Bác Huân biết, khó chá»u nhất vá»i má»t Äứa trẻ là Äợi chá» cả ngà y chá» Äá» ngưá»i lá»n vá» trách phạt mình. Do váºy lúc khá»i Äá»ng ô tô, nhìn qua bên ÄÆ°á»ng thấy ngưá»i ta bán xúc xÃch ngô, bất giác muá»n mua cho bạn nhá». Dù rà ng buá»c vấn Äá» Än uá»ng sao cho khoa há»c, hai cây xúc xÃch ngô vẫn ÄÆ°á»£c bá»c cẩn tháºn nằm yên trong xe.
Trưá»c lúc vá» nhà , anh xem lại camera, phát hiá»n em Ngò thế mà ngoan ngoãn ngá»i là m bà i á» phòng khách. Kiá»u muá»n anh thấy ấy, chứ Äá»i nà o nó chá»u ôm bà i vá» xuá»ng Äây, tháºm chà là giải Äá» ngay sát giá» chiếu phim hoạt hình thế nà y.
- Tôi vá» rá»i - Huân cúi Äầu cháºm chạp má» cá»a ra.
Äến khi tháo già y rá»i vẫn không nghe thấy tiếng chà o cá»§a em, anh Huân thoáng thất vá»ng, cất tiếng gá»i:
- Ngò ơi?
Má»i Äó chưa Äầy ná»a tiếng mà không tìm ra em á» phòng khách nữa. Äem xúc xÃch nóng Äặt trong lò vi sóng, lát nữa kiếm ra em Ngò thì hâm lại cho em. Huân Äi lên lầu, Äoạn giữa phòng mình và phòng em, Huân lưỡng lá»±. CÅ©ng phải, trưá»c Äây em vẫn ngá»§ bên phòng riêng, nhưng bây giá» em toà n chạy sang phòng anh ngá»§ thôi. Nên Huân sang phòng mình, má» cá»a ra, váºy mà chẳng thấy bạn Ngò.
Äi ngược lại, Äúng là Ngo Ngò vá» phòng cá»§a em mà ngá»§. Äó là má»t sá»± thay Äá»i rõ rá»t, thá»i gian qua anh Ãt vá» nhà , Ãt nhìn ngó tá»i em. Thế mà vô tình xa em hÆ¡n rá»i.
Huân bưá»c và o cÄn phòng có ánh sáng bừng trưá»c rèm trắng, lại má»t bạn Ngò nhá» nằm trên giưá»ng co ro. Anh cúi ngưá»i, dụi Äầu và o lá»ng ngá»±c em.
- Em bé cá»§a tôi Æ¡i - Giá»ng anh Huân da diết - Sao giá» nà y Äã Äi ngá»§ rá»i?
Huỳnh không há» ngá»§, chá» giả vá» nhắm mắt vì sợ anh vá» sẽ lôi mình ra giải quyết chuyá»n lúc sáng, thế mà há»ng ngá» anh lại dụi và o ngưá»i em như con mèo. Mà con mèo nà y kiêu kì lắm. Gá»i không ÄÆ°á»£c thì thÆ¡m cá», lần Äến má rá»i muá»n nhai tái cái má nhiá»u thá»t cá»§a em, Huỳnh chá»u hết ná»i.
- Anh Huân...
Em nhÄn nhó Äẩy anh ra, trên mặt nguyên má»t dấu rÄng cá»§a anh, nhìn như bánh bao bá» ngưá»i ta cắn dá». Em Huỳnh khó chá»u ngá»i dáºy, chui ngay và o lòng anh.
- Em là em bé ạ?
Gương mặt lạnh nhạt ấy không thay ná»i nhiá»u, chá» là má»m má»ng hÆ¡n mà Äáp má»t tiếng "Ừ", thế là Ngò há»i tiếp:
- Nhưng em Äã mưá»i bảy tuá»i rá»i.
Anh Huân bảo Äó không phải là vấn Äá», hai tay ôm rá»i vuá»t dá»c sá»ng lưng em. Huỳnh thÃch lắm, nếu cứ váºy êm Äá»m trôi qua thì hay quá.
- Váºy anh Huân Äừng Äánh em bé nhé.
Chẳng ai quên chuyá»n nà y cả, nhưng thà nh tháºt mà nói, Huân cảm thấy chuyá»n nà y không Äến ná»i phải nghiêm khắc Äánh Äòn em. Vá»n dÄ© vá» nhà từ từ, mua xúc xÃch ngô, và o phòng tìm và hôn Äến nhai cặp má bánh bao nà y Äã chứng tá» bác Huân bá» qua cho em lâu rá»i. Thế mà vẫn thÃch là m khó:
- Ngưá»c mặt lên hôn tôi thì tôi tha.
Bạn Huỳnh nà y ngại nhất là hôn, Äặc biá»t là bá» yêu cầu hôn. Em mếu máo ngưá»c lên nhìn anh, góc nhìn bác Huân cÅ©ng Äẹp trai ghê ha. Ngò giÆ¡ hai tay sá» sá» mặt cá»§a anh, rá»i anh lại cúi Äầu hôn ngay và o má em. Bạn nhá» múa múa tay.
- Anh Huân cho em Ngò thơm...
Phải thÆ¡m chứ không anh Huân quánh Ngò Äó. Bạn nhá» nhanh chóng Äáp má»t cái tháºt kêu lên má cá»§a anh, còn luyến tiếc không rá»i. Váºy mà bảo hôn Äi thì ngại lắm cÆ¡. Huân tá»±a Äầu và o vai cá»§a em, lâu rá»i không ôm bạn nhá», hình như Ãt thá»t Äi rá»i.
- Có vâng lá»i tá»± kiá»m Äiá»m mình chưa?
Anh há»i bất chợt, cÆ¡ thá» to lá»n vẫn má»t má»±c ôm lấy em. Như á»§ ấm và dù có bá» ra thì ngưá»i ta vẫn biết Äây là ngưá»i cá»§a anh. Huỳnh ÄÆ°a tay xoa lên bả vai anh, em còn muá»n nhiá»u hÆ¡n như thế nữa.
- Ngò có ạ.
- Ngà y mai chá»u Äi há»c Äà ng hoà ng chưa?
Những câu há»i không chá»§ ngữ và tuần tá»± váºy mãi Äến khi anh chắc chắn ngà y mai không xảy ra chuyá»n gì nữa. Vui vẻ ôm em Äi Än xúc xÃch ngô.
Äúng là có kiá»m Äiá»m, ngà y hôm sau em Äi há»c rất ngoan. Nhưng Äúng và o ngà y nà y tuần kế tiếp, Huỳnh cÄng thẳng toát má» hôi. Em vừa nhìn thá»i khoá biá»u vừa á»n lạnh, nhìn vá» táºp bà i mà bụng Äau nhói. Huỳnh lau má» hôi Äầm Äìa trên trán, lê thê qua phòng bác Huân.
Em áºm ừ, sau cùng vẫn là không dám. Thằng bé lá»§i thá»§i vá» phòng, ngá»i trên giưá»ng lẳng lặng thá» dà i. Hiếm khi em sợ Äi há»c Äến váºy. Äứng dáºy Äi sang bà n há»c, trưá»c khi Äi ngá»§, Huỳnh xem lại bà i táºp lại lần nữa cho chắc. Chá» xem lại mà Äến táºn hai giá» sáng. Lúc nghe tiếng bưá»c chân bên ngoà i, chá»t dạ nên em chui và o chÄn thì má»i kết thúc chuyá»n xem bà i.
Ngà y kế tiếp, vì sáng Huân ra khá»i nhà rất sá»m, lại không rảnh rá»i kiá»m tra em còn á» nhà hay không, Huỳnh tá»± gan liá»u không Äến lá»p. Em không nói cho anh Huân vì sao ngà y nà y tuần trưá»c em nhất Äá»nh giả á»m nghá» há»c, cÅ©ng không bá»c bạch và o Äêm hôm qua. Rá»i Äến sáng nà y, Ngò quyết á» yên trong phòng. Nhưng lo lắng cô chá»§ nhiá»m sẽ liên lạc cho anh do em không tá»i lá»p, Huỳnh tá»± nhắn tin xin nghá» vá»i cô.
- Ngò lại á»m à ? Giữ sức khoẻ nhé con, sắp thi rá»i.
Cô gá»i má»t sticker lo lắng, bất chợt lòng em rá» lên sá»± tá»i lá»i. Huỳnh cụp mắt, nhắn cảm Æ¡n cô rá»i tắt máy. Nếu anh Huân mà biết em trá»n há»c như thế, anh sẽ là m gì em em cÅ©ng không dám tưá»ng tượng. à là em biết anh yêu em nhiá»u nhiá»u, nhưng trong thâm tâm em vẫn sợ anh.
Sợ anh Huân ghét em.
Cà ng sợ anh Huân giáºn quá không thèm yêu em nữa. Huỳnh nghÄ© tá»i sầu, nhưng tháºt sá»± em không dám Äến trưá»ng. Chá» duy nhất hôm nay, ngay nà y có tiết có thầy kia dạy thôi. Cả ngà y em không ra khá»i phòng, sợ Huân vô tình check camera sẽ thấy em Äi loanh quanh. Äến táºn chiá»u em má»i từ từ Äi ra vá»i bá» Äá»ng phục mặc từ sáng, Äi và o bếp tìm nưá»c uá»ng, vừa hay anh Huân cÅ©ng vá».
Nhìn mặt anh bÆ¡ phá», có vẻ Äã là m viá»c rất nhiá»u, chắc chẳng nghá» tay mà ngá»i xem cam Äâu. NghÄ© váºy Huỳnh yên tâm hẳn, chạy sang dụi Äầu và o lòng anh. Bá»ng nhiên nÅ©ng ná»u:
- Em nhá» anh.
Có vẻ em bé Äi há»c vất vả lắm, Äầu cá» bù xù thế kia mà . Huân cúi ngưá»i bế em lên, há»i em Äi há»c thế nà o. Nghe anh há»i, thoạt tiên em giáºt mình, nhưng sau Äó bình tÄ©nh tìm câu trả lá»i logic nhất.
- Vui lắm ạ, cơm cũng ngon.
Lo anh há»i Än cái gì mà ngon, Ngò múa tay múa chân là m anh phân tâm phải thả mình xuá»ng. Váºy là hôm Äó trá»n há»c trót lá»t. Ủa chưa, còn giấy nghá» phép nữa.
Tá»i hôm Äó Huỳnh nghÄ© mãi. Vì trưá»ng em phụ huynh Äi ná»p giấy phép, còn em muá»n tá»± Äi ná»p thì cần chữ kà giáo viên chá»§ nhiá»m, mÃ ÄÆ°a cô kà thì lỡ cô gá»i Äiá»n cho anh thì sao? Huỳnh nhÃu mà y, nghÄ© má»t là do gì Äó Äá»§ thuyết phục cô giáo không gá»i ngưá»i giám há» cá»§a mình.
Äầu tiên là liên tục nhắc Äến viá»c anh Huân lao lá»±c á» bá»nh viá»n như thế nà o.
- Ãi anh cá»§a con báºn Äến thế á? Chẳng trách không Äi gá»i ÄÆ¡n phép ÄÆ°á»£c.
Huỳnh nhếch mép, tiếp tục ká» Äá» nháºn ÄÆ°á»£c sá»± Äá»ng cảm từ cô.
- Cô Æ¡i anh cá»§a Ngò tÄng ca có khi quên mất con luôn, con buá»n lắm hu hu.
Kèm má»t con capoo khóc nức ná», Huỳnh giải thÃch nhiá»u Äêm mình ngá»§ má»t mình trong cÄn nhà lạnh lẽo, Än Äá» Äóng há»p, thòm thèm má»t bữa cÆ¡m gia Äình. Quan trá»ng nhất vẫn phải là :
- Nhưng con không muá»n là m phiá»n anh, anh vất vả lắm rá»i cô ạ.
Äang soạn thêm dòng nhá» cô Äừng gá»i cho anh báo chuyá»n mình á»m thì cô Äã nhiá»t huyết gá»i má»t tin nhắn:
- Con yên tâm, chuyá»n á»m nà y chá» cô và con biết, cứ Äá» anh con yên tâm là m viá»c.
Ná»i theo sau là má»t trà ng Äá»ng viên an á»§i Huỳnh Äừng tá»§i thân nữa, còn bá»nh không, mai Äi há»c ÄÆ°á»£c không và nhiá»u nhiá»u cái khác. Nói chung là chuyá»n nghá» há»c Äã thà nh công Äi và o dÄ© vãng.
Nghá» má»t lần không sao, sang tuần há»c kế tiếp, trưá»ng Äá»i thá»i khoá biá»u. Äúng ngà y có cái môn há»c Äó Äó nhưng là tiết cuá»i thì em tiếp tục nghÄ© cách. Hôm Äó là thứ Tư nên bác Huân sẽ ÄÆ°a em Äi há»c, không trá»n ÄÆ°á»£c. Tuy nhiên á» trên lá»p, há»c gần xong tiết tư Huỳnh dùng lại trò cÅ©, ôm bụng nằm gục xuá»ng bà n.
Thế mà mấy bạn còn lá»p lo sá»t vó.
- Ngò, Ngò ơi.
Bạn nữ nà o Äó chạy lại lay vai em Äầu tiên, rá»i hai, ba bạn xong cả Äám tụ lại chá» bà n cá»§a em. Nhá» kinh nghiá»m diá» n lần trưá»c, Huỳnh thà nh công nặn ÄÆ°á»£c mấy giá»t nưá»c mắt, mặt mà y tá» ra rất Äau Äá»n. Không nghÄ© nhiá»u, má»i ngưá»i ÄÆ°a em xuá»ng phòng y tế. Sau cùng là cô y tế kà giấy xác nháºn cho em vá» nhà sá»m.
Huỳnh Äắc chÃ, ôm cặp giả vá» lết lết Äi. Äi thẳng vá» nhà , còn giữa ÄÆ°á»ng mua kẹo bông gòn Än ngon lắm.
Có Äiá»u em chưa hay biết, lúc em ra khá»i trưá»ng, cô chá»§ nhiá»m sợ em bá»nh dai dẳng không khá»i nên Äã gá»i Äiá»n cho bác Huân. Lúc nà y, anh vừa xong ca phẫu, thấy mà n hình hiá»n mấy chữ cô chá»§ nhiá»m cá»§a Ngò thì nhanh bắt máy.
- A anh cá»§a em Ngò Äây rá»i.
Ban Äầu chá» là thÄm há»i cÆ¡ bản, vì biết bác sÄ© không dư thì giá» nên cô Äã Äi ngay và o vấn Äá»:
- Ngò á»m hai ba tuần nay rá»i, anh vá» xem thế nà o nhé. Sắp thi rá»i, thấy Ngò á»m mãi tôi lo lắm.
- Ngò á»m ạ?
Anh Äã Äi và o phòng là m viá»c, cÅ©ng báºt máy tÃnh bà n lên Äi tìm Huỳnh.
- Phải ạ, Ngò má»i tuần nghá» Ãt nhất má»t ngà y, Äá»u là á»m ấy.
Huân nhÃu mà y nhìn Äứa bé Äang nằm xem phim hoạt hình trong máy tÃnh, giá»ng bá» á»m lắm hả. Vá»i sao nghá» há»c mà anh chẳng hay biết gì thế nà y.
- Ngò không bảo tôi Äi ná»p giấy phép nên tôi cÅ©ng không biết.
- A, vì Ngò sợ là m phiá»n anh, chá»§ yếu ÄÆ°a tôi kÃ. Hôm nay tôi gá»i Äiá»n vì nhiá»u tuần rá»i em chưa khá»i bá»nh, chứ không thì chuyá»n mấy tuần trưá»c tôi sẽ không nói vá»i anh Äâu. Phiá»n anh quá.
Quá trá»i tinh vi rá»i. Anh Huân chà o há»i cô giáo và i lá»i rá»i cúp máy. Nhắn tin há»i bạn Ngò vá» nhà chưa. Äúng là ngưá»i có kinh nghiá»m, thằng nhá» vứt Äiá»n thoại không thèm seen tin nhÄn, Äợi Äúng giá» tan trưá»ng má»i chá»p lấy Äiá»n thoại rá»i rep:
- Ngò tá»± vá» rá»i ạ. Hôm nay em trá»ng tiết cuá»i.
Há»i cô giáo thì má»i hay trong tháng em Äã gá»i cho trưá»ng ba ÄÆ¡n phép rá»i, tất cả Äá»u là cô chá»§ nhiá»m thay mặt kÃ. Huân cảm giác bá» em Ngò chÆ¡i má»t vá» rất nặng, thá» dà i và bá»i rá»i nhìn Äá»ng há» trên bà n là m viá»c. Thằng nhóc thản nhiên lừa anh mà chả thấy tà Än nÄn nà o.
Huân lái xe chạy vá» nhà khi trá»i Äã tá»i. Má» cá»a và o, mặt không há» vui vẻ Äón lấy cục bá»t nhá» Äang muá»n ôm mình. Lại chẳng chá»u ÄÆ°á»£c mà cúi ngưá»i vá» và o mông em má»t cái tháºt mạnh. Thằng bé bá» Äánh bất ngá», sợ hãi ôm mông lùi vá» sau.
- Anh, anh Huân...
- Ra bà n Än cÆ¡m Äi.
Khác vá»i thưá»ng ngà y, có khi nà o anh biết Huỳnh bà máºt nghá» há»c rá»i không? Em dè chừng Äi sau lưng anh, sau Äó chá»t dạ giải thÃch:
- Anh Æ¡i, hôm nay trá»ng tiết cuá»i nên Ngò tá»± vá», há»ng phải hông muá»n anh Huân Äón ạ.
- Ngò.
Äá»nh chá» em Än xong sẽ nói chuyá»n rõ rà ng, nhưng tháºt tình anh tức Äến nhá»n không ÄÆ°á»£c nữa.
- Em nghĩ tôi là trẻ con à ?
Bê bát nui xà o cà chua nóng há»i Äặt trưá»c mặt Huỳnh. Anh nói như váºy tức là anh biết hết rá»i, Huỳnh Äá» má» hôi ngay. Nhìn ÄÄ©a nui lại nhìn anh, sau Äó cúi thấp Äầu. Lòng bà n tay lạnh ngắt, em cảm tượng mình sẽ chết trong hôm nay.
- Än xong thì lên phòng tôi.
Huân chả thèm ngá»i Än cùng em. Bá» em bé mặt mà y mếu máo Än nui má»t mình, bản thân Äi lên lầu, tắm rá»a cho tươi tá»nh lại. Cá nhân anh khi bá» má»t bạn nhá», Äặc biá»t là bạn nhá» thưá»ng ngà y ngoan ngoãn vâng lá»i, nay giá»i giang láºp kế hoạch gạt anh trót lá»t luôn. Trưá»c khi ná»i khùng lên Äánh em tÆ¡i tả, anh muá»n giải quyết bằng lá»i nói.
Yêu em thì có nhiá»u cách dạy dá» và không là m em quên mình yêu em.
Phải hÆ¡n má»t tiếng sau cá»a phòng má»i có ngưá»i gõ cá»c cá»c, Huân bảo em và o Äi. Váºy mà thằng bé lưỡng lá»±, má»t lúc má»i dám bưá»c và o. Trong phòng, bác Huân quay lưng vá» phÃa em, có vẻ như anh Äang là m viá»c, hÆ¡i nưá»c bá»c lên biết ngay anh vừa tắm xong. Bạn nhá» cúi Äầu tá»± giác ra góc phòng Äứng.
Em Äứng ÄÆ°á»£c nÄm mưá»i phút Äã tê chân, sợ sá»t nhìn anh. Váºy mà Huân có con mắt á» Äằng sau, biết em Äang nhìn mình nên cất tiếng:
- Giả vá» Äau bụng có má»t không?
Má» Äầu bằng câu há»i ngá», nhưng nghÄ© lại thì có. Phải ôm bụng, quặn thắt dữ dá»i lắm, còn sợ ngưá»i ta không tin nữa. Em á»u xìu Äáp:
- Dạ má»t ạ.
Nghe váºy, Huân bảo em bưá»c ra chá» mình. Huỳnh vừa Äứng ngay trưá»c mặt, Huân má»i tiếp lá»i vá»i em. Tiếp lá»i bằng giá»ng nói không thá» Äanh thép hÆ¡n:
- Nếu từ Äầu em chá»u nói tháºt thì Äã không phải khá» sá» chạy theo lá»i nói dá»i cá»§a bản thân.
Huân khoanh tay trưá»c ngá»±c, dùng giá»ng nói nghiêm túc và trá»nh trá»ng nhất thông cáo vá»i em:
- Quân Huỳnh, em là m tôi quá thất vá»ng.
Tam quan Äứa nhá» hoà n toà n sụp Äá», Äáng thương ngá»i bá»t xuá»ng sà n khóc nức ná». Hai chân như mất hết sức không sao Äứng ná»i, chá» có thá» lê qua ôm chân cá»§a anh. Äiá»u em sợ nhất cÅ©ng Äến rá»i, anh Huân sẽ chán ghét, sẽ từ mặt em. Huỳnh há»t hoảng ghì chặt chân anh, cảm tưá»ng anh mà vung Äá mình ra thì chắc chắn sẽ lê lết tá»i mà ôm tiếp.
Giá»ng nói run lên và em nấc nghẹn trong nưá»c mắt:
- Em, em xin lá»i anh, em xin lá»i anh ạ.
Sau Äó Huỳnh ho mấy tiếng rất to, có lẽ ná»i sợ bám lấy là m em ngá»p thá». Em khóc Äến Äau lá»ng ngá»±c, khóc Äến hô hấp cÅ©ng khó khÄn. Nhìn em khá» sá», Äà y Äoạ mình ngay dưá»i chân, Huân không kìm lòng ÄÆ°á»£c.
Anh cúi xuá»ng giữ hai cánh tay rá»i nâng em lên Äùi, cÅ©ng áp cái Äầu nhá» Äó và o sâu trong lòng, Äiá»m nhiên vá» hai cái trên mái Äầu run lên từng tiếng khóc. Anh rất giáºn, giáºn Äến Äá» bừng hai gò má, nhưng Äó là trưá»c khi và o Äây gặp Ngò. Hiá»n tại anh muá»n bình thản Äá»i mặt, và nói chuyá»n vá»i má»t em Ngò Äang tá»nh táo.
- Em bé.
Huân khẽ gá»i.
- Dù có thất vá»ng thế nà o thì em vẫn là em bé cá»§a tôi.
Gỡ hai cánh tay Äang bá» bấu và o nhau ra rá»i cho chúng ÄÆ°á»£c bám lên áo mình, Huân vá» vá» Äứa nhá» trong lòng như ôm má»t thức quà quý giá.
- Tôi vẫn thương.
Em bé Äó lại nghẹn ngà o:
- Em sai rá»i, hức em xin lá»i, em xin lá»i anh.
Thanh quản Äã yếu Äi trông thấy, nếu còn cá» gắng nói thì ngà y mai em sẽ mất tiếng. Huân cúi Äầu khẽ nâng cằm em lên rá»i hôn nhẹ và o chóp mÅ©i.
- Tôi muá»n em ngừng khóc, em ngừng thì chúng ta tiếp tục.
Không ÄÆ°á»£c, lá»ng ngá»±c pháºp phá»ng, Huỳnh cam Äoan trong hai ba tiếng sắp tá»i em cÅ©ng không dừng lại ÄÆ°á»£c. Nưá»c mắt cà ng chảy ra Ỡạt, Äã lâu rá»i nó không chảy nhiá»u nưá»c mắt Äến thế, cứ như má»t cái giếng khoan sâu cạn khô, thừa dá»p mà Äá» ra như biá»n lá»n. Không cách nà o kìm lại.
- Nếu, hức, nếu em không nÃn thì sao ạ?
- Thì tôi sẽ ôm em thế nà y Äến khi em nÃn khóc.
Äêm nay là má»t Äêm dà i, Huân sẵn sà ng ngá»i như váºy, ôm như váºy dù tay cứng Äá» hay lưng Äau má»i. Trong cÆ¡n giông dữ dá»i, tâm bão sẽ là nÆ¡i yên bình nhất. Lúc nà y cÅ©ng váºy, anh Huân không giáºn dữ, không Äánh mắng, không ká» dao dà và o cá» em như em Äã tưá»ng tượng.
Ãm má»t em Huỳnh Äang rùng mình vá»i hai hà ng nưá»c mắt, Huân nói tháºt nhá» nhẹ:
- Nói dá»i là không tá»t, nhưng em là má»t Äứa trẻ khôn ngoan. Tôi biết sẽ có má»t là do nà o Äó buá»c em phải nói dá»i tôi má»t cách bà i bản như váºy.
Bà n tay lá»n bao bá»c cái Äầu nhá» Äang nóng lên vì sợ hãi, cÅ©ng vì khóc nhiá»u, bà n tay xoa nhẹ nhà ng, Äầu ngón tay lá»ng và o tóc như vuá»t ve từng sợi tóc cá»§a em. Huân trải lòng má»t cách thảnh thÆ¡i:
- Dù lúc hay tin hay hiá»n tại, tôi Äá»u thông cảm cho em.
Anh Huân là con ngưá»i là trÃ, không phải loại vừa nghe tin em bá» há»c, qua mặt mình thì ná»i lá»a bừng bừng, vá» nhà la mắng, Äánh em má»t tráºn thừa sá»ng thiếu chết. Bây giá», ngá»i trong lòng anh là ngưá»i thương, huá»ng chi ngưá»i thương nà y chá» là má»t thiếu niên chưa Äầy mưá»i tám tuá»i.
- Tôi nhắc lại, tôi có thất vá»ng cỡ nà o thì tôi vẫn yêu em.
Tiếng khóc Äang trá» thà nh tiếng thút thÃt và nấc lên, nhá» dần. Má»t chá»c nữa Huỳnh sẽ nÃn khóc, hai bà n tay bám vÃu trên áo Äang dần buông lÆ¡i. Anh ngã lưng vá» phÃa sau, tay vẫn ôm Äầu và vuá»t lưng cá»§a Huỳnh, lần nà y em nhá» ÄÆ°á»£c vá» vá» trên ngưá»i cá»§a anh. Há»t như những lần âu yếm thân thuá»c, trong giây phút ấy, Huỳnh cảm thấy rất an toà n.
Chá» má»t lát, Huân cất tiếng:
- Äã sẵn sà ng chưa?
Anh nói bằng tông giá»ng như thưá»ng ngà y, xen má»t chút cảm thông và gì Äó nâng niu. Trân quý và lo lắng như thá» nếu mình quá nghiêm khắc thì thằng bé sẽ sụp Äá» thêm lần nữa. Nghe anh há»i, Huỳnh gáºt nhẹ Äầu. Em không nằm trên ngưá»i anh nữa, Äứng lên và ngẩng Äầu nhìn anh bằng tất cả sá»± kiên Äá»nh mình tÃch góp.
Chiếc ghế khác ÄÆ°á»£c Äẩy qua, anh Huân muá»n em ngá»i xuá»ng nói chuyá»n vá»i mình. Khi em nhá» ngá»i rá»i, Huân phải lặng Äi vì ngắm nghÃa Äôi mắt Äá» hoe, sưng lên Äấy. Anh ghét phải bạn nhá» cá»§a mình phải khóc. Cảm thấy cách nói chuyá»n cá»§a bản thân Äôi lúc Äáng sợ tháºt, Huân chá»n lá»c từ và dùng giá»ng dá»u dà ng nhất, há»i em:
- Ngò muá»n nói gì vá»i anh Huân không?
Hai tay dụi mắt thì má»i thấy Äau, Huỳnh cụp mắt, kiên Äá»nh thì có, dÅ©ng cảm nhìn trá»±c diá»n thì không.
- Em xin lá»i anh ạ.
Nhưng thoáng nghÄ© xin lá»i mà nhắm tá»t mắt thì chẳng phải phép, Huỳnh cá» gắng ngưá»c lên nhìn anh. Bá»ng phát hiá»n Huân Äang chÄm chÄm nhìn mình.
- Em xin lá»i anh vì Äã nói dá»i...
Còn nhiá»u từ nặng ná» khác dà nh cho bản thân lắm, thế mà má»i nói Äến Äây Huỳnh Äã không kìm ÄÆ°á»£c mà nức lên. Từ bé Äến giá», Äây là lần Äầu tiên em thấy mình yếu Äuá»i Äến váºy, không hẳn là yếu Äuá»i. Äây là sá»± xấu há», sá»± há» thẹn và sá» vả chÃnh mình ngay trưá»c ngưá»i yêu em. Huỳnh không tà i nà o Äá»i diá»n vá»i anh ná»i.
- Em, hức, anh Huân cho em và i giây ạ.
Huỳnh hÃt tháºt sâu và thá» phì phò, mếu máo không biết là m sao cho mình ngừng khóc lóc. Má» mắt ra vẫn là anh Huân nhìn mình chÄm chÄm. Huân ngá»i thẳng lưng, phong thái uy nghiêm và nét mặt lạnh lùng không như Äang giáºn hay mất kiên nhẫn. Anh vẫn ngá»i chá» cho Äến lần má» lá»i kế tiếp:
- Em xin lá»i anh, em không nên trá»n há»c, vá»i, vá»i em nói dá»i là em sai. Hông cần biết là do là gì, em nói dá»i anh là không ngoan.
- Tháºt váºy à ?
Anh bất ngá» há»i. Thằng bé ngẩn ngÆ¡. Bất chợt kéo ghế bạn nhá» lại tháºt gần mình.
- Em ÄÆ°á»£c quyá»n nói dá»i, nhưng á» Äây em Äang lừa gạt ngưá»i khác. Quy mô và mức Äá» nghiêm trá»ng cao hÆ¡n nói dá»i nhiá»u.
Từ lúc có nháºn thức, Huân Äã hiá»u rõ những lá»i nói dá»i như má»t mắc xÃch không thá» thiếu á» xã há»i loà i ngưá»i. Là m sao có thá» thà nh tháºt mà sá»ng yên á»n Äến cuá»i Äá»i ÄÆ°á»£c. Do Äó, khi em nói không cần là do, chá» cần nói dá»i thì là em không ngoan, anh bác bá». Thứ anh quan tâm là hà nh Äá»ng không khác gì gạt ngưá»i cá»§a em.
- Äá» nghá» há»c má»t cách mÄ© mãn, em Äã là m gì?
- Em...
Huỳnh mÃm môi.
- Em tìm cách không Äá» cô giáo gá»i Äiá»n cho anh, em...
Hai bà n tay nhá» bấu chặt gấu áo, Huỳnh muá»n cúi Äầu thì bá» anh nâng cằm cho tầm mắt phải nhìn và o mình.
- Tiếp tục.
- Em nói vá»i anh trưá»ng trá»ng tiết, em, hức, em.
Huỳnh không nhìn ná»i nữa, nưá»c mắt Ỡạt chảy ra. Cà ng nói em thấy mình bẩn thá»u kinh khá»§ng, cà ng không dám xin anh yêu ná»i mình nữa. Sao má»t em bé ÄÆ°á»£c cha mẹ giáo dục kÄ© cà ng lại nghÄ© ra nhiá»u kế mà trá»n tránh khá»§ng khiếp như thế chứ.
- Em xin lá»i anh, hức em sai.
Mục ÄÃch Huân há»i không phải khÆ¡i gợi lại ná»i niá»m thản thá»t nà y, anh muá»n em kiá»m Äiá»m. Và hình phạt Äến Äây là Äá»§ rá»i.
Em nhá» khóc nức và liên tục xin lá»i anh là m anh rất khó chá»u, cuá»i cùng vẫn Äứng lên ÄỠôm em tháºt chặt. Vùi thằng bé và o lòng mình rá»i tiếp tục âu yếm. Như Äã nói, má»t phần nà o Äó anh thông cảm cho em, và anh chẳng kiêu cÄng Äến ná»i truy cứu là do em lừa mình là gì.
- Ngoan lắm - Huân hôn và o tóc em - Ngo Ngò là má»t em bé ngoan.
Thà nh tháºt là như thế, má»t em bé ngoan Äôi lúc phải bưá»c ra khá»i cái vá» bá»c nà y, nhưng còn biết ÄÆ°á»ng tạo lại cái vỠấy thì em chắc chắn là má»t em bé vừa ngoan lại vừa giá»i. Huân hôn em tháºt nhiá»u.
- Anh Huân có Äánh Äòn em không?
- Em bá» già y vò chưa Äá»§ sao?
- Äá»§ rá»i ạ.
Giá»ng nói lạc Äi, cá» há»ng Äau rát, bấy nhiêu thôi khá»n khá» hÆ¡n Äòn roi gấp trÄm lần. Huỳnh sau tráºn khóc dữ nà y thì má»t lả, nằm gá»n trong lòng anh sắp sá»a chìm và o giấc ngá»§. Má»t giấc ngá»§ rất yên lòng, không như Äêm hôm trưá»c, nằm xuá»ng nghÄ© Äến ngà y mai, ngà y kia mà lá»ng ngá»±c quặn thắt thá» chẳng ná»i. Hiá»n tại tháºt sá»± dá» ngá»§ lắm.
Äá» em nằm trên ngưá»i mình vá»i gương mặt già n giụa nưá»c mắt thì không Äúng, anh Huân Äỡ em ngá»i dáºy.
- Rá»a mặt Äã.
Em bé ti hà mắt, vâng lá»i Äi theo anh ra phòng tắm. Äứng chá» anh mang khÄn ẩm ra lau sạch mặt, tay và chân. Sau Äó lẽo Äẽo sau lưng ngưá»i lá»n, trèo lên giưá»ng ôm bác Huân ngá»§ ngon là nh.
Nhìn em, anh biết mình không nên kìm hãm sá»± kiêu kì khi nãy Äã nói. Má» Äiá»n thoại lên, xem thá»i khoá biá»u những ngà y Huỳnh cá» tình nghá» há»c, hẳn phải có vấn Äá» vá»i giáo viên bá» môn má»i là m em sợ không dám Äi há»c.
Bạn nhá» nằm trong vòng tay cá»§a anh ngá»§ ngoan lắm, cà ng khiến anh khó chá»u vá»i ngưá»i nà o là m em khá» Äến thế nà y.