- Anh Huân Æ¡i em Äau bụng...
Má»i sáng sá»m Huỳnh ôm bụng nằm lì trên giưá»ng, dù sắp trá» há»c mất rá»i. Anh thá» Äặt tay lên giữa bụng rá»i nhấn nhẹ xuá»ng.
- á» Äây Äau không?
- Äau ạ.
- Thế còn á» Äây?
Anh dá»i tay xuá»ng dưá»i rá»n, em la oai oái. Huỳnh cuá»n mình lại như con giun, kêu ca:
- á» Äâu em cÅ©ng Äau hết!
Nhìn thôi cÅ©ng biết xạo rá»i, lừa ai mà lại lừa bác sÄ©. ÄÆ°a mắt xem em Ngò nằm trên giưá»ng giả á»m, anh chá» nghÄ© ÄÆ¡n giản là em lưá»i Äi há»c thôi. Thế là kéo bạn nhá» ngá»i dáºy.
- Tôi cho em uá»ng thuá»c rá»i Äi há»c.
Mục tiêu Äang chạy ra xa mình, Huỳnh là m gì chá»u. Em Äạp chân lá»n xá»n, giãy giụa muá»n anh chú ý là mình siêu Äau bụng.
- Em Äau quá hu hu.
Äá» tÄng thêm phần chân tháºt, Huỳnh cá» gắng nặn ra và i giá»t nưá»c mắt. Váºy mà bác Huân Äi thẳng ra ngoà i, chạy và o ÄÆ°a thuá»c cho em uá»ng ngay. Chẳng thèm quan tâm em cá» khóc lóc.
- Anh Æ¡i Ngò Äau...
Em lắc ngưá»i cá»§a anh, là m dữ dá»i lắm. Tá»i mức lá» rõ em Äang nói dá»i luôn rá»i. Ngưá»i nà o bá»nh mà nhiá»u sức như em. Huân thá» dà i, ôm bạn nhá» bế Äi thay quần áo.
- Không ÄÆ°á»£c viá»n là do Äá» trá»n há»c Äâu.
- Em hông có, hu hu em bá» Äau bụng...
Äã bá» bế ra khá»i phòng, và o hẳn phòng cá»§a anh, có Äá»ng phục Äá» sẵn luôn kìa. Huỳnh Äấm lên vai cá»§a anh, quáºy tung cho áo sÆ¡ mi anh má»i á»§i phải nhÄn nheo theo. Hư quá lại bá» anh vụt và o mông má»t cái thì im ru.
- Tôi là tôi khó tÃnh chuyá»n há»c hà nh lắm nhé.
Dù không phải ngưá»i thay mặt cha mẹ hay chá»u trách nhiá»m vá» viá»c há»c cá»§a em, anh Huân từ nhá» Äã sá»ng vá»i phương châm Vá»i chuyá»n há»c thì không bao giá» ÄÆ°á»£c lÆ¡ là , do Äó em Ngò Äừng hòng ÄÆ°á»£c như ý.
Thả em Äứng trưá»c bá»n rá»a mặt, khoảng bảy phút sau em Äi ra vá»i gương mặt sáng sá»§a. Huân vừa viết xong ÄÆ¡n xin nghá» há»c tiết má»t cho em. à là bây giá» và o thì trá» há»c rá»i, nên xin nghá» tiết má»t thì tÃnh là vắng có phép, không xin thì bá» ghi Äi trá» . Lách luáºt Äi.
- Anh Huân ơi.
- Tôi nghe.
ÄÆ°a áo cho em mà em bé lại dùng giá»ng xin xá» anh nữa rá»i. Huỳnh trưá»c kia hay bây giá» Äá»u gá»ng mình thấy ghê lắm, cái giá»ng con nÃt nà y không bao giá» xuất hiá»n. Trừ lúc khẩn cấp như bây giá».
- Anh Huân có yêu em khum?
Vá»i và ng chá»ng áo và o ngưá»i em, thêm cái huy hiá»u Äoà n gắn phÃa trên phù hiá»u, sao cho thằng bé Äứng Äắn nhất. Nghe em há»i thì anh phì cưá»i, cặp hai bên hông em kéo lại dá» dà ng, sẵn hôn lên cái má Äà o cá»§a em bé.
- Yêu em.
Huỳnh há»i lấy nhá»p Äá» xin nghá» há»c, thế mÃ ÄÆ°á»£c anh hôn nên Äứng ngÆ¡ ra. Bá»i thế tình yêu cá»§a con ngưá»i phù phép cả trà óc, ngưá»i ta má»i thÆ¡m má»t cái Äã hoá chú bé khá».
Quần áo mặc xong hết rá»i ÄÆ°a em cái cặp to, kéo em ra xe rá»i lái xe Äùng Äùng. Anh Huân là m nhanh quá, Huỳnh má»i thức tá»nh Äã thấy sắp Äến trưá»ng rá»i. Em vá»i và ng ôm bụng mình la lên:
- A! Äau quá, hu hu Äau quá!
- Thôi dừng Äi Ngò.
Huân Äang lái xe mà , là m sao sá» sá» coi em Äau tháºt hay không. Nhưng em la to như thế anh không táºp trung lái ÄÆ°á»£c, Äà nh phải dừng bên ÄÆ°á»ng, xem vá»i em nhá» Äang giá» trò nà y.
- Äau á» Äâu?
Lần nà y có kinh nghiá»m rá»i, em ôm bụng phải cá»§a mình, thà nh công rÆ¡i mấy giá»t nưá»c mắt lưng tròng. Anh Huân nhìn em má» hôi Äầm Äìa, khóc như váºy thì tin ngay. Không cần kiá»m tra gì, quay Äầu xe chạy qua bá»nh viá»n. Huỳnh thấy mặt anh Huân tái Äi Äắc chà lắm, anh nà y không có dá» lừa.
Äến bá»nh viá»n, anh má» cá»a vá»i rá»i má» cá»a bên phÃa em Huỳnh, vuá»t vầng trán em bé.
- Sao? Còn Äau không?
Huỳnh mấp mấy môi diá» n Äến trót:
- Äau, dạ còn Äau lắm.
Anh Huân ngá»p thá», bế em ra khá»i xe. Äoạn Äi ra thang máy thì nghe em há»i:
- Em, em Äau bụng nhưng mà em phải há»c mà .
Theo ká»ch bản thì Äoạn nà y phải bá»n rá»n, khá» sá» nhưng Äầy ý chà ham há»c. Anh Huân Äang lo lắng mà em há»i thế thì anh khá»±ng lại. Nhìn bạn bé Äang ôm bụng nằm ngoan trong lòng mình. Huân vá» lưng em má»t cái rá»i chuyá»n hưá»ng. Không sang khoa ngoại á» bụng nữa, qua khoa lá»ng ngá»±c rá»i quẹo hẳn và o phòng là m viá»c cá»§a mình.
Thằng báo con trong tay cÅ©ng giá»i giang, cÅ©ng hay Äó.
- Anh Huân, em, em Ngò Äau ruá»t thừa...
Äau ruá»t thừa anh Huân há»ng biết khám Äâu. Thấy kì kì, Huỳnh vùng ra muá»n chạy. Nhưng Äã quá muá»n, Huân mang em tá»i phòng mình luôn rá»i.
- Giá»i thế, còn biết mình Äau cái gì luôn cÆ¡.
Thả em xuá»ng giưá»ng, bây giá» chá» muá»n quánh cái bạn nà y Äùng Äùng. Thằng bé không dám chạy khi anh Äứng ngay sát em, Huỳnh mếu máo lắc Äầu không muá»n gì hết. Em chá» muá»n nghá» há»c thôi mà .
- Ngò Äau bụng tháºt hu hu.
Huân kéo ghế sang, ngá»i xuá»ng nhìn em chằm chằm. Ãnh mắt nghiêm nghá» bất chợt là m em Ngò ngá»i trên giưá»ng vá»i thụt chân lại, cuá»n mình sợ muá»n khóc. Bá» nhìn má»t chút, em má»i nghe cái giá»ng trầm trầm quen rá»i há»ng thấy:
- Ngo Ngò dạ.
Chết rá»i, anh Huân hết vui. Em bé sợ sá»t ngá»i thẳng lưng rá»i khoanh tay gá»n gà ng trông ngoan lắm.
- Dạ... - Em dạ dà i lê thê.
- Còn Äau bụng không?
Dù biết rõ nó lừa mình nhưng anh vẫn há»i lại, anh không muá»n bạn nhá» cá»§a anh bá» thiá»t thòi. Em bé biết anh thương nên lắc Äầu ngay.
- Dạ hết Äau, à hông - Huỳnh xua tay nói tháºt - Em hông bá» Äau bụng...
Chưa cần Äánh mắng gì, em Äã tá»± khai ra rá»i. Là m thế sao anh Huân nặng lá»i vá»i em nhiá»u ÄÆ°á»£c. Thế nhưng anh vẫn phải nghiêm giá»ng Äến cuá»i cùng.
- Em không Äau bụng thì sao nói Äau, Äá» là m gì?
Hai cái tay vừa lắc lắc xong thì khoanh lại trưá»c ngá»±c, em không biết nói sao. à là anh Huân biết là do em giả Äau bụng mà .
- Ngò.
Anh Huân nhắc, hết thá»i gian cho em suy nghÄ© rá»i.
- Dạ Ngò muá»n nghá» há»c ạ.
- Sao muá»n nghá» há»c? Lỡ má»t ngà y há»c em biết thiếu hụt nhiá»u cỡ nà o không?
- Dạ em biết ạ.
Bạn vừa mếu cả giá»ng vừa chá»nh hai cái tay cho ngay ngắn. Có má»t Äiá»u anh Huân chẳng cần chá» gì em, Äó là phải phép. Cứ anh gá»i ra nói chuyá»n thế nà y thì em tá»± giác khoanh tay, cÅ©ng tá»± giác nháºn lá»i. Äáng yêu thế Äấy.
Mà lì như con bò.
Anh Huân bảo em Äứng lên, không Äau bụng nữa thì Äứng Äi. Nhìn em bé vừa chạm chân xuá»ng sà n Äã ùa và o ôm anh khư khư.
- Ngo Ngò xin lá»i anh ạ.
Em dụi Äầu và o cần cá» mà anh không xiêu lòng tà nà o.
- Äứng Äà ng hoà ng và o.
Äá»nh khen ngoan mà bây giá» lại giá» chứng rá»i. á» Äây không có thá»i gian bông Äùa, anh chá» em Äứng cho ngay ngắn thì kết thúc nhanh tÃ.
- Hôm nay cho em Ỡnhà nhưng tôi tắt wifi.
Thằng bé há há»c, sao bảo yêu em? Yêu em mà yêu thế á?
- Thà anh Huân lấy ipad của Ngò...
- Thế ÄÆ°a Äây.
Thôi không ÄÆ°á»£c, rút wifi thì còn trò khác Äá» chÆ¡i mà . Em bé lắc Äầu mếu máo Äứng khoanh tay không dám cãi.
- Bây giá» vá» nhà Äi.
Anh Huân Äứng dáºy, vá» vai em mấy cái.
- Vá» nhà úp mặt lên giưá»ng tá»± kiá»m Äiá»m hai tiếng. Tá»i vá» tôi giải quyết em.
Hai tiếng thì em ngá»§ luôn á. CÆ¡ mà bạn nà y có dám cãi Äâu, chá» méo xá»ch mặt ra kéo cá»a vá» nhà . Sao cho em bé cái án treo ghê thế. Em nhìn anh Huân má»t cái, há»ng chá»u Äi. Tại Äi bá» má»i chân.
- Tôi ÄÆ°a em vá».
Quên mất, mà nhá» thì không nỡ cho em Äi bá» xa như thế. Anh Huân khoác áo, Äi ngang hôn lên tóc em má»t cái. Ãn treo thì án treo, em bé nà y không ngừng yêu hay bá» lÆ¡ ÄÆ°á»£c.
Phi vụ nghá» há»c thà nh công, em Ngò nháºn kết cục không ÄÆ°á»£c thà nh công lắm. Bạn nà y lúc vá» nhà cÅ©ng tá»± giác úp mặt nằm sấp trên giưá»ng mấy tiếng Äá»ng há», nguyên má»t ngà y há»ng có mạng cho em coi Youtube, cÅ©ng chẳng lưá»t phá» bò luôn. Nghá» há»c nà y kì quá hu hu.