- Không cắt chá» Äâu hu hu.
Cục chả giò trong tay anh giãy giụa liên tục nhất quyết không thá»a hiá»p. Huân có kìm tay em cỡ nà o thì em vẫn vùng thoát ra, dù sao anh cÅ©ng có nỡ siết chặt tay em Äâu. Anh bác sÄ© không biết Äã sát khuẩn tay bao nhiêu lần mà Äến giá» còn chưa tháo ÄÆ°á»£c miếng bÄng gạc to trên bụng em.
- Ngo Ngò tôi bảo nà y.
Cảm thấy quá là lâu, Huân bất chợt Äá»i sang giá»ng không cưng chiá»u mình nữa, Ngo Ngò ngá»i im ngay.
- Lúc em tháo bÄng gạc cá nhân ra em có thấy Äau không?
- Lúc vết thương Äã là nh thì hong ạ.
- Tháo chỠcũng như thế thôi.
Nghe là biết xạo rá»i, nhưng anh bác sÄ© là m sao vạch trần ná»i. Anh cÅ©ng cưá»i cưá»i gáºt Äầu thừa nháºn Äá» bạn nhá» tin. Thế là bạn ngoan ngoãn ngá»i yên, ÄÆ°a bụng cho bác tháo chá». Lúc Äầu thì em giáºt mình, còn sá»n gai á»c nhưng dần dà thì há»ng sao, á»n cả.
- A bạn Ngò giá»i quá ta - Anh bác sÄ© tươi cưá»i Äá»ng viên em - Sắp xong rá»i nè.
Có tá»i tám má»i chá» trên bụng em, Äó là má»t vết thương dà i. Äứa nhá» sợ Äến váºy là lẽ thưá»ng tình.
- Ngò há»c lá»p mấy rá»i?
- Em lá»p Mưá»i ạ...
Thằng bé nhắm tá»t mắt, cầu cứu anh Huân. Em nghÄ© lúc nà y mình cần táºp trung hÃt thá», không có bình tÄ©nh Äá» vấn Äáp như lúc Huân tiêm thuá»c Äâu. Em thá» há»ng há»c, nưá»c mắt cÅ©ng chảy ra. Anh bác sÄ© gắp ÄÆ°á»£c má»i chá» Äầu tiên ra là lúc bạn nhá» quằn quại, trá»±c trà o nưá»c mắt.
- Anh Huân...
- Tôi Äây.
Huân cúi ngưá»i cho em nhìn thấy gương mặt cá»§a mình, Äứa nhá» Äá» hoe mắt. Rá»i em run run bá»i rá»i khi mình chẳng thá» kìm ná»i cảm xúc bản thân nữa.
- Không, hức... không tháo chỠnữa. Anh Huân ơi em không tháo chỠnữa!
Äứa nhá» gà o lên, vùng vẫy tay chân khiến anh sững sá». Dù cá» nắm chặt cá» tay thì em quằn như con lÄn quÄn anh không biết xá» là là m sao.
- Ngò không tháo chỠnữa hu hu hu.
- Ngo Ngò bình tĩnh...
Chưa ká»p nói hết câu, mặt anh Äã Än ngay bạt tay từ cái quÆ¡ quÆ¡ múa múa cá»§a Huỳnh. Thấy em nhá» phản ứng dữ dá»i như váºy, Huân nghÄ© mình nên tạm ngừng. ÄÆ°a mắt ra hiá»u vá»i anh bác sÄ©, anh cÅ©ng Äà nh thá» dà i, xua tay.
- Khi nà o em nhá» á»n thì quay lại.
Anh kéo khẩu trang lên, thay gÄng tay y tế má»i sẵn sà ng Äón tiếp bá»nh nhân Äang còn Äợi bên ngoà i. CÅ©ng không thá» là m gì hÆ¡n, Huân bế em Äi. Nằm yên trên tay anh, em không dám quáºy phá thêm. Em Äang nghÄ© và chắc chắn rằng anh Huân Äang tức giáºn vá»i hà nh Äá»ng lá» bá»ch cá»§a em lắm. Vì Huỳnh Äã quÆ¡ tay và o mặt cá»§a anh lại còn không cho bác sÄ© lấy cái chá» ra nữa.
NghÄ© Äến Äó thôi thì Äứa nhá» vô thức dụi mặt và o vai cá»§a anh má»t cách há»i lá»i.
- Ngò hư nhé.
Huân bế em qua phòng bá»nh, thả em lên giưá»ng. Dù giá»ng Äiá»u vẫn dá»u dà ng, song thoáng qua Huỳnh lại thấy anh buá»n nhiá»u hÆ¡n. Em vá»i ÄÆ°a tay lên mà xoa gương mặt cá»§a anh, em nhá» giá»ng:
- Ngò xin lá»i anh.
Anh Äắp chÄn lên á»§ ấm cho em, vuá»t nhẹ tóc cho em không cảm thấy khó chá»u vá»i mái tóc Äã dà i qua mắt.
- Nếu em cá» gắng nhá»n Äau mưá»i phút thì Äã xong rá»i. Nhưng tôi lại không khuyến khÃch em bằng câu nói Äó.
Ngá»i xuá»ng giưá»ng, ngắm nhìn bạn nhá» vá»i Äôi mắt tròn xoe báºn tá» vẻ có tá»i Äá» anh thương Äấy. Huân vuá»t dá»c qua mắt em.
- Mưá»i phút thá»±c sá»± rất nhiá»u phải không?
- Dạ siêu siêu siêu nhiá»u.
- Tôi nghÄ© anh ta có thá» là m nhanh hÆ¡n, khoảng nÄm sáu phút gì Äó. Nhưng anh ta sợ em giáºt mình nên cứ gắp ra từ từ.
- Ngò xin lá»i...
Em rút ngưá»i và o chÄn, quay lưng lại ÄÆ°a cái mông ra cho anh muá»n thì cứ Äánh. Vì bạn nhá» nà y biết tá»±u chung thì lá»i cÅ©ng vì em Äã giãy nãy. Nhìn ra ý nghÄ© Äó Huân vừa buá»n cưá»i vừa thấy thương bạn.
- Lát nữa ngá»i im cho bác yên tâm là m nhanh gá»n - Anh nhẹ nhà ng vá» xuá»ng mông em và i cái, cao giá»ng hÆ¡n - Không thì vá» nhà bá» Äòn.
Anh bảo em thu trái Äà o lại Äi. Rá»i vui vẻ vuá»t lưng, tâm sá»± vá»i em má»t lúc nữa. Äến khi em nói vá»i anh, Huỳnh Äã chuẩn bá» tâm là xong rá»i.
- Ủa Huân không Äi là m hả?
Má»t lần nữa anh bác sÄ© nhìn thấy Huân bế em Ngò và o phòng. Bình thưá»ng anh có thấy nó Äi lòng vòng như thế Äâu, lại còn bá»ng bế eo Æ¡i gá»m.
- Tháo chá» Äi.
- Ew em nói chuyá»n thế con nÃt há»c theo.
Suy cho cùng, tuá»i nghá» Huân còn trẻ, vẫn nên cúi Äầu trưá»c các anh Äi trưá»c. Nhưng vì chức cao vá»ng trá»ng nên má»i ngà y má»t Äi qua ranh giá»i, anh bác sÄ© Äôi khi không hà i lòng vá»i cách nói chuyá»n không Äầu Äuôi cá»§a Huân thôi.
- Thì anh tháo chá» cho Huỳnh giúp em - Huân nó lưá»m liếc.
Anh cưá»i he he quay lưng chuẩn bá» dụng cụ, sau Äó lấy ra khay rá»i bảo Huỳnh vén áo lên.
- Bác là m nhanh cho em vá» sá»m nhé.
Äôi mắt táºp trung nhìn và o vết khâu trên bụng, cảm giác như Huỳnh ứng phó vá»i câu nà y tá»t hÆ¡n khi nãy nhiá»u. CÅ©ng không quá lâu chá» Äã ÄÆ°á»£c lấy ra hết, anh dùng bÄng gạc dán lại rá»i vá» nhẹ và o cái bụng nhá» xÃu cá»§a em bé, ngưá»c lên nói vá»i Huân:
- Äợi chút anh viết giấy phép xuất viá»n.
- Chú Æ¡i Ngò có thá» Äi há» bÆ¡i hong?
- Không nhé.
Anh nhÃu mà y, quay lại táºp trung Äánh báo cáo Äã hoà n thà nh viá»c cắt chá» và kà giấy rá»i bảo anh Huân thanh toán tiá»n viá»n phà xong thì ÄÆ°a bạn nhá» nà y vá». Anh không Äá»nh dặn dò lưu ý tránh cho vết khâu bá» tá»n thương, vì em Ngò có má»t bác sÄ© á» kế bên rá»i. Nhưng nhìn Huân lÆ¡ ngÆ¡ thì anh buá»c mình xem xét.
- Chú Æ¡i hong Äi há» bÆ¡i váºy Ngò có ÄÆ°á»£c tắm hong?
- Thì em cứ tắm nhanh nhưng hạn chế Äá» vết thương dÃnh nưá»c.
- Chú Æ¡i Ngò chÆ¡i vá»i Súp LÆ¡ có bá» gì...
- Gá»i má»t tiếng "anh" Äi nà o.
Äang trông bạn nhá» cho Huân rảnh tay Äi thanh toán, nhưng anh bác sÄ© Äã nghe vÄng vẳng bên tai mấy tiếng chú cháu. Tuy nhiên anh Äâu phải kẻ tóc hai mà u, hay trải Äá»i Äến ná»i bá» em bé nà y gá»i bằng chú Äâu. Huỳnh như hiá»u ra ẩn ý nên vui vẻ nói lại:
- Chú Æ¡i Ngò chÆ¡i vá»i anh Súp LÆ¡ ÄÆ°á»£c hong?
Cái chú Äó không thèm trả lá»i Ngò luôn. Bạn nhá» khó hiá»u nhìn anh mãi cho Äến khi Huân Äi và o ÄÆ°a em Äi. Nhìn Huân quầng thâm Äáºm Äà lại còn mặt mà i ngá» nghá»ch, anh lén lút cưá»i sau lưng.
Huân rá»i Äi là lúc anh cÅ©ng vừa hết ca tiếp nháºn bá»nh, khi nà y anh Trưá»ng khoa Äi ngang qua chui và o phòng chung vui. CÅ©ng nhìn ra khung cảnh bá»i há»i Äó, Hùng cảm thán vá»i ánh mắt canh cánh dõi theo bóng lưng Äứa em ấy.
- Má»i ngà y nà o em là m bác sÄ© thì khám thôi ứ thÃch há»i han lắm lá»i Äâu thế mà .
- Ngưá»i ta lá»n rá»i, biết chÄm lo cho ngưá»i khác rá»i.
Anh bác sÄ© tháo khẩu trang, nghiêng Äầu tươi cưá»i nhá» vá» những khung cảnh lúc trưá»c. Mấy cái ngà y Huân thá»±c táºp chạy lung tung giúp viá»c vặt, viết bá»nh án giữa Äêm rá»i bá» anh Hùng xé hết nữa nè.
- Huân sẽ là trưá»ng khoa kế tiếp nhá»?
Bất chợt Hùng nghiêm nét mặt. Câu há»i cá»§a anh khiến Hùng lặng Äi và suy nghÄ© nhiá»u. Ná»a muá»n nhưng ná»a không. Hùng không Äáp vá»i, trầm mình nhìn vá» bảng tên trưá»ng khoa ngoại tá»ng hợp treo trưá»c ngá»±c áo cá»§a anh bác sÄ©. Bất giác má»m cưá»i.
- Äừng Äá» nó khá» như chúng mình lÃ ÄÆ°á»£c.
Bá»nh viá»n thưa thá»t dần, trưá»c cá»ng bá»nh viá»n, Huỳnh ngá»i trong xe vui vẻ Än kẹo bông gòn mà anh Huân thưá»ng cho. Anh bảo Huỳnh quá là ngoan nên anh mua cho cái kẹo hÆ¡i bá» xá»n. Nhưng Än xong chá» còn bá»c ni-lông và que tre, em nhìn chung quanh. Em thấy bác lao công Äang quét sân, thế mà kéo cá»a xuá»ng vứt ra ngoà i.
- Ngò!
Bất chợt Huân ngá»i kế bên quát lên, Äứa nhá» giáºt mình rÆ¡i luôn que tre xuá»ng Äất. Thiếu Äiá»u anh muá»n vả cho em và i cái cho bầm mình, Huân hÃt thá» sâu lắm chá» tay vá» cá»a.
- Äi ra ngoà i vứt rác cho Äà ng hoà ng.
Em ngÆ¡ ngác má» cá»a, lon ton chạy ra lấy que và bá»c cho và o thùng rác rá»i rụt rè lên xe. Ngá»i á» ghế phụ lái thì nhìn qua là anh Huân Äang mắng em như tát nưá»c. Thá»±c ra em chá» nghÄ© trưá»c sau gì bác lao công cÅ©ng quét tá»i Äây, em vứt ra ngoà i thì bác cÅ©ng quét mà .
- Tôi cá»±c kì ghét ai ngá»i ô tô mà ý thức thua cả ngưá»i Äi bá». Ngá»i ô tô mà trá»nh thượng như thế thì tá»t lắm à ?
Huân khá»i Äá»ng xe, Äạp phanh chạy Äi.
- Má» cá»a, Äi ra vứt rác khó vá»i em lắm hay sao? Äi há»c cao là m gì Äá» là luáºn ngá» nghá»ch như váºy hả?
Em bé vừa má»i xuất viá»n Äã bá» la thì tá»§i thân dữ dá»i, em mếu máo ÄÆ°a gương mặt Äáng thương ra nghe anh mắng Äến lúc vá» nhà .
- Tôi nói em có nghe không Äấy?
- Dạ nghe - Em là nhà - Ngò xin lá»i anh ạ.
Giá»ng em không còn vui tươi nữa, buá»n thiu thiu ôm cặp Äi theo anh và o nhà . Chá» vừa má»i tháo già y ra, Huân Äi ngang qua em lạnh lùng lên tiếng:
- Äứng phạt, tá»i nay cấm chÆ¡i Äiá»n thoại.
Äã mắng em nhiá»u rá»i còn không cho em chÆ¡i Äiá»n thoại, em bé mếu máo Äi ra phòng khách Äứng khoanh tay. Äôi mắt Äó Äã rưng rưng rá»i, không nhá»n ÄÆ°á»£c mà vừa vòng tay vừa dụi mắt. Huân giúp em cất gá»n Äá» Äạc, Äi lấy bá» quần áo ngá»§ thÆ¡m tho cho em bé mang và o phòng, sẵn tiá»n giám sát cái bạn bé Äang khóc nhè vá»i bức tưá»ng.
Huân ngá»i xuá»ng ghế sofa, vắt chân lên ná»m ghế má»m, chá»ng cằm nhìn bóng lưng cục chả giò biết khóc.
- Trên ÄÆ°á»ng vá» tôi Äã nói gì? Nhá» bao nhiêu nói bấy nhiêu.
Em rất muá»n xoay mặt ra khá»i tưá»ng, nhưng Huỳnh biết anh Äang ngá»i phÃa sau ÄỠý nhất cá» nhất Äá»ng cá»§a mình. Bạn hÃt mÅ©i và i cái, nhá» lại những lá»i hay ý Äẹp anh Äã nói suá»t hai mươi phút ấy.
- Anh Huân bảo vá» nhà cho Ngò Än Äòn, hức hông cho Än mì à nữa.
- Tiếp.
- Hu hu anh, hức Ngò há»ng ngoan.
Em úp luôn mặt và o tưá»ng mà khóc nức. Trông bạn nhá» Äáng thương Äến tá»i, anh Huân cÅ©ng phải má»m lòng. Anh Äứng lên Äi tá»i Äứng gần em, vuá»t dá»c sá»ng lưng bạn.
- Vì sao Ngò không ngoan?
Trong từng tiếng thá» ngắt quãng vì tiếng nấc chen và o, anh thấy em bé Äã nghẹn ngà o lắm rá»i.
- Ngò vứt rác bừa bãi, hu hu, hư.
- Vì sao dám vứt rác bừa bãi?
Anh Huân há»i, còn em khóc nức hÆ¡n. Em bé run lẫy bẫy khi anh cứ ná»ng nặc sát khà Äứng kế bên, anh mà giáºn là anh Äánh Ngò chạy há»ng ká»p. Äầu óc em trá»ng rá»ng, em không dám Äá»i mặt vá»i là luáºn ngá»c nghếch khi nãy cá»§a mình.
- Thêm cái tá»i ngưá»i lá»n há»i mà không trả lá»i luôn nhá»?
- Äừng mà ư anh Huân, Ngò trả lá»i ạ.
Em giấu gương mặt như mèo và o hai cánh tay, Äá»i diá»n vá»i khoảng tá»i Äen trưá»c mắt, em bé Äã khóc Äến ưá»t hết tay rá»i.
- Ngò nghÄ© bác lao công sẽ Äến Äó quét nên Ngò vứt thẳng xuá»ng luôn. Như váºy, hức, như váºy là há»n... há»ng phải bé ngoan.
Anh Huân ÄÆ°a mắt nhìn bạn nhá», không chá»u ÄÆ°á»£c mà kéo em quay mặt vá» phÃa mình. Äá» xem rõ cái mặt nhem nhuá»c nà y. Phải nói, chuyá»n lần nà y là minh chứng cho lá» há»ng trong nhân cách, không có biá»n pháp rÄn Äe thì há»ng.
Huỳnh biết mà , biết anh há»ng có ý tha Äâu. Em bé bá» anh kéo ra khá»i chá» Äang Äứng thì hoảng loạn, Äứng khóc hu hu chá» muá»n trá»n thoát mà thôi.