chữ anh ta Äã viết. Anh chá» biết phải kà cho nhanh, còn Äợi chá» thì Äứa nhá» trong phòng cấp cứu kia thá»±c sá»± sẽ biến mất.
Äèn cấp cứu sáng mãi như thế. Qua mưá»i lÄm phút, nhưng trong tư tưá»ng anh ta Äã là hà ng mươi tiếng. Còn lâu hÆ¡n những ca phẫu thuáºt phức tạp anh từng trải. Huân báºt khóc. Anh gục Äầu xuá»ng hai Äầu gá»i, khóc nức lên. Những giá»t nưá»c mắt không ai kìm lại ÄÆ°á»£c, anh sẽ chết bá»i cái ngu ngục cá»§a mình mất.
Tại sao không Äi Äón Äứa nhá»? Äó là em bé cá»§a anh cÆ¡ mà ?
Là m sao có thá» nói rằng không cần lo. Rằng Ngo Ngò Äá»§ cứng cáp rá»i. Äá»§ cứng cáp rá»i thì không cần bảo vá» nữa hay sao?
- Tại sao lại là Huỳnh? Tại sao lại là bạn nhỠcủa em.
- Tại sao lại há»i như váºy?
Hùng thấp giá»ng, vuá»t nhẹ lên tấm lưng vẫn không ngừng run khá» sá». Anh ta muá»n nhắc nhá» Äứa em trai cá»§a mình, rằng câu há»i ấy thá»±c sá»± Ãch ká», vô Äạo Äức và Äừng nên phát ra từ miá»ng má»t bác sÄ© là nh nghá».
Cảnh sát cÅ©ng Äến tìm gặp anh, há» muá»n nói chuyá»n vá»i nạn nhân sau khi em tá»nh. Vừa nghe Äến Äó, Huân ngắt lá»i.
- Không ÄÆ°á»£c.
- Thưa anh, anh cứ yên tâm. Chúng tôi có bác sĩ...
- Tôi cũng là bác sĩ.
Huân cúi Äầu, bất lá»±c thá» dà i. Khoé mi lại Äong Äầy nưá»c mắt.
- Huá»ng chi còn là ngưá»i thân, tôi cÅ©ng không thá» chữa ná»i cái ná»i Äau nà y thì các anh là m ÄÆ°á»£c gì?
Ngưá»i ta biết ngay lúc nà y Huân không còn cứng cáp ná»i vá» mặt là trÃ, há» rá»i Äi và ắt hẳn Äảm bảo quay lại và o má»t ngà y không xa.
Huá»· bá» toà n bá» các ca phẫu thuáºt ngà y hôm nay, Huân chá» ngá»i á» dãy ghế lạnh ngắt Äó, ngưá»c mặt nhìn bảng tên phòng cấp cứu cứ sáng mãi. Phải rất nhiá»u tiếng sau anh nhìn thấy Hiên Äi ra. Gương mặt phiếm há»ng, vừa thấy anh liá»n chạy tá»i khóc nức ná».
- Ngò sá»ng rá»i hu hu hu anh Æ¡i Ngò, hức Ngò sá»ng...
Các bác sÄ© trong cÄn phòng Äó Äá»u quen mặt anh, ngưá»i ta cÅ©ng Äi ra mà chúc mừng. Riêng anh ta, sá»± vui mừng chưa ká»p trà o lên Äến Äá»nh Äiá»m thì vá»i vụt mất. Phải là m sao Äá» Äá»i mặt, Äá» gặp lại Huỳnh.
Hiên vẫn ôm anh mà khóc, anh Huân theo phản xạ mà vá» lưng nó, nhưng tâm trà vẫn mãi là Ngo Ngò. Ngưá»i ta Äã ÄÆ°a Ngò và o phòng há»i sức.
- Em bé bá» Äánh và o Äầu, bụng, phần Äó là nặng nhất. Không có dấu hiá»u bá» xâm hại.
Anh bác sÄ© má» chÃnh mô tả sÆ¡ lược cho Huân dá» hình dung. Anh cÅ©ng nói Huân khoan hẳn gặp mặt Huỳnh.
- Huân khóc sưng mắt luôn rá»i à ?
Sau khi hưá»ng dẫn xong anh bác sÄ© Äá»nh rá»i Äi mà Huân cứ lẽo Äẽo theo mãi, anh quay lại tươi cưá»i há»i thÄm. Huân gáºt Äầu, anh chẳng biết mình Äã khóc bao nhiêu lần.
- Tan là m sá»m Äi, qua PACU xem. Chắc bây giá» bạn nhá» tá»nh rá»i.
Huân gáºt Äầu, thế mà như ngưá»i mất há»n vẫn tiếp tục Äi theo anh. Thấy váºy anh cÅ©ng bất lá»±c ÄÆ°a anh ta qua phòng há»i sức tÃch cá»±c.
Äến nÆ¡i, qua lá»p cá»a kÃnh, Äôi mắt anh sáng rá»±c lên. Ngò Äã tá»nh, Äang ÄÆ°á»£c Há»ng xoa dá»u bằng những lá»i ká» cá» tÃch ngà y xá»a ngà y xưa. Huỳnh vẫn tá»nh hẳn nên em mÆ¡ mà ng nhìn chá», khi lại vô thức chạm xoa xoa gương mặt cá»§a chá».
- Bụng em có Äau không?
Huỳnh lắc Äầu.
Bên mắt trái sưng to, bầm tÃm Äen má»t mảng, bên mặt còn lại là vết gáºy dà i từ mắt chạy xuá»ng má. Nhưng em vẫn tươi cưá»i, vui vẻ xoa mặt cá»§a chá». Khi ấy, Huân chá» lặng lẽ Äứng bên ngoà i theo dõi, anh không dám bưá»c và o trong. Chá» Há»ng Äã nhìn thấy anh, chá» cúi Äầu há»i Huỳnh.
- Ngò có muá»n gặp anh Huân không?
Em lắc Äầu.
Chá» Há»ng cưá»i trừ, Äá»nh xoa Äầu em nhưng vá»i rụt lại. Chá» tiếp tục vá»i câu truyá»n Cô bé quà ng khÄn Äá». Há»ng á» Äó bao lâu thì Huân Äứng bên ngoà i bấy lâu, Äến khi Huỳnh Äã ngá»§, chá» Äã Äi thì anh vẫn á» Äó. Thá»±c sá»± Huân Äang ghét bá» mình rất nhiá»u. Tá»i lá»i chá»ng chất, má»t mù, Huân không thá» thoát ná»i bánh xe tá»i phạm Äó.
- Huân.
Trá»i tá»i. Huân vẫn Äứng á» Äó, anh Hùng Äá»nh Äi vá» thì bắt gặp anh.
- Có xưng tá»i cÅ©ng không hết tá»i. Em biết phải là m sao Äây?
- Và o Äó kéo cái chÄn cá»§a thằng bé lên coi.
Hùng phì cưá»i, má» cá»a Äá thằng Huân và o. Rá»i vui vẻ khoanh tay Äứng nhìn Huân Äang lóng ngóng như thế nà o. Hiên Äứng cạnh vuá»t vuá»t bà n tay cá»§a Hùng.
- Hà nh TÃm cÅ©ng từng nằm á» Äó.
- Anh cũng lóng ngóng như thế.
- Tại vì lúc Äó anh tưá»ng em chết luôn rá»i.
Anh trưá»ng khoa không cho nó nói nữa, dá»u dà ng hôn lên Äá»nh Äầu cá»§a Hiên, lại nhẹ nhà ng dá» dà nh an á»§i bạn nhá» cá»§a mình. Trong khi Huân Äang run tay không dám chạm và o chÄn. Dùng dao phẫu thuáºt bấy lâu nay, lần Äầu Huân run Äến như thế. Dẫu cá» gắng không chạm và o ngưá»i em rá»i nhưng em nhá» vẫn tá»nh giấc.
- Äừng chạm và o...
Äến thá» cÅ©ng không dám thá» mạnh, Huân gém chÄn cho em xong liá»n ngá»i xuá»ng, nhìn rõ vết thương mặt cá»§a em. Nhìn cặp mắt bầm tÃm Äó, lòng anh Äau như cắt. Bạn nhá» từ từ má» mắt, nhìn thấy gương mặt quen thuá»c. Nhưng lúc nà y gương mặt không lạnh lùng, khó á», mà man mác buá»n, lại còn sưng mắt nữa.
- Äừng khóc.
Bà n tay còn ghim dây truyá»n nưá»c bá»ng nhấc lên mà xoa bá»ng mắt cá»§a anh, bạn nhá» khe khẽ cưá»i.
- Không giáºn Äâu.
Huỳnh vẫn say mê xoa mặt cá»§a anh, khi Äôi mắt ấy lại hoe Äá» rá»i rưng rưng.
- Yêu anh.
Huỳnh cưá»i, buông tay và nhắm nghiá»n mắt. Äá» lá» gương mặt bé bá»ng Äang má»t má»i.
- Ãm... em, ÄÆ°á»£c hong?
- Có Äau không?
- Không Äau.
Nưá»c mắt lÄn dà i trên má, Huân chưa từng khóc nhiá»u như thế. Anh chưa từng nhiá»u cảm xúc bùi ngùi như thế. CÅ©ng chưa từng run lên trong từng cá» chá» hà nh Äá»ng cá»§a mình. Anh cẩn tháºn chạm nhẹ và o lưng em, xoa lưng cho em, anh không dám mạnh tay, anh sợ là m Äau em.
- Nhá» Äô Äô... ạ.
Những chữ cái không rõ rà ng, Huân nghe phong thanh nhưng vẫn cá» gắng hiá»u ý cá»§a em. Huân nhẹ nhà ng hôn lên bà n tay cá»§a em. Anh bảo rằng sẽ vá» lấy Äô Äô cho em.
- Xin lá»i em.
- Yêu anh.
Anh ta nghẹn ngà o trong từng lá»i xin lá»i, những khoảng trá»ng Äó Äá»u lấp Äầy bằng tiếng "yêu anh" cá»§a Ngo Ngò. Em không trách, không giáºn anh. Là m sao mà biết ÄÆ°á»£c giá» phút Äó em gặp nguy hiá»m. Huá»ng chi em không thÃch anh quá quan tâm mình.
- Yêu anh nhiá»u lắm.
- Tại sao em không háºn tôi, tôi...
- Vì em yêu anh.
Em giải thÃch như thế Äó. Em biết anh Huân cÅ©ng yêu em rất nhiá»u, Äến Äá» vì em mà khóc sưá»t mưá»t như thế kia. Táºn sâu trong Äáy mắt, Huân cÅ©ng thấy em Äang cưá»i.
- Anh Huân mÃt ưá»t. Nhiá»u hÆ¡n Ngò.
Huỳnh trêu, cưá»i hi hi nghá»ch lắm. Äến má»t khoảng thì giá» rất lâu, Huỳnh nhắm mắt ngá»§ ngon là nh Äá» Huân yên tâm rá»i Äi. Không hẳn là rá»i Äi, Huân vá» nhà sá»a soạn Äá» cho em. Xong má»i viá»c liá»n quay trá» lại, dúi Äô Äô và o cho bạn nhá». Dù nhẹ nhà ng, cẩn trá»ng hết mức, Huỳnh vẫn tá»nh giấc.
Äứa nhá» vá»n dÄ© luôn nhạy cảm như váºy.