Anh Huân kéo Huỳnh vá» mặc dù em có gà o lên cỡ nà o Äi chÄng nữa. Má» cá»a phòng, anh lôi hết quần áo, cặp vá» vứt ra trưá»c mặt em. Ngay lúc nà y, thứ còn dá»u nhất chÃnh là giá»ng, anh không há» quát, chá» thản nhiên nhìn xuá»ng Äá»ng ngá»ng ngang ấy.
- Không muá»n Äi há»c thì nghá». Tôi kà giấy thôi há»c cho em ngay.
- Anh Huân... hông phải váºy, anh Huân...
Cảm tưá»ng lá»ng ngá»±c muá»n bá»c lá»a, Huân hÃt tháºt sâu giữ cho bản thân tháºt bình tÄ©nh. Tay gá»ng lên từng bó gân xanh, má»i thứ Äá»u báo rằng, anh sắp tá»i giá»i hạn rá»i.
- Ngò thực sự có là do mà .
Em mếu máo kêu lên. Nghe giá»ng như anh Äang Äá» oan cho em váºy, Huân bưá»c tá»i nắm gáy xách em lên như xách má»t con mèo.
- Là do là gì?
Giáo dục má»t con ngưá»i không há» dá» dà ng, nhất là chá»u trách nhiá»m giáo dục má»t Äứa biết chuyá»n. Nó Äã hiá»u chuyá»n rá»i thì mình không phát hiá»n, những chuyá»n nó Äang là m cÅ©ng hoá hư không. Nhìn Ngò má»m nhÅ©ng ra, Huân không chá»u ÄÆ°á»£c muá»n vụt cho mấy phát. Có ai nhất quyết nghá» há»c mà tuyá»t nhiên không nói là do như nó hay không?
- Ngò, tôi há»i em là do gì em tiếp tục trá»n há»c, em không trả lá»i thì chúng ta dừng. Dừng luôn chuyá»n há»c cá»§a em.
- Äừng mà ...
- Thế là do là cái gì? Hả!
Huân quát lá»n, em ÄÆ°á»£c thả xuá»ng thì sợ hãi không dám Äứng gần anh. Em muá»n giải thÃch nhưng em sợ anh không tin em.
Môn em luôn tìm cá» nghá» há»c dạo gần Äây là môn Giáo dục công dân. Do cô giáo nghá» thai sản nên có thầy giáo má»i Äến thay. Dù gương mặt Äó có dáºp nát Äi chÄng nữa thì em cÅ©ng nháºn ra, cái thầy giáo Äó chÃnh là ngưá»i Äã Äuá»i theo em trong cÆ¡n mưa cá»§a hai tháng trưá»c.
Cái ngưá»i Äã không từ tiếc gì Äánh như gãy và tan nát xương thá»t, máu tanh tưá»i và mắt không thá» má» ra. Không phải ngưá»i, không xứng gá»i má»t tiếng thầy.
Ngo Ngò Äứng cứng ÄÆ¡ má»t chá» mà chảy nưá»c mắt. Em không oà lên như thưá»ng lá», chá» cắn chặt rÄng mà khóc. Äiá»u Äó khiến anh không thá» mất khá»ng chế ÄÆ°á»£c.
Huân ra ngoà i ban công Äá» dá» thá», cho bản thân mình Äỡ ngá»t ngạt và tá»± bản thân mình cÅ©ng phải nhá». Em Ngò là ngưá»i anh yêu, em Ngò là em bé anh muá»n nâng niu và gìn giữ suá»t Äá»i. Bây giá» em Äang tức tưá»i Äến mức trà o nưá»c mắt. Äó là ức tá»i rÆ¡i lá», chứ em không khóc. Em bé cá»§a anh Äã khóc sẽ là oa oa mấy tiếng tháºt to. Anh Huân phải hiá»u em nhất mà .
Ngón tay bấu và o lòng bà n tay cuá»i cùng cÅ©ng dãn ra. Anh Äẩy cá»a, bưá»c và o nhìn em Ngò vẫn chôn chân á» Äó. Huân Äi ra má» Äiá»u hoà , chá»n cách ngá»i trên giưá»ng nói chuyá»n vá»i em.
- Ngo Ngò sang Äây, hôm nay anh chưa ôm em phải không?
Anh nhanh chóng tìm cách xua tan bầu không khà cÄng thẳng nà y. Äiá»u hoà là m cÄn phòng hạ nhiá»t má»t chút. Em Ngò dụi nhẹ lau hai hà ng nưá»c mắt, co chân chạy tá»i ôm lấy anh. Lúc nà y Äây, em Ngò má»i tháºt sá»± Äang khóc.
- Anh ơi, hu hu anh...
Em bé trong vòng tay anh yên tâm khóc sưá»t mưá»t. Cho anh Huân có cÆ¡ há»i dá» dà nh. Äánh cÅ©ng ÄÆ°á»£c, phạt thế nà o cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng anh sẽ Äá» ra phÃa sau. Trưá»c hết, anh muá»n khẳng Äá»nh anh luôn luôn Äứng vá» phÃa em nhá» cá»§a mình.
Huân kéo em nằm trên ngá»±c như thưá»ng lá», tay vá» nhẹ, vuá»t Äá»u sá»ng lưng cá»§a em. Thằng bé run quá, Äến khóc mà nưá»c mắt thấm má»t mảng luôn rá»i. Huân nhẹ nhà ng an á»§i:
- Ngoan, anh thương.
Giá»ng cá»§a anh rất hợp là m podcast chúc bé ngá»§ ngon, Ngò bảo thế. Và bây giá» Äúng tháºt. Phải ôm em tháºt lâu, mãi ba mươi phút sau Ngò má»i ngẩng Äầu dáºy. Khi nà y vẫn là ánh mắt dá»u dà ng Äấy, em cảm thấy mình chá»n Äúng ngưá»i yêu rá»i.
- Sẵn sà ng giải thÃch cho anh nghe chưa?
- Dạ rá»i ạ.
Huân gáºt Äầu, ngá»i dáºy và Äặt em ngá»i cạnh bên. Anh gá»i:
- Ngo Ngò, dạ.
Em bé theo bản nÄng vòng tay lại, Äáp dạ vá»i anh. Do em khóc liên miên nên giá»ng có khà n Äi, nhưng khi nà o anh nghiêm túc thì em cÅ©ng không trêu Äùa. Ngo Ngò ngá»i giữ lưng thẳng tắp, rất hà i lòng vá»i hình mẫu nà y.
- Nói cho anh nghe, tại sao em vẫn viá»n cá» nghá» há»c?
Anh ngá»i gần em hÆ¡n má»t chút.
- Niá»m tin cá»§a tôi hoà n toà n Äặt và o em.
Thế mà lúc nà y em lại bá» lung lay. Trên gương mặt Äó lại toà n là nưá»c mắt. Äá»i diá»n em là má»t bác sÄ© khoa ngoại, táºn sâu bên trong cÆ¡ thá» như thế nà o anh Äá»u biết. Nhưng xét vá» tâm lÃ, Huân thừa nháºn mình vụng vá». Tuy nhiên, trạng thái nà y cá»§a em không phải cứng Äầu hay Äang tìm là do nói dá»i, tâm trạng hiá»n tại cho thấy, tá»i chÃnh em còn dao Äá»ng thì là m sao nói thà nh lá»i vá»i anh ÄÆ°á»£c.
Huân không chá»n cách nghiêm túc trách mắng nữa, anh kéo em trá» lại trong lòng mình. Anh bắt Äầu ÄÆ°a ra những câu há»i tháºt nhá».
- Vì các bạn á» trưá»ng không tá»t à ?
Bạn nhá» lắc Äầu.
- Giáo viên bắt nạt em sao?
Lại lắc Äầu, giáo viên á» trưá»ng rất tá»t, lại còn là trưá»ng chuyên thì dù có ghét cÅ©ng không là m em cảm thấy bá» bắt nạt.
- Thế liên quan Äến chuyá»n không vui trong quá khứ phải không?
Có tiếng nấc nhẹ, sau Äó là hà ng loạt cái gáºt Äầu. Em chá» lên mắt nhưng rất nhanh Äã kéo áo sÆ¡ mi ra, vén lên và chá» và o bụng mình.
- Anh hiá»u rá»i.
Ãnh mắt sắc Äi trông thấy, nghÄ© tá»i những ngà y chá» biết nhìn em qua cá»a kÃnh, cảm xúc lại Äá»t ngá»t nên khó quản lÃ ÄÆ°á»£c. Cúi Äầu nhìn em, nhìn lại cái bụng tròn má»n có má»t vết sẹo má», trong lòng anh tháºt sá»± há»n loạn.
Chắc chắn không phải há»c sinh, cÅ©ng chẳng phải nhân viên nhà trưá»ng. Nếu chá» ÄÆ¡n thuần là bảo vá» hay tạp vụ thì không hẳn em phải nghá» há»c má»t cách có chá»n lá»c như váºy. Äáp án Äã có rá»i nhưng Huân bá» mông lung.
Trưá»ng chuyên mà .
Lại còn là giáo viên.
Huân thá» dà i, xoa Äầu em bé.
- Em nghĩ sẽ giải quyết như thế nà o? Báo cảnh sát nhé?
Äúng lẽ em phải lắc Äầu ngay, nhưng nghÄ© Äến trưá»ng hợp hiá»n tại, báo cảnh sát là Äiá»u không thá». Nếu báo thì thầy sẽ thế nà o, má»i ngưá»i sẽ hiá»u hết câu chuyá»n và thông cảm cho em, hay ngưá»i ta Äá»n loan tin gì Äó khó nghe lắm. Ngò không biết, Ngò không thá» nghÄ© xa như váºy.
- Nếu Äi há»c, gặp thầy Äó thì phải là m gì?
Anh tiếp tục Äặt câu há»i. Nếu gặp thì ông ta có kéo em và o nÆ¡i khuất ngưá»i và tiếp tục hà nh hạ em như váºy không. Xui xẻo vá»i em, Ngo Ngò là tầm ngắm, và ông ta sẽ coi em như bao cát ấy. Äánh rát thì may lại, Äánh há»ng thì vứt Äi.
- Em há»c tiết thầy Äó bao nhiêu lần rá»i?
- Hai lần ạ.
- Ãng ấy có nhá» em không?
Dừng lại á» câu há»i nà y, cÆ¡ thá» em không dừng ÄÆ°á»£c mà run lên. Huân ôm em, dá» ra sao em cÅ©ng không bình tÄ©nh ná»i. Không cần xác nháºn, anh cÅ©ng biết câu trả lá»i.
- Em muá»n chuyá»n trưá»ng không?
Cà ng không muá»n, Ngò rất yêu lá»p, yêu cô giáo chá»§ nhiá»m. Em bé lắc Äầu, tiếng khóc ngà y má»t lá»n hÆ¡n. Anh Huân bảo em cứ khóc, anh nghe ÄÆ°á»£c, anh không giáºn.
- Ngò khóc Äi, anh dá».
Váºy là em ngá»i khóc Äã Äá»i. Äúng là má»t thế cục khó xoay chuyá»n, nhiá»u nhất cÅ©ng nên Äá» cảnh sát can thiá»p và o.
- Chuyá»n nà y Äá» ngưá»i lá»n lo, còn ngưá»i nhá» cá» gắng Äi há»c ÄÆ°á»£c không?
Bạn nhá» Äá» hoe mắt không Äáp lại, có vẻ không hưá»ng ứng.
- Tôi Äảm bảo em sẽ an toà n. Tôi không Äáºu xe chá» nữa, tôi Äứng á» hà nh lang Äón em.
Lúc nà y má»i thấy phản ứng, em tròn mắt ngạc nhiên, sau Äó nhà o và o ôm chặt anh.
- Anh ơi...
Ngo Ngò ÄÆ°á»£c anh vuá»t tấm lưng má»m mại, cảm giác sung sưá»ng chạy dá»c từng phiến da. Äó là ngưá»i yêu cá»§a anh, ngưá»i mà anh yêu thương nhất. Ngoà i báo cảnh sát, thứ anh bắt buá»c phải là m là giữ cho em sá»± an toà n tuyá»t Äá»i. Ãt nhất là Äến khi cảnh sát bắt ÄÆ°á»£c hắn ta.
- Tháºt ra, tôi vẫn giáºn vì em không chá»u nói cho tôi sá»m hÆ¡n. Có thấy cách giải quyết cá»§a mình Äang Äi và o ngõ cụt không Ngò?
Äi lấy má»t cá»c nưá»c ÄÆ°a cho em bá» sung chất Äiá»n giải, Huân ngá»i xuá»ng nhìn em chÄm chÄm.
- Dạ Ngò thấy ạ.
Anh gáºt Äầu.
- Äã dạy bao nhiêu lần rá»i, gặp chuyá»n khó thì Ngò nói vá»i ai Äầu tiên?
- Dạ nói vá»i anh Huân ạ.
Em trả cá»c nưá»c lại cho anh, thế mà anh Äá» má»t cá»c má»i ÄÆ°a em, muá»n em tiếp tục uá»ng. Sau Äó nhìn trá»±c diá»n há»i tiếp:
- Vì sao em phải nói vá»i anh trưá»c?
Cái nà y bà i tá»§, em thuá»c lòng rá»i.
- Vì em là ngưá»i anh Huân yêu ạ.
- Sai rá»i - Bác cau mà y sá»a lại - Vì em là ngưá»i anh yêu nhất, phải có chữ nhất và o.
- Dạ vì Ngò là ngưá»i anh Huân yêu nhất nhất ạ!
Em bé uá»ng hai cá»c nưá»c Äầy cảm thấy rất sảng khoái, vui vẻ cá» mặt và o ngưá»i anh. Váºy mà bá» anh Äẩy ra.
- Ừ và em chẳng nghe lá»i tà nà o cả.
Phút chá»c em cúi Äầu. Bạn nhá» thông minh biết anh Äang nói vá»i mục ÄÃch gì. Trả lại cá»c nưá»c, em bé quay ngưá»i vá» hưá»ng Äầu giưá»ng mà nằm sấp xuá»ng, chân dÅ©i chạm và o Äùi cá»§a anh Äang gác trên giưá»ng.
- Ngò, Ngò xin lá»i anh ạ.
Anh Huân vén áo em lên, rất nhanh vá» mạnh xuá»ng mông bé mưá»i cái và o bên trái. Lần nà y lạnh giá»ng há»i lại:
- Có tá»± mình giải quyết vấn Äá» nữa không Ngò?
- Dạ không ạ - Em sụt sá»t nưá»c mÅ©i, vừa lắc Äầu vừa trả lá»i.
Bá»p!
Má»t cái và o bắp Äùi không chá»u yên. Anh có thá» dá» dà nh, nhẹ nhà ng bao lâu cÅ©ng ÄÆ°á»£c. Nhưng má»t khi anh Äã rÄn Äe thì anh muá»n phân ra rõ rà ng. Mắt liếc nhìn em, sau Äó tiếp tục xuá»ng và o bên phải mưá»i cái Äau há»t váºy.
Ngò thỠmạnh, mếu máo sắp khóc nữa.
Kéo quần xuá»ng lá» ra cặp mông á»ng há»ng, anh Huân xoa nhẹ rá»i nhằm và o vá» trà trung tâm mà Äánh. Do vá» liên tục cùng má»t chá», Ngò khó chá»u ngá» nguáºy, khóc lóc ná» non.
Bá»p!
Cái nà y Äặc biá»t Äau, hình như anh Äánh thẳng tay nên em giáºt cả mình. Tá»i nưá»c mắt cÅ©ng tá»± chảy ra. Huân dà nh thá»i gian phạt không lâu, vừa Äá»§ cho mông nhá» Äá»i sang mà u há»ng sẫm, in rõ dấu tay ngưá»i lá»n.
- Nói lại cho tôi yên tâm nà o.
Phạt xong rá»i, cÆ¡ mặt anh Äỡ cÄng thẳng phần nà o, bế em Ngò lên Äặt trá» lại ngưá»i mình. Huân nhìn em Äang tá»± lau mặt như con mèo bé tà ti.
- Dạ, Ngò, hức, Ngò á...
Tá»± nhiên má» miá»ng ra thì bá» nấc, Huân cong miá»ng cưá»i. Vá» nhẹ lên lưng em cá» vÅ©, bạn nhá» nà y ngoan lắm, dạy má»t tà Äã hiá»u hÆ¡n hẳn rá»i.
- Ngò không nên giải quyết mấy rắc rá»i má»t mình, phải ká» cho anh Huân nghe, anh Huân cứu ạ.
- Giá»i.
Anh Huân gáºt Äầu, áp Äầu Ngò và o trong ngá»±c. Chuyá»n nà y chá» má»i giải quyết ÄÆ°á»£c má»t ná»a, nhưng anh mong nó sẽ kết thúc nhanh má»t chút. Những rắc rá»i nà y vá»n dÄ© không nên xuất hiá»n trong cuá»c Äá»i cá»§a má»t em bé dá» thương như Ngo Ngò kia mà .