Nhìn em nhá» cuá»n mình trên giưá»ng run run không dám nhÃch ra Äây má»t tà nà o, Huân buá»n cưá»i gá»i tên. Thế mà thằng bé chá» dám he hé mắt Äáng thương ra, chứ cÆ¡ thá» vẫn má»t cục á» góc giưá»ng.
- Äá» tôi lôi em ra thì em không yên Äâu.
Gương mặt mếu máo hẳn ra, chá»ng hai tay bé xÃu nhá»m ngưá»i dáºy, bạn nhá» bò ra quỳ trên giưá»ng trưá»c mặt anh. Em chá» muá»n cái anh Huân Äá»i xá» dá»u dà ng trong bá»nh viá»n thôi.
Xem xét tình trạng vết thương á» Äầu và bụng cá»§a em má»t chút, Huân nắm má»t bên vai cá»§a em. Ngá»i xuá»ng giưá»ng, Huân cẩn tháºn Äỡ Huỳnh nằm xuá»ng Äùi mình. Äúng là thì anh muá»n phạt nặng, nhưng anh tin chắc những gì anh Äã mắng em phần nà o cho em hiá»u rõ rà ng cái sai cá»§a bản thân rá»i.
Cục chả giò nằm trên Äùi anh không ngừng run rẫy khi Huân xoay Äi lấy gá»i Äá»m bụng cho, anh Äặt tay lên chá» thắt lưng cá»§a bạn nhá».
- Nằm yên nà o.
Thế mà nghe ÄÆ°á»£c mấy tiếng nức ná» li ti, anh Huân ngạc nhiên nâng khuôn mặt cá»§a em lên.
- Khóc cái gì? Tôi Äã Äánh cái nà o Äâu.
Lót gá»i má»m nhất xuá»ng bụng tránh cho vết há» bá» tá»n thương, Ngo Ngò nằm xuá»ng liá»n che hết phÃa sau lại. Nưá»c mắt nưá»c mÅ©i già n giụa ngưá»c lên vá»i anh.
- Em, hức, em sợ...
Huỳnh không biết vì sao mình lại sợ Äến như váºy. Ngà y Äó, trong cÄn nhà , ngưá»i ta Äiên tiết Äánh em Äến khi bất tá»nh. Em rùng mình, cứ nghÄ© Äến viá»c sắp bá» Äánh thì cảnh tượng kinh hãi Äó lại hiá»n ra trong mắt và tưá»ng chừng nó sẽ xảy Äến ngay. Äứa nhá» run lên, cuá»n ngưá»i lại ôm lấy mình.
Ãnh mắt Äó như trầm xuá»ng, Huân Äỡ em lên ÄỠôm và o lòng. Ãm em nhá» Äang lạnh toát, anh ngả lưng vá» sau má»t Ãt, chừa khoảng không cho em nhá» nằm hẳn và o ngưá»i mình mà ấp á»§.
- Tôi lấy Äô Äô cho Ngò ôm nhé?
Em bé ÄÆ°a tay ôm chặt cánh tay to lá»n ấy, lắc Äầu.
- Ngò ôm anh Huân hoi.
- Thế anh Huân ôm Ngò - Huân di chuyá»n và o hẳn trong giưá»ng, dÅ©i chân rá»i ôm trá»n em trong chiếc chÄn ấm - ThÆ¡m má»t cái nà o.
Huỳnh lắc Äầu luôn, là m anh Huân Äá»nh hôn cÅ©ng dừng lại. Ấy váºy mà em nhÄn nhó lay áo cá»§a anh.
- Hôn nhiá»u cái ạ.
Huân phì cưá»i, cuá»n chÄn cho em ấm rá»i cúi ngưá»i thÆ¡m và o hai má cá»§a em. Cà ng thÆ¡m cà ng thÃch nên em bé cưá»i he he ÄÆ°a cặp má bánh bao cá»§a mình ra cho anh thÆ¡m.
- Anh ơi.
Giá»ng em nhá» xÃu, còn nhút nhát há»ng dám nói, phải anh Huân vừa vuá»t lưng vừa ká» má vá»i em thì em má»i dám bà y tá».
- Anh Huân Äừng Äánh em, hong hong phải.
Huỳnh quÆ¡ tay muá»n ÄÆ°á»£c nói lại.
- Anh cho Ngò nợ ÄÆ°á»£c hong? Em ư em chưa sẵn sà ng...
- Không.
Bạn nhá» sượng mặt, vươn tay ôm cá» cá»§a anh muá»n xin xá» thêm. Nhưng anh vá» và o mông bạn má»t cái rõ Äau.
- Em không biết mình sai luôn à ?
- Ư em biết mà - Huỳnh nhÃch sâu và o ngưá»i anh hÆ¡n - Em sai rá»i, em hong dám vứt rác lung tung nữa.
- Vẫn còn thiếu.
Cứ váºy mà tiá»n tay Äánh xuá»ng mông em. Em bé không muá»n vừa ÄÆ°á»£c ôm nhưng vừa bá» Äánh Äau Äâu.
- Ngo Ngò hức phải vứt rác Äà ng hoà ng, như váºy má»i là tôn trá»ng ngưá»i khác.
Em giữ cái quần bông lại phòng trưá»ng hợp anh Huân kéo quần Äánh em Äùng Äoà ng. Nhưng mà em tÃnh xa quá, anh Huân ác Äến như thế.
Huân há»i em Äã sẵn sà ng chưa, ÄÆ°Æ¡ng nhiên em lắc Äầu rá»i. Nhưng bạn nhá» lại chui ra khá»i chÄn, bò tá»i nằm vắt qua Äùi anh trông ngoan lắm. Khiến anh Huân khẽ cưá»i hà i lòng. Vá» nhẹ lên mông bạn Äá» thông báo cho bạn biết cần nằm ngay ngắn lại. Sau Äó xoa và i vòng lấy lá» rá»i vung mạnh tay mà Äánh xuá»ng.
Da thá»t bá» Äánh và o á»ng Äá», khiến Ngo Ngò khó chá»u lắm. Anh Huân cà ng Äánh cà ng nhanh hÆ¡n thì em chá» mong thoát ÄÆ°á»£c vòng tay chắc ná»t Äó, nên em cứ vùng vẫy mãi.
Bá»p
- Nằm yên!
Huân quát lá»n, thằng bé không dám nhúc nhÃch nữa. Tá»§i thân gục mặt xuá»ng khóc hu hu, thế mà cái mông nhá» lại tiếp tục bá» Äánh. Anh Huân chấp Ngò má»t lá»p quần bông, lá»p da nóng nẩy hẳn, cứ Äánh xuá»ng thì em giáºt nảy ngay.
- Anh Huân ư Äau, hức ong...
- BỠcái tay ra.
Anh nhÃu mà y, gằn giá»ng xuá»ng muá»n nghiêm túc chá»nh sá»a em. Dù anh Äã tá» ra không hà i lòng, còn dừng hẳn không Äánh nữa nhưng em vẫn cá» chấp. Huân giữ lấy tay em, xoay ngưá»i qua kéo ngÄn bà n, lấy thưá»c ra khè thằng nhá» sợ xanh mặt.
Dá» dà ng xoè cả bà n tay nhỠấy ra, Äặt mặt thưá»c lạnh lạnh lên khiến em không thỠúp tay hay rụt lại. Thấy thế em bé loạng choạng, báºp bẹ mấy tiếng:
- Hức anh... ưm Äừng mà .
Thưá»c vá» lên tay rá»i vụt xuá»ng má»t tiếng chát vang lắm. Lòng bà n tay trắng noãn Äã Äá» á»ng má»t lằn thưá»c Äá» au, em không nhìn thấy ÄÆ°á»£c nhưng em thấy Äau. Äau tá»i ứa nưá»c mắt. Nhưng vì em hư quá anh Huân không nhẹ nhà ng nữa, anh lấy thưá»c nhá»p lên cặp mông nhá». Giá»ng anh Huân không có vui.
- Tôi bảo em là m gì?
Bạn nhá» vùi mặt và o hai cánh tay, chá» có cái mông nhá» vừa Äau vừa nhức nên cứ Äá»ng không chá»u yên. Vì em lo gá»ng mình và bá»n rá»n nưá»c mắt mà khôn g Äáp lại. Viá»c Äó là m Huân phải cau mà y.
Chát!
Anh không nhắc nữa mà trá»±c tiếp Äánh luôn. Thưá»c khác vá»i tay nhiá»u, há»ng phải Äau hÆ¡n mà là bá» mặt dà i quá áp lá»±c em nhiá»u.
Chát! Chát! Chát!
- A Äau hu hu Äau mà !
- Ngưá»i lá»n há»i mà lÆ¡ luôn là như nà o?
Anh Huân ghét em mất rá»i, cứ nói dứt câu là Äánh em. Bạn nhá» ngá» nguáºy, thá» há»ng há»c, khóc nức lên. Anh Huân lấy thưá»c Äánh em là anh Äang giáºn, em sợ, Ngo Ngò thá»±c sá»± sợ. Hai vai gầy run lên, nưá»c mắt nưá»c mÅ©i thấm ra cả giưá»ng. Em vÃu lấy quần cá»§a Huân.
- Xin lá»i hức xin lá»i...
Huỳnh là nhÃ, bấu chặt và o quần cá»§a anh. Nháºn ra phản ứng khác lạ Äó, Huân dừng tay. Äặt thưá»c sang má»t bên, Huân xoa nhẹ lên cái mông dưá»i lá»p quần bông hình con cá mà u xanh môi trá».
- Em bé.
Ngưá»i lá»n cúi Äầu thÆ¡m lên Äá»nh tóc bạn, vừa xoa mông vừa kiá»m tra tình hình cá»§a em.
- Em bé của tôi không run nữa nà o.
Cảm thấy lá»i nói cá»§a mình không qua ná»i ná»i sợ to lá»n trong em, Huân Äà nh Äỡ em ngá»i dáºy ÄỠôm má»t lần nữa. Khẽ kéo quần bông cá»§a bạn xuá»ng, nhẹ nhà ng xoa Äá»u Äá»u trên cặp cà chua Äá» bé tÃ.
- Hức Ngò, hức Ngò xin lá»i anh ạ - Em ngưá»c mặt nhưng cứ nhắm tá»t mắt, há»ng cho anh xem cặp mắt tròn tròn nữa.
- Tôi chấp nháºn lá»i xin lá»i cá»§a em.
Bạn nhá» khóc sưng mắt mà nãy giá» em không lá» ra. Toà n cúi Äầu ngáºm ngùi mà thôi. Huân thá» dà i, Äỡ Äầu bạn nhá» Äá» xoa bầu mắt sưng vá»i cái mÅ©i há»ng há»ng cá»§a em. Dá» mãi mà em không chá»u nÃn, Huân khá» sá» theo.
- Anh Huân yêu Ngò lắm nên em nÃn khóc Äi.
- Anh Huân há»ng có yêu, hu hu anh Huân Äánh Ngò Äau.
- Äánh em thì không yêu em à ?
Mắt má» to, cặp mắt tròn xoe còn hÆ¡i á»ng Äá» nhìn anh. Anh Huân buá»n cưá»i vá»i sá»± vô tri cá»§a em. Äà nh sá»c bạn nhá» lên áp lên ngưá»i mình. Kéo quần bông cho ngay ngắn rá»i lấy chÄn phá»§ lên cho em.
- Là m gì cũng phải biết nghĩ nà y, vứt rác bừa bãi là rất sai nhỠchưa bạn Ngò hư?
- Ư Ngò há»ng muá»n... - Huỳnh lắc Äầu mếu máo - Há»ng muá»n bá» gá»i là hư.
Huân phì cưá»i, vuá»t nhẹ bạn nhá» Äang ụp mặt trên ngưá»i mình. Anh không trả lá»i em khiến em nhá» ra mình vừa là m sai chuyá»n gì. Huỳnh ngẩng Äầu lên, tay xoa xoa ngá»±c anh.
- Ngò xin lá»i anh Huân ạ. Anh Huân há»i thì Ngò phải rep.
- Ngưá»i lá»n há»i thì phải là m sao?
- Dạ trả lá»i ạ.
- Giá»i.
ÄÆ°á»£c khen thì em bé cưá»i há»n há» ngay. Hôm nay anh Huân Äánh còn Ãt nhưng mà riêng anh nhìn thấy bấy nhiêu Äó Äá»§ dằn vặt tâm là cá»§a bạn nhá» rá»i. Cất thưá»c Äi, ôm bạn nhá» Äi rá»a cái mặt mèo. CÆ¡ mà thả em và o phòng tắm rá»i bá» Äi mà chẳng biết em bé vẫn Äứng yên Äó mếu máo không dám gá»i anh.
Huân Äi thay quần áo chuẩn bá» trá» lại bá»nh viá»n, nhưng và o phòng chẳng thấy em Äâu. Ngó qua phòng tắm thì thấy cục chả giò Äang Äầy nưá»c mắt không biết là m gì.
- Vấn Äá» gì Äây?
Huỳnh tưá»ng anh sắp mắng liá»n ức uất mà khóc nức ná», tiến tá»i ôm anh nà i ná». Huân biết em còn nhạy cảm lắm, tháºn trá»ng vá»i cả anh, nên anh biết tâm tư tình cảm lúc nà y em há»n loạn thế nà o. Khuỵ gá»i, anh Huân lấy khÄn Äã thấm nưá»c Äá» lau mặt bạn bé.
- Em bé ngoan quá, lát nữa thưá»ng thêm mưá»i phút chÆ¡i game.
- Mưá»i lÄm phút ÄÆ°á»£c hong ạ...
Huân báºt cưá»i, chú tâm lau chá» mắt cá»§a Huỳnh. Sạch sẽ rá»i mặt tươi tắn hẳn.
- Cưá»i má»t cái thì mưá»i lÄm phút.
Thế là bạn nhá» cưá»i hi hi trên khuôn mặt á»ng há»ng vì thấm qua nưá»c ấm. Lúc lắc dưá»i chân không cho anh thay quần áo giúp bé. Luẩn quẩn má»t lúc thì em má»i chá»u trèo lên giưá»ng ngá»§.
- Anh Huân...
Sắp sá»a rá»i Äi thì anh bá» bạn gá»i lại, anh quay ngưá»i Äi qua yêu chiá»u vuá»t ve em nhá».
- Ngò muá»n ngá»§ vá»i anh Huân ÄÆ°á»£c hong ạ?
Thá»±c ra em vẫn luôn ôm gấu bông qua ngá»§ vá»i anh, cÅ©ng từng há»i câu nà y rá»i, nhưng chưa thá»±c sá»± chá»t cái hẹn ÄÆ°á»£c chắc chắn ngá»§ ÄÆ°á»£c anh ôm. Lúc em ngá»§ á» nhà má»t mình thì em cÅ©ng ngá»§ á» phòng anh thôi. Chá» có lúc Äá»nh vừa là m bà i vừa xem Äiá»n thoại sợ anh Huân la thì má»i trá»n qua phòng mình. Cái Äá» nghá» Äá»t ngá»t nhưng quen thuá»c nà y khiến ánh mắt anh sáng ngá»i, chan chứa Äầy yêu thương nhìn em bé.
- Cứ coi Äây phòng em.
Huân ngá»i xuá»ng thÆ¡m em khi dúi và o tay bạn cái máy tÃnh bảng, mà khi nãy anh Äòi tá»ch thu Äó.
- ChÆ¡i má»t tà thôi, á» Äây thì phải ngá»§ Äúng giá».
Dá» mà , Ngo Ngò vui vẻ vẫy vẫy tay chân tạm biá»t anh, cho anh yên tâm Äi là m.